Độ Lăng có thai rồi, hai người dạo này không hề có tiết chế, thôi được rồi, hai người trước giờ cũng chưa từng tiết chế.
Hiện giờ thiên hạ thái bình, hai người ngày ngày hoan hảo triền miên, cho dù không hoà hợp máu với nhau, Độ Lăng vẫn bị làm cho có thai.
Bởi vì bụng không lớn lắm, nên thời điểm phát hiện đã hơn bốn tháng, Liễu Phùng Ý nghe tin còn cố ý chạy tới tông Trường Việt vấn an.
Hai người trò chuyện, Liễu Phùng Ý đột nhiên hỏi: "Ta thấy người mang thai đều sẽ tiết sữa, Lăng huynh, huynh có tiết sữa không?"
Độ Lăng sửng sốt một chút, có chút không dám xác định, đúng là mấy ngày này ngực cũng hơi trướng trướng, nhưng không có sữa: "Ta cũng không biết, có điều có hay không cũng không quan trọng."
Liễu Phùng Ý gật đầu: "Nói cũng đúng, cho dù có, cũng bị nam nhân của huynh ăn hết, làm gì còn phần cho em bé chứ."
Độ Lăng ho khan một tiếng: "Phụ thân ta là giao long, chắc ta không có sữa đâu."
Liễu Phùng Ý lắc đầu: "Vậy cũng không chắc chắn, mợ là người tu tiên mà, hay là... Huynh hỏi mợ thử xem? Hỏi xem lúc mang thai huynh, người có sữa hay không?"
Cha hắn quả thật có khả năng biết, dù gì cũng từng sinh một lần, Độ Lăng cũng hơi lung lay: "Ngày mai ta đi hỏi."
Liễu Phùng Ý nhìn sắc trời: "Thời gian còn sớm mà, sao không đi hỏi luôn đi?"
Độ Lăng cười cười, đùa giỡn nói: "Huynh không biết, phụ thân ta trở về rồi, bọn họ tiểu biệt thắng tân hôn, ta không dám đi quấy rầy."
Mặt Liễu Phùng Ý ửng đỏ lên: "Khụ! Vậy được rồi, ngày mai huynh đi hỏi, thuận tiện... Hỏi giúp ta, nếu hoa lan yêu có hài tử... có thể có... có sữa hay không..."
Độ Lăng nhìn kỹ hai mắt cậu, cười nói: "Hai người cũng muốn có con?"
Liễu Phùng Ý gật gật đầu, che lại khuôn mặt đang nóng lên, nhìn hắn: "Ta muốn sinh con... cho ca ca!"
Độ Lăng rất cao hứng: "Vậy rất tốt, đến lúc đó con chúng ta có thể làm bạn."
Liễu Phùng Ý níu níu ống tay áo của mình, có chút ngượng ngùng: "Ca ca ta gần nhất rất hung hăng, nếu ta có con, huynh ấy sẽ không bắt nạt ta nữa."
Độ Lăng trêu chọc nhìn cậu: "Dáng vẻ cảnh xuân đầy mặt này của huynh đâu giống là không thích."
Liễu Phùng Ý bụm mặt trộm cười, cuối cùng quyết định không che giấu nữa, nói hết với Độ Lăng: "Ta muốn ca ca ta bắt nạt ta, bắt nạt thế nào cũng được, ta đều thích."
Độ Lăng nhìn Liễu Phùng Vân phía sau lưng cậu, cười nói: "Để huynh ấy làm huynh mang thai cũng được à?"
Liễu Phùng Ý gật gật đầu: "Được, ta muốn có con với ca ca, ta cùng với con của huynh ấy..." Cậu như tưởng tượng ra dáng vẻ của con mình, cười rất vui vẻ.
"Ta về đây, ca ca nói hôm nay sẽ làm đồ ăn ngon cho ta, huynh có rảnh xuống núi chơi, chúng ta sẽ tiếp tục làm hàng xóm."
Độ Lăng dựa về phía sau, phía sau là một bức tường người làm hắn rất an tâm: "Chờ ta sinh con xong sẽ xuống núi, hy vọng đến lúc đó con của huynh cũng ra đời, thời gian mang thai của hoa lan yêu hình như ngắn hơn với người thường."
Liễu Phùng Ý đứng dậy: "Ta cũng chưa bao giờ có mang, có điều nghe nói đúng là vậy, huynh và phu quân nhà huynh ân ái đi, ta sẽ trở về tìm ca ca ta... Ca!"
Cậu vừa xoay người đã thấy Liễu Phùng Vân đang đứng ở phía sau, vui mừng nhào vào lòng hắn: "Huynh tới đây khi nào?"
Liễu Phùng Vân sờ sờ đầu cậu: "Lúc đệ nói nguyện ý sinh con cho ta."
Liễu Phùng Ý đỏ mặt, nhưng cũng không thẹn thùng, mọi người đều có người yêu, đã nghe lén góc tường nhà nhau biết bao nhiêu lần rồi, cũng không thèm để ý chuyện riêng tư này bị người ta nghe thấy: "Chúng ta nhanh nhanh trở về đi!" Trở về sinh con.
Liễu Phùng Vân cười cười ôm cậu đi, bọn họ vừa đi, Độ Lăng đã quấn lấy Viễn Khư đòi làm. Thiên phú hài tử bọn họ quá cao, yêu cầu linh khí cũng nhiều, hai người hiện tại mỗi ngày đều làm mấy canh giờ, cũng hợp thức hoá chuyện làm tình, tuy rằng lúc trước không có ai trách cứ bọn họ.
Viễn Khư ngồi trên ghế, móc con cặc ra, sau đó kéo quần Độ Lăng xuống mông, đỡ hắn ngồi lên cặc mình, đút cho hai cái lỗ nuốt vào từng chút từng chút một.
Thân cặc nóng hổi, Độ Lăng nhẹ nhàng thở ra đong đưa vòng eo: "Phu quân... Sâu quá..."
Viễn Khư bóp eo hắn đưa đẩy: "Sâu một chút mới sướng, Tử Lăng, rên dễ nghe chút đi."
Độ Lăng đỡ bờ vai y, dâm đãng rên rỉ: "Phu quân thật lớn.... Làm nương tử sướng lồn lắm... Lỗ dâm mềm nhũn cả rồi.... Ư! Phu quân sâu quá... Thích phu quân nhất ư!.... Thích phu quân chơi em như vậy.... Đụ đĩ dâm của chàng đi... ưm.... Phu quân... chậm một chút..."
Viễn Khư không chậm chút nào ngược lại còn nhanh hơn, hiện tại không thể địt vào tử cung, hai người đều có chút khó chịu. Đã quen với việc làm tình vừa chiếm hữu đối phương, vừa tiếp nhận đối phương, hiện tại chỉ có thể làm qua loa như vậy, hai người đều không thể tận hứng.
Viễn Khư địt Độ Lăng đến cao trào sau đó miễn cưỡng bắn trong lồn non một lần, rồi cắm cả hai con cặc vào lỗ đít. Lần này y không chút kiêng dè gì thoải mái mà đụ, không cần cẩn thận như vừa nãy, lần nào cũng thúc vào lút cán, Độ Lăng thậm chí còn có thể cảm giác được quá trình hai cây gậy thịt cùng nhau chèn ép trong cơ thể, sung sướng đến làm người si mê.
Hai người dùng tư thế này làm rất nhiều lần, làm cả người Độ Lăng thấm mướt mồ hôi, lỗ đít còn bú cặc ngậm tinh, thoạt nhìn dâm mỹ cực kỳ.
Độ Lăng duỗi tay sờ xuống, mỉm cười há miệng ra nuốt tinh vào: "Chàng bắn đầy em rồi, sắp chứa không nổi."
Viễn Khư hung hăng thúc một cái, Độ Lăng cong eo run rẩy: "Chồng yêu... Lỗ đít nát rồi."
Viễn Khư ôm eo hắn cười cười: "Nói dối, cái lỗ thịt của đĩ nứng còn bú chặt con cặc ta đây này, cắn không buông!"
Độ Lăng làm nũng cười rộ lên, đỡ bờ vai y dùng sức nhún lên nhún xuống, cao giọng rên rỉ. Viễn Khư ngậm đầu vú hắn liếm mút, non nửa canh giờ sau hai người mới ôm chặt lấy nhau lên đỉnh.
Độ Lăng thở hổn hển ôm cổ Viễn Khư: "Ngày mai em phải đi gặp cha, chồng yêu tha em nha."
Viễn Khư nhẹ nhàng mổ lên môi hắn một cái: "Không làm nữa, về phòng thôi."
Hai người trong nháy mắt đã trở về phòng, hai nơi vẫn dính chặt nhau không tách ra, Độ Lăng rúc vào lòng ngực y, nhắm mắt lại: "Hôm nay cứ giữ nguyên như vậy ngủ đi, ngày mai rửa mặt luôn."
Viễn Khư thi pháp chắn ánh sáng bên ngoài phòng, hai người cứ cư vậy ôm nhau đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hai người tỉnh lại từ sớm, thân mật triền miên trong chốc lát, Độ Lăng thảnh thơi đi đến điện Thanh Vân.
Sắp đến cửa, nghe thấy tiếng âm thanh kịch liệt sắp đến hồi kết thúc, là tiếng rên rỉ vì mất khống chế của Thẩm Du An, hắn tâm tình không tồi đứng dưới tàng cây một lúc.
Chỉ một lát sau, Hàn Diệu thoả mãn đi ra, đồng tử vẫn là màu đỏ thẫm, nhìn hắn nói: "Sáng sớm tới làm cái gì?"
Độ Lăng cười cười: "Tới tìm cha hỏi một ít việc, phụ thân xử lý công vụ xong rồi sao? Nghe nói sư thúc Ngôn Kỳ bị quỷ tôn mang đi rồi, các sư huynh khác cũng chưa trở về, phụ thân còn có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi này nha! Không vội trộm người ~"
Hàn Diệu "hừ" nhẹ một tiếng: "Còn dám chèn ép cha con nữa, ta sẽ truyền chức chưởng môn này lại cho con."
Độ Lăng ngậm miệng tức khắc, lấy lòng cười cười, nói: "Con vào tìm cha đây, phụ thân đại nhân đi thong thả."
Hàn Diệu không nói gì nữa, sửa sang lại quần áo hơi xộc xệch, sau đó đưa mắt nhìn vào trong phòng, thoả mãn nở nụ cười rời đi.
Độ Lăng bước chân nhẹ nhàng đi đến mép giường, Thẩm Du An đang nằm trên giường, cánh tay đầy dấu hôn thò ra khỏi lớp chăn, cả người còn đang thở hổn hển, hiển nhiên vẫn còn chưa thoát khỏi dư vị của khoái cảm. Độ Lăng không cảm thấy thẹn một chút nào, thậm chí còn chuyển đệm mềm đến ngồi ở mép giường, sung sướng kêu: "Cha ~"
Thẩm Du An quay đầu nhìn hắn, đôi mắt còn mang theo tình dục cực kỳ quyến rũ.
Chậc chậc chậc, khó trách phụ thân lại không dám ở lại lâu hơn nữa, sợ là chỉ ở lại một lát đã nhịn không được.
Thẩm Du An bất đắc dĩ run rẩy, khoái cảm không cách nào tan đi, bên trong lỗ thịt vẫn còn cảm giác bị cặc bự căng đầy, tinh dịch cũng trào ra từng đợt lớn: "Lăng nhi, đừng nhìn..."
Bị con trai nhìn thấy dáng vẻ mình bị chơi rục, Thẩm Du An có chút thẹn thùng.
Độ Lăng cười cười lấy ra một túi quả kết linh, đút một quả cho Thẩm Du An.
Quả kết linh rất nhiều linh khí, có thể giảm bớt mệt mỏi của kinh mạch, Thẩm Du An ăn một quả cũng thấy khá hơn rất nhiều, chậm rãi ngồi dậy: "Tới tìm cha làm gì?"
Độ Lăng cũng ăn, sau đó cười nói "Muốn đến hỏi cha một chuyện."
Thẩm Du An: "Chuyện gì?"
Độ Lăng sờ sờ bụng, nhẹ giọng hỏi: "Cha, lúc trước mang thai con người có sữa không?"
Mặt Thẩm Du An đỏ lên, một lúc lâu sau vẫn gật gật đầu: "Có."
Thật sự có kìa!
Độ Lăng sờ sờ ngực, vẫn thấy có chút trướng đau, có điều không có sữa: "Vậy con... tại sao con lại thấy đau mà không có sữa?"
Thẩm Du An kéo chăn ra, lộ ra một cặp vú múp, bầu ngực dựng thẳng, mặt trên đầy ấp dấu hôn, tuy rằng không lớn như nữ tử, nhưng vẫn có độ cong rất rõ ràng: "Sau khi mang thai con nó mới lớn lên, là cỡ như con lúc này đó, qua mấy tháng nữa sẽ càng lớn, đến lúc đó..." Đến lúc đó mới có sữa.
Độ Lăng kéo vạt áo mình ra nhìn nhìn, sau đó ngẩng đầu nói: "Hóa ra là con uống sữa mà lớn, cha vất vả rồi."
Thẩm Du An sờ sờ đầu hắn: "Ta cho con một thân thể như vậy, con có oán trách ta không?"
Độ Lăng lắc đầu: "Lúc nhỏ người không cho con tắm với các sư huynh đúng là có chút tức giận, nhưng con chưa bao giờ oán người, thân thể này từ nhỏ đã rất khỏe mạnh, đây là thứ tốt nhất mà cha cho con rồi, hơn nữa..."
Hắn trêu chọc liếc nhìn bên dưới tấm chăn của Thẩm Du An: "Thân thể này cũng rất sung sướng, cha hiểu rõ mà ~"
Mặt Thẩm Du An lại đỏ, cơ thể Huyền âm xác thật rất mẫn cảm với chuyện hoan ái.
Độ Lăng ái muội trêu đùa: "Cha thẹn thùng cái gì, thực sắc tính dã*, con cũng không phải là người chưa trải, tình yêu tình ái, đâu phải chuyện mất mặt gì chứ."
*Thực sắc tính dã: Ăn uống và làm tình là bản năng của con người.
Thẩm Du An biết, huống chi bọn họ là cha con, lại là bên bị bắt nạt, chỉ là kiểu gì cũng có chút thẹn thùng mà thôi: "Đừng nói nữa..."
Độ Lăng ác ý trêu đùa, nhưng không được như ý muốn, bắt đầu trở thành một đứa bé tò mò, không ngừng hỏi y: "Cha ~ Phụ thân bắt nạt người thế nào? Có phải rất dùng sức không? Có phải người bắt nạt cha đến nổi nói không nên lời?"
Thẩm Du An muốn bịt miệng hắn lại, Độ Lăng vẫn tiếp tục hỏi: "Phụ thân có bỏ thứ kia vào nơi đó của người không? A! Hay là... Đi vào tử cung, nếu không thì làm sao có con được chứ... Đúng không cha ~"
Thẩm Du An nhéo mặt hắn: "Lá gan con lớn rồi nên mới trêu chọc cha con đúng không?"
Độ Lăng cố ý la to "oa oa", xin tha nói: "Cha, con sai rồi ~"
Thẩm Du An buông hắn ra: "Nhanh về nhà con đi, nỡ để phu quân con chờ con sao?"
Độ Lăng nhún vai: "Thôi được rồi, có điều vẫn còn một câu hỏi, là Phùng Ý huynh nhờ con hỏi, huynh ấy muốn biết nếu hoa lan yêu mang thai có thể có sữa hay không."
Thẩm Du An như đang suy nghĩ một lúc, nói: "Có, nhưng con nối dõi của hoa lan yêu không cần đút sữa, trẻ con chỉ có thể uống nước, giống như con người ăn cơm vậy."
Độ Lăng gật gật đầu, sau đó đứng dậy: "Vậy cha, con về đây, cha nghỉ ngơi cho tốt đi, ừm, phỏng chừng có nghỉ cũng vô dụng, con nghe nói đại sư huynh sắp về rồi, đến lúc đó phụ thân nhất định sẽ giao nội vụ tông môn cho đại sư huynh xử lý, cha phải chuẩn bị sẵn sàng nha."
Thẩm Du An đỏ mặt gật gật đầu, vì thế Độ Lăng vui mừng rời đi.
Thẩm Du An nhìn đầu vú đỏ ửng của mình, đỏ mặt xoa xoa, sau đó ngọt ngào cười.
Đã đến lúc phải sinh thêm một đứa với sư huynh rồi...
Hàn Diệu vừa trở về đã nhìn thấy cảnh đẹp này, bất động thanh sắc bước qua ôm lấy y vào trong ngực: "Đang nghĩ gì đó?"
Thẩm Du An ngẩng đầu lên, hôn lên yết hầu hắn một cái: "Lăng nhi đã có thai rồi, sư huynh, chúng ta cũng..."
Hàn Diệu gật đầu: "Được, sau khi Cẩm Trạch trở về ta sẽ bắt nó kế nhiệm chức chưởng môn, đến lúc đó ta sẽ luôn ở bên cạnh đệ và con."
Thẩm Du An đỏ mặt hôn môi hắn, chủ động vươn đầu lưỡi liếm mút, Hàn Diệu xốc chăn y lên, biến trở về nguyên hình, đút cặc vào lấp đầy hai cái lồn múp.
Ngoài phòng gió lạnh thấu xương, trong phòng lại lửa nóng triền miên.
Lại qua ba tháng, Thẩm Du An thành công hoài thai, đại sư huynh Cẩm Trạch cũng kế nhiệm chưởng môn, trong lễ đại điển sắc phong còn thuận tiện cưới cả vợ, cũng là một vị Ma tôn khác, tên Trọng Dực.
Sư tổ hạ phàm rất vừa lòng, cuối cùng cũng nuôi được một con heo biết ủi cải trắng.
*Chuyện của Trọng Dực và Cẩm Trạch đã được nhắc trong chương 12, trong lúc đùa giỡn Trọng Dực từng đáp ứng sẽ gả cho Cẩm Trạch, hai người sẽ có một phiên ngoại riêng nha =)))
Bạn thấy sao?