Ba tháng qua, Độ Lăng vui sướng khi Thẩm Du An gặp họa, lúc đó Thẩm Du An đang ngồi trên giường không dậy nổi, nhàm chán cầm một quyển sách lên xem, có lẽ xem đến thất thần, ngay cả Độ Lăng vào phòng cũng không phát hiện.
Độ Lăng lặng lẽ đi đến mép giường, đột nhiên kêu lên một tiếng: "Sư phụ!"
Thẩm Du An giật mình một cái bừng tỉnh lại, thấy là hắn mới thở ra: "Lăng nhi, sao con lại tới đây?
Độ Lăng ghé vào bên mép giường, cười nói: "Đến xem sư phụ bị sư thúc ức hiếp đến thế nào rồi, quả nhiên là dậy không nổi."
Thẩm Du An đỏ mặt, không cách nào chấp nhận được sự thật mình không dậy nổi, y cũng ngượng ngùng đi ra ngoài.
Độ Lăng tiến đến gần, nhỏ giọng gọi một tiếng: "Sư phụ."
Thẩm Du An đặt quyển sách xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn: "Làm sao vậy?"
Độ Lăng nhấp nhấp môi, lại nhỏ giọng gọi một tiếng: "Cha..."
Tay Thẩm Du An đột nhiên dừng lại, thật lâu sau, mới trả lời một tiếng: "Ơi."
Độ Lăng ngẩng đầu nhìn y: "Sư phụ không ngạc nhiên sao?"
Thẩm Du An: "Con từ trước đến nay luôn rất thông minh."
Độ Lăng cười cười: "Con thông minh chỗ nào chứ, rõ ràng là sư phụ vốn dĩ cũng không cố tình gạt con, cẩn thận ngẫm lại, có vài vị sư huynh còn đến phái Thanh Vân muộn hơn con, nhưng con lại là tiểu sư đệ. Cũng là do khi con còn nhỏ không hiểu chuyện, nghe thấy các sư huynh kêu sư phụ, nên cũng gọi người là sư phụ."
Thẩm Du An: "Cũng là ta cố ý không nói cho con."
Độ Lăng: "Thế nên con mới nói chuyện này cho sư thúc trước khi hỏi ý sư phụ, như vậy cũng xem như báo thù rồi."
Thẩm Du An cười cười: "Không phải vì không cho chúng ta làm phiền con và Viễn Khư sao?"
Độ Lăng ngồi dậy cọ cọ bờ vai y: "Chuyện này cũng bị sư phụ nhìn ra, ngại quá đi ~"
Thẩm Du An bất đắc dĩ lắc đầu, trong miệng thì nói ngại, nhưng mặt lại chưa hồng một chút nào.
Độ Lăng làm nũng xong, ngồi dậy hỏi: "Sư phụ và sư thúc khi nào mới kết hôn? Con không thể cứ mãi là đứa con hoang chứ?"
Cửa phòng mở ra, Hàn Diệu bưng một chén chè hạt sen bước vào: "Ta đã kết hôn với cha con rồi, hôn lễ đã dịnh sẽ làm ngày mười lăm tháng sau."
Đôi mắt Độ Lăng sáng ngời, trêu bọn họ: "Kết hôn cũng không nói cho con, chẳng lẽ là... lúc làm lễ không tiện cho bọn con xem ~"
Lễ kết hôn của người tu tiên, đó là tu luyện máu của hai người rồi nhỏ lên đá giao ước, Thiên đạo sẽ tự đưa nhân duyên của hai người vào nhân quả, lúc trước lễ kết hôn của Viễn Khư và Độ Lăng cũng là hoàn thành dưới sự chứng kiến của Thẩm Du An.
Thẩm Du An nhớ tới ngày đó bị Hàn Diệu đưa đến đá giao ước thế nào, trên mặt không khỏi nóng lên, chỉ chỉ vào cái trán Độ Lăng: "Con nít con nôi, nghĩ đến cái gì không đâu!"
Hàn Diệu đẩy Độ Lăng ra, ngồi ở trên mép giường, làm Thẩm Du An dựa vào ngực mình: "Đừng đụng đến nó, Du An, nào, uống miếng cháo."
Độ Lăng nhìn hai người tình chàng ý thiếp, thiếu chút nữa là trình diễn đông cung sống ngay trước mặt hắn, hắn lắc lắc đầu đau khổ nói: "Người ta nói qua cầu rút ván, sư thúc còn suốt đêm làm sông sâu thêm."
Đồng tử Hàn Diệu lấp ló hiện lên màu đỏ, nghe vậy cười nói: "Quấy rầy ta và cha con thân mật, làm sao con ôm đệ đệ?"
Mặt Thẩm Du An đỏ bừng nóng lên, hận không thể che miệng hắn lại, chỉ hận người này tại sao không thể giả vờ khiêm tốn trước mặt con như thường ngày chứ.
Độ Lăng nhún vai: "Có chuyện phải nói cho hai người đây, con và Viễn Khư thương lượng rồi, chúng con sẽ làm hôn lễ chung với hai người, được, con nói xong rồi, đi đây, sớm sinh đệ đệ cho con nha ~"
Lúc hắn đi còn hiểu chuyện mà đóng cửa lại, Viễn Khư vẫn luôn chờ ở ngoài cửa bế hắn lên từ từ rời đi, trong phòng nhất thời an tĩnh lại, chỉ còn lại âm thanh Thẩm Du An húp cháo từng ngụm từng ngụm một.
Chén cháo nhanh chóng thấy đáy, Hàn Diệu đặt cái chén lên bàn rồi trở lại bên người y, dịu dàng hôn môi y, sau một lúc mới tách ra, khàn giọng nói: "Cháo hôm nay ngọt thế?"
Thẩm Du An nhỏ giọng thở hổn hển nhìn hắn: "Ngọt chỗ nào chứ?" Y cũng không thấy ngọt.
Hàn Diệu cách hắn môi y chỉ có một chút, như muốn hôn rồi lại thôi, ái muội cười nói: "Không phải cháo ngọt, là Du An quá ngọt."
Thẩm Du An mím môi, sau đó hơi hơi nghiêng đầu, những lời này mấy tháng nay y nghe được quá nhiều, gần như có phản ứng theo phản xạ, dưới thân vốn đã ươn ướt, giờ càng thêm ướt sũng.
Hàn Diệu nhìn lướt qua, vói tay vào bên trong chăn, Thẩm Du An lúc này nhớ ra, dưới thân y không mặc gì cả, may mắn lúc nãy Độ Lăng không có xốc chăn lên, nếu không, nếu không chẳng còn mặt mũi gặp ai hết.
Ba ngón tay của Hàn Diệu dễ dàng cắm vào lỗ lồn, tiếng nước sền sệt, Thẩm Du An run run, đôi chân dưới chăn cũng không nhịn được run rẩy.
Cách một lớp chăn vô lực bàn tay đang làm loạn kia, Thẩm Du An nghiện mà còn ngại rên lên: "Ư...Đừng..."
Hàn Diệu đột nhiên đâm vào thật sâu, ngón tay cọ qua miệng nhỏ của tử cung, Thẩm Du An cắn tay mình, bụng dưới run lên, phun ra một luồng nước nhầy trong suốt, là hỗn hợp tinh trắng của nam nhân: "Ưm!! Đừng..."
Con ngươi Hàn Diệu đã biến thành đỏ thẩm: "Đừng cái gì, Du An, ta và đệ đã làm nhiều lần vậy rồi, sao còn chịu không nổi chứ? Xem ra, sư huynh nhất định phải nói rõ với đệ..."
Hắn xốc chăn lên, nhìn chằm chằm vào cảnh đẹp vẫn luôn cất giấu bên dưới, nhìn ngón tay mình không ngừng ra vào trong cái lồn múp kia, mắt hắn hiện lên dục vọng và chiếm hữu mãnh liệt: "Lăng nhi muốn chúng ta sinh cho nó một đệ đệ, Du An, đại yêu của yêu tộc muốn có con nối dõi rất gian nan, đệ năm đó là dùng cách gì mới hoài thai được Lăng nhi?"
Vốn tưởng việc này đã qua, không ngờ Hàn Diệu vẫn truy hỏi. Thẩm Du An không dám nói, vì thế không dám nhìn hắn, thân thể cũng né sang một bên.
Hàn Diệu túm chân y kéo trở về, đè dưới thân chất vấn: "Du An, hiện tại không nói, đợi lát nữa sư huynh làm đệ đến cao trào, có muốn nói cũng không kịp nữa."
Hắn vừa nói, vừa cọ hai con cặc vào hai cái lồn múp của Thẩm Du An, đầu cặc chảy ra chất nhầy bôi khắp miệng lồn, làm Thẩm Du An toàn thân run rẩy.
Y biết không nói sẽ có hậu quả gì, thế nhưng...
Hàn Diệu đột ngột biến về nguyên hình, giao long toàn thân đỏ đậm cuốn Thẩm Du An lên, đuôi tiêm vừa mềm dẻo vừa hữu lực cắm vào lỗ đít, không ngừng xoay tròn đùa bỡn trong lỗ đít y, Thẩm Du An cắn răng thốt ra tiếng rên rỉ dâm mỹ.
Giao long ghé sát vào lỗ tai y: "Du An, sư huynh cho đệ một cơ hội, nếu nói ngay bây giờ, sư huynh còn có thể làm đệ đứng dậy trước hôn lễ."
Hắn vừa nói, vừa đâm cái đuôi vào càng sâu, cái đuôi linh hoạt vỗ về mỗi một ngóc ngách bên trong lỗ thịt. Thẩm Du An kịch liệt run rẩy, cái đuôi kia tiến vào một độ sâu đáng sợ, y cảm giác mình sắp bị xuyên thủng.
"Sư huynh... Xin huynh... Đừng như vậy..."
Chỉ khi Thẩm Du An chịu thua mới gọi hắn là sư huynh, Hàn Diệu không nỡ làm y khổ sở, nhưng chuyện này hắn cần phải biết. Yêu tộc, không chỉ Yêu tộc, là người có tu vi cao, bất kể thuộc chủng tộc nào cũng rất khó có con nối dõi, muốn sinh con nối dõi, trừ bỏ thân thiết da thịt không thể thiếu ra, còn phải lấy tinh huyết của hai người giao hòa vào nhau, tu vi càng cao thâm, càng dễ thất bại.
Tuy năm đó tu vi của hắn và Thẩm Du An đều không tầm thường, nhưng cũng không giống như hiện tại, khi đó tinh huyết hai người bọn họ làm sao giao hoà với nhau?
Hàn Diệu chưa từng suy nghĩ cẩn thận chuyện này.
Hai chân Thẩm Du An giãy giụa, y chảy nước mắt: "Sư huynh! Đừng mà..."
Hàn Diệu biến nửa thân trên thành người rồi ôm y vào lòng ngực, dịu dàng nói: "Du An, đệ không thể giấu ta cả đời."
Thẩm Du An bám vào bờ vai hắn khóc thút thít, y thật sự không dám nói, bản thân mình hạ tiện như vậy, liệu có bị Hàn Diệu chán ghét hay không? Y quá sợ hãi: "Sư huynh... Cầu huynh đừng nói cái này được không? Đệ..."
Hàn Diệu nâng cằm y lên nhìn thẳng vào y, thấy sự sợ hãi trong mắt y, hắn thở dài: "Du An, tin tưởng ta, được không?"
Thẩm Du An cắn môi nức nở, nhìn dáng vẻ kiên định của hắn, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp, bám vào bờ vai hắn, cọ trán mình vào trán hắn. Một vầng sáng hiện lên, hai người về với cảnh tượng năm đó, đây là ký ức của Hàn Diệu đã bị Thẩm Du An phong ấn. Hàn Diệu chưa bao giờ phòng bị với Thẩm Du An, cho nên cũng không ngờ mình sẽ bị phong ấn như thế, hắn hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó nhìn thấy những ký ức đã bị phong ấn.
Đó là cảnh tượng của hơn ba trăm năm trước, ngày đó hắn từ phái Minh Nguyệt trở về, ở trên đường ngẫu nhiên gặp được Thẩm Du An, không, có lẽ là không phải ngẫu nhiên.
Hàn Diệu nhìn Thẩm Du An năm đó bất động thanh sắc dẫn mình về điện Thanh Vân, hắn nhướng mày, cúi đầu nhìn Thẩm Du An đang vùi vào trong lòng ngực mình không dám nhúc nhích, cười cười, thấp giọng nói: "Du An, không ngờ đệ lại trao thân cho ta ở điện Thanh Vân, ta nhớ khi đó đệ chỉ vừa mới kế nhiệm phái Thanh Vân mà, đệ thật to gan ~"
Thẩm Du An không nói lời nào, giờ chỉ mới là mở màn, chuyện lúc sau mới là thứ y không dám đối mặt nhất.
Trong trí nhớ hắn đi theo Thẩm Du An vào điện Thanh Vân, sau đó không hề phòng bị mà bị y hạ dược, thần chí mơ hồi ngồi trên đại điện. Thẩm Du An trong trí nhớ mang vẻ mặt đau khổ hôn hắn, sau đó bị hắn đảo khách thành chủ, ỷ vào trúng dược, không hề cố kỵ.
Hàn Diệu nhìn mình xé nát quần áo Thẩm Du An, sau đó tuỳ ý điên cuồng nắc vào thân dưới Thẩm Du An, suýt nữa hắn phì cười vì chính mình, nếu là bản thân của hiện tại, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm này. Có điều cũng không sao, lần đầu tiên của bọn họ đều là dành cho đối phương, mỗi một lần sau này đều là của đối phương, như vậy đã đủ rồi.
Xem đến đây, Thẩm Du An trong trí nhớ đột nhiên quỳ giữa đùi Hàn Diệu, dâm đãng ngậm cặc hắn vào bú mút, sau đó bị Hàn Diệu ấn đầu mãnh liệt cưỡng hiếp, làm y lệ rơi đầy mặt, cuối cùng bị lần đầu của Hàn Diệu bắn vào trong miệng: "Sư huynh... Cho đệ, ư!"
Hàn Diệu dùng một tay kéo y lên, lúc này bỗng dưng không thầy dạy cũng hiểu mà nâng lên một chân của Thẩm Du An, nắm hai cây gậy thịt đụ vào không thương tiếc, Thẩm Du An đau đớn thê thảm khóc kêu, nhưng vẫn ôm chặt lấy bờ vai hắn không chịu buông ra.
Năm đó Hàn Diệu thất thần, lại trúng dược, không dịu dàng một chút nào, Thẩm Du An khóc thảm thiết.
Hàn Diệu nhìn khung cảnh này, hận không thể giết chết bản thân mình năm đó, ôm Thẩm Du An trong lòng ngực mình càng chặt, giọng hắn khàn khàn: "Du An, đệ đang sợ cái gì? Rõ ràng là ta ức hiếp đệ, năm đó có phải rất đau hay không?"
Gương mặt Thẩm Du An tái nhợt, ngẩng đầu lên: "Sư huynh... đệ, đệ đã trộm... của huynh..."
Hàn Diệu hôn hôn khóe miệng y: "Là máu đầu tim đúng không?"
Thẩm Du An mở to hai mắt: "Sao... sao huynh biết!"
Hàn Diệu buồn cười nhìn y, cái đuôi giật giật, làm khuôn mặt đang trắng bệch của y lại ửng hồng: "Lúc đó thần chí ta không thanh tỉnh, không thể nào hòa hợp máu với đệ được, đây là sự thật không thể bàn cãi, một mình đệ thì không có cách nào, chỉ có máu đầu tim, máu đầu tim không càn hòa hợp, nhưng sẽ khiến đệ khổ sở hơn. Lăng nhi là đoạn thời gian năm đó đệ lấy cớ bị thương vì đánh nhau với Lệ ma để sinh hạ đúng không?"
Thẩm Du An gật gật đầu, dựa sát vào rúc vào trong lòng ngực hắn: "Sao huynh không trách đệ, mất đi máu đầu tim có khả năng sẽ làm huynh chết."
Hàn Diệu tách hai chân y ra, thử cắm vào bốn ngón tay, phát hiện bên trong vẫn ướt đẫm trơn trượt, hắn nắm hai con cặc đâm thẳng vào cùng một lúc. Bắp đùi Thẩm Du An run lên, để hắn đụ vào lút cán, hai đầu cặc dịu dàng mở ra miệng tử cung, sau đó mạnh bạo thọc hai cây gậy nóng rực vào bên trong. Hàn Diệu cố ý làm độ ấm thân cặc tăng cao, đến khi Thẩm Du An khóc lóc run rẩy mới duy trì hơi ấm như thế: "Cho nên đệ cũng cho ta máu đầu tim của mình, đúng không Du An? Nếu không lúc đó tỉnh lại ta đã phát hiện ra, mà cũng từ lúc đó ta cũng không gặp đệ nữa."
"A a a!!" Thẩm Du An trong trí nhớ bị hiếp dâm đến thất thần, nhưng lúc Hàn Diệu bắn tinh, y lại cố gắng dùng máu đầu tim của mình trao đổi với máu đầu tim của Hàn Diệu. Đúng như Hàn Diệu nói vậy, Thẩm Du An lấy máu đầu tim của bản thân đổi với hắn, sau đó lại đưa hắn về phái Càn Thiên, ký ức tới đây là kết thúc.
Hàn Diệu thậm chí không dám tưởng tượng, Thẩm Du An năm đó phải tuyệt vọng thế nào mới có thể nghĩ ra cách như vậy chặt đứt tình cảm của mình.
"Du An, đệ không phải đang tra tấn mình đâu, đệ là đang tra tấn ta... Thực xin lỗi... Ta lại mà không hề phát hiện, làm đệ phải chịu đựng những chuyện này một mình."
Thẩm Du An lắc đầu, hôn hắn một cái, mơ hồ nói: "Không phải, là bởi vì quá thích, quá thích huynh, cho nên mới làm như vậy, là đệ đê tiện, dù có nghĩ rằng huynh thích người khác, cũng không biết xấu hổ mà cưỡng cầu một đêm kia, còn trộm máu đầu tim của huynh. Sư huynh, đệ không tốt như huynh nghĩ, đệ không thành thật chút nào, đệ muốn có huynh, muốn huynh yêu đệ, nhưng đệ lại không dám theo đuổi huynh, sợ huynh không cần đệ."
Hàn Diệu: "Chúng ta không nói đúng sai được không? Nếu đã mắc nợ nhau, vậy sau này đền bù cho nhau được không?"
Thẩm Du An chảy nước mắt gật đầu: "Được..."
Hàn Diệu liếm nước mắt y: "Giờ đừng khóc nữa được không? Sư huynh sẽ nhanh chóng làm em sung sướng đến chảy nước mắt, đừng lãng phí."
Thẩm Du An chủ động đưa đẩy nuốt lấy cây gậy thịt trong cơ thể, tựa như là hiến tế dâng mình đến bên miệng Hàn Diệu: "Sư huynh, Lăng nhi muốn có đệ đệ..."
Hàn Diệu ngậm lấy một bên vú y mạnh mẽ liếm mút, làm đầu vú dựng lên thẳng đứng: "Muộn một chút được không? Sư huynh hiện tại chỉ muốn độc chiếm đệ." Nói xong lại ngậm một bên khác tiếp tục mút vào.
Thẩm Du An ôm đầu hắn, đưa ngực vào miệng hắn, động tình nói: "Được... Ưm... Sư huynh... Mút mạnh thêm chút..."
Hàn Diệu dưới thân hung hăng nắc địt, tiếng nước dâm mĩ vang lên, Thẩm Du An sung sướng siết chặt lấy cặc bự quấy loạn, tử cung ấm áp ngoan ngoãn bú liếm hai cái đầu cặc nuốt trọn vào bên trong, hai người ôm nhau kịch liệt va chạm: "Sư huynh! Sư huynh lớn quá! Thật lớn! Ư...Ưm..."
"Lớn mới địt cho đệ sướng lồn! Du An, gọi từ khác dễ nghe đi!"
Thẩm Du An đột nhiên nhớ tới cách Độ Lăng gọi Viễn Khư, xưng hô đó quá thân mật.
Nhưng, bọn họ vốn nên thân mật như thế, sớm nên xưng hô như vậy.
Thẩm Du An nhẹ nhàng cắn môi đỏ, e lệ ngượng ngùng gọi một tiếng: "Tướng công!!! Ư ư ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm!!! Sư huynh sư huynh sư huynh đừng!! Đừng mà!! Quá nhanh a a a a a!! Sư huynh xấu! Không hức a a a a!!"
Thẩm Du An mất khống chế banh rộng lỗ lồn, thịt non bên trong bị nắc đụ khích thích mãnh liệt co rút, Thẩm Du An khóc lóc lên đỉnh, sau đó không ngừng bị khống chế trong dư vị cao trào này. Hàn Diệu bởi vì xưng hô này mà trực tiếp phát điên rồi.
"Sư huynh! Tướng công! Tha em!!"
Vì thế lại là một trận hoan ái ba ngày ba đêm, phu phu Độ Lăng có tới một lần, nhưng nghe thấy âm thanh bên trong lại rời đi.
Độ Lăng: "Sư thúc đang ở kỳ động dục sao?"
Viễn Khư: "Hiện tại là mùa đông, nhưng người yêu đang ở ngay bên cạnh, vẫn luôn động dục mới là bình thường."
Độ Lăng luồn bàn tay vào trong vạt áo y, sờ lên cơ bụng y: "Thế nên, phu quân kỳ thật vẫn luôn động dục?"
Viễn Khư ôm chằm hắn, cách một lớp quần hung hăng bóp lồn, làm vải dệt dâm vào trong lỗ thịt: "Muốn thể nghiệm chứ?"
Độ Lăng không sợ chết gật đầu: "Được ~"
Viễn Khư đương nhiên không khách khí, mở ra kết giới, hai người cứ màn trời chiếu đất mà đụ nhau.
Lại là phong cảnh không người quấy rầy.
___________
HOÀN CHÍNH VĂN 🥳🥰😘
*Mọi người yên tâm, tuy chính văn đã hoàn nhưng còn n cái phiên ngoại nữa lận 🤣 Sẽ có mang thai play, sản nhũ play, mất trí nhớ play các kiểu
Bạn thấy sao?