Chương 22: Phiên ngoại 3: Mất trí nhớ, người hầu roleplay, chơi tử cung

Một ngày rất lâu sau đó, Viễn Khư đột nhiên mất trí nhớ, ký ức quay về một trăm năm trước.

Độ Lăng nhìn vẻ mặt vừa mờ mịt vừa uy nghiêm của nam nhân trước mắt, trong lòng có chút lo lắng.

Không ngờ Viễn Khư trước khi gặp mình lại là thế này, không thích gần nữ sắc mà cũng chẳng ưa nam sắc.

Ánh mắt Độ Lăng vừa chuyển, đột nhiên muốn làm chuyện xấu.

Hắn nới lỏng vạt áo, lộ ra hơn nửa bả vai, cầm lấy bàn tay Viễn Khư, đầu lưỡi liếm dọc theo từng ngón tay y, đôi mắt mị hoặc nhìn y: "Ma tôn, tiểu nhân ngưỡng mộ ngài đã lâu, nguyện ý làm một tiểu thiếp tầm thường bên cạnh ngài, ngài thu nhận ta được không?"

Viễn Khư cau mày rút tay về: "Ta không thu tiểu thiếp."

Độ Lăng nhào vào trong lòng ngực y, mềm giọng nói: "Vậy làm lô đỉnh của ngài cũng được, cơ thể tiểu nhân là Huyền âm đó ~"

Viễn Khư đè lại cơ thể đang cọ loạn của hắn, nghiêm túc nói: "Tu vi của ngươi không tầm thường, hà tất phải như thế?"

Độ Lăng nèn cười muốn hôn y, Viễn Khư nắm chặt bờ vai hắn không cho hắn hôn: "Nếu ngươi muốn bám vào kẻ mạnh để được che chở, ta có thể giúp ngươi, ngươi không cần như thế."

Độ Lăng sờ lướt qua bờ vai y, cười cười hỏi: "Thật vậy sao?"

Viễn Khư gật đầu: "Ngươi theo ta về Ma giới, đi theo bên cạnh ta làm một người hầu bình thường là được."

Độ Lăng cố nén cười buông y ra: "Vậy được, tôn giả mau mang ta trở về đi, tôn giả thu ta làm người hầu, có phải ta cũng nên gọi tôn giả một tiếng, chủ nhân."

Viễn Khư sững lại lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, lặng lẽ niệm thanh tâm chú mấy lần.

Chưa bao giờ cảm thấy mình lại dễ bị trêu chọc như vậy, người trước mặt này là một yêu tinh mê hoặc người khác sao?

Hai người trở về Ma giới, người khác không biết Viễn Khư mất trí nhớ, Độ Lăng cũng cố tình không nói ra, sau khi trở lại Ma cung của Viễn Khư, hắn chủ động ở luôn trong tẩm điện của y.

Viễn Khư vốn định nói cho hắn phòng rất nhiều, không cần hầu hạ bên cạnh y, nhưng nhìn hắn bận bận rộn rộn dọn đồ vào tẩm điện, y như bị ma xui quỷ khiến không nói một câu nào.

Đêm khuya, Độ Lăng ngủ trên chiếc giường cách gian, Viễn Khư tâm phiền ý loạn không cách nào nhập định, y lặng yên không một tiếng động mà đi đến bên giường Độ Lăng, nhìn khuôn mặt ngủ ngon lành của hắn, không hiểu sao cảm thấy cổ họng khát khô nuốt nước miếng.

Độ Lăng giống như cảm thấy quá nóng nên đá văng chăn ra, bụng nhỏ bằng phẳng hơi hơi lộ ra, Viễn Khư càng cảm thấy khô nóng hơn

Một bàn tay mềm ấm sờ vào, tựa như ngọc thạch tốt nhất, một khi đã sờ là không cách nào buông tay, hơi thở của y đã có chút gấp gáp. Độ Lăng đột nhiên mơ hồ nỉ non một tiếng, giơ tay nắm lấy bàn tay y: "Ngứa ~ đừng sờ như vậy mà..."

Đồng tử Viễn Khư tối sầm, gian nan thu tay lại.

Mấy ngày sau, hai người cũng xem như an ổn, bình bình đạm đạm mà qua. Thẳng đến một ngày nọ, Độ Lăng không cẩn thận ăn phải dâm thảo chỉ có Ma tộc mới có, đây là thuốc dùng để trợ hứng của Ma tộc, cũng không biết thế nào lại trộn lẫn vào bên trong thức ăn. Nửa đêm, Độ Lăng đột nhiên thức giấc vì cơn khô nóng dâm ngứa.

Thở hổn hển từng hơi, nhìn Viễn Khư đang bất động trên giường, khóe môi Độ Lăng không khỏi cong lên.

Người này không biểu hiện ra ngoài, nhưng đồ ăn thường ngày là do hắn tự chuẩn bị, dâm thảo này rất dễ nhận ra, lại mang theo mùi hương đặc trưng, hôm nay lúc dùng bữa không ngửi được, hiển nhiên là có người cố ý động tay động chân.

Xem ra phu quân nhà hắn đã nhịn không được, cũng hay, chính mình cũng không muốn nhịn.

Hắn cởi quần ra, dang rộng hai chân, cắm vào ba ngón tay, lồn non quả nhiên ướt đẫm trơn trượt: "Ư... Ngứa quá... Sao lại thế này... Cứu ta với..."

Nghe được tiếng thở càng thêm gấp gáp gần như không thể phát hiện được, Độ Lăng vừa lòng càng thêm lớn tiếng dâm đãng: "Cứu mạng... Ngứa lồn muốn điên rồi... Ai tới cứu cứu ta... ưm..."

Hai tay hắn banh rộng mép bướm, làm lỗ thịt hiện ra: "Cứu ta đi chủ nhân..."

"Rầm" một tiếng, Viễn Khư làm cái giường gãy làm đôi, bước xuống giường, từng bước một đi đến trước mặt Độ Lăng: "Ta là ai?"

Độ Lăng giương lồn lên trước mặt y: "Là chủ nhân của ta..."

Viễn Khư tiến sát gần đến hắn, ánh mắt khóa chặt trên người hắn: "Không đúng, ta sẽ là nam nhân của ngươi, ngươi phải thuộc về ta."

Độ Lăng cố ý nức nở chỉ trích y: "Tôn giả vì sao phải như vậy, lúc trước ta hiến thân ngài lại không cần, hiện giờ rõ ràng đã đáp ứng che chở ta rồi lại đối xử như vậy với ta."'

Viễn Khư cắm bốn ngón tay vào nới rộng lỗ lồn, phát hiện bên trong cực kì trơn trượt sau đó đút cả bàn tay vào: "Vậy thì hiến thân thêm một lần đi!"

Độ Lăng run run, buông hai tay ra, nắm lấy cánh tay y đang đút vào lỗ non của mình, siết thật chặt, giống như sắp chịu không nổi chuẩn bị ngã xuống vậy: "Lúc trước ta có nghe nói, tôn giả là người luôn giữ lời hứa... A! Sờ đến tử cung rồi..."

Viễn Khư nhìn người bị chơi rục dưới thân: "Hiện tại không phải nữa rồi, lồn ngươi thích ứng như vậy, ngươi lúc trước đã từng có nam nhân!"

Tưởng tượng người dưới thân từng bị một nam nhân khác chiếm hữu, y đã không khống chế được muốn giết người nọ.

Độ Lăng khẽ khóc nấc lên nói: "Tôn giả ghét bỏ ta sao?"

Ngón tay Viễn Khư thuần thục cắm vào tử cung, dọc theo thành tử cung sờ soạng đùa bỡn: "Không phải ghét bỏ ngươi, ta chỉ là..." Chỉ muốn giết nam nhân từng chiếm hữu ngươi.

Độ Lăng run giọng: "Ta đúng là từng có nam nhân, người nọ nói yêu ta, ta vui mừng trao thân mình cho y, cho y đụ lồn bắn tinh, thậm chí còn bắn nước tiểu vào lồn ta, chuyện gì y cũng làm với ta hết rồi, ta dâm đãng hạ tiện nằm hầu hạ dưới thân y chấp nhận tất cả. Nếu tôn giả ghét ta vậy rút tay ra đi a!!"

Eo hắn cong lên run rẩy thít chặt thịt lồn, bàn tay đang cắm bên trong kịch liệt moi móc tử cung, Độ Lăng co rút muốn trốn, lại không nhịn được ngay tức khắc lên đỉnh, sau đó khóc lóc vặn vẹo: "Đừng! Đừng chơi như vậy! Ưm ưm ưm ưm chậm! Chậm một chút!!"

Ánh mắt đáng sợ nhìn chăm chú vào hắn: "Từ giờ trở đi, những việc này chỉ được làm với ta thôi! Nghe thấy không? Nếu người khác dám là như vậy với ngươi, ta sẽ giết hắn!"

Độ Lăng bắt lấy cánh tay y khóc thút thít: "Tôn giả không nói lý gì hết, ta là thấp cổ bé họng, nhưng ngài đã đồng ý che chở ta, có thể nào lại đi đầu bắt nạt ta chứ!"

Viễn Khư rút ta ra, đặt ở bên miệng liếm láp dâm dịch bên trên: "Ta đồng ý với ngươi, chỉ có ta mới được bắt nạt ngươi, chỉ cần ngươi trở thành người của ta."

Lồn dâm không khép được, hình thành một thịt động dâm mĩ, Độ Lăng ngứa muốn nổi điên, uy lực của dâm thảo đúng là danh bất hư truyền, hắn thở hổn hển xoa nắn hột le: "Người khác đều nói tôn giả thanh tâm quả dục, hóa ra chỉ là ngụy quân tử, tôn giả đối với ai cũng vậy sao!?"

Viễn Khư bắt tay hắn đè ở đỉnh đầu, sau đó nắm thân cặc đáng sợ cắm vào lồn: "Không có, nhưng đối với ngươi, ta không thanh tâm quả dục nổi."

Nói xong, y kịch liệt thọc vào rút ra, Độ Lăng sung sướng kẹp lấy vòng eo y: "Tôn giả đáp ứng ta một chuyện ư! Nhẹ chút!"

Viễn Khư đưa đẩy hỏi: "Chuyện gì?"

Độ Lăng giãy giụa hai tay, Viễn Khư thả hắn ra, hắn ôm lấy Viễn Khư kề sát vào người mình: "Đáp ứng ta, yêu ta đi, được không?"

Hai người đối diện một lúc lâu, Độ Lăng thở hổn hển hôn khóe miệng y: "Cầu xin ngài, yêu ta được không?"

Viễn Khư cắn xuống cổ hắn một cái, để lại một dấu răng đỏ tươi trên chiếc cổ trắng nõn của hắn: "Ngươi biết rõ vì sao ta lại đối xử với ngươi như vậy, tại sao còn cố ý muốn ta nói ra!"

Độ Lăng cười ôm chặt y: "Ta muốn nghe, muốn nghe ngài nói."

Viễn Khư nảy sinh độc ác kịch liệt nắc đụ, trong lúc hắn lên đỉnh gắt gao đè chặt trên người, ghé sát vào bên tai hắn nói: "Ta sẽ yêu em, chỉ yêu em thôi!"

Độ Lăng chảy nước mắt hôn y, lồn non siết chặt hai con cặc, chủ động bú lấy: "Phu quân... Ưm ưm a... Lại sâu một chút... Làm em nhiễm đầy hương vị của chàng..."

Liên tiếp mấy ngày, hai người cũng chưa ra khỏi tẩm điện, thẳng đến ngày thứ bảy.

Viễn Khư chơi rục hắn từ trong ra ngoài, sau đó ở một lần rót đầy Độ Lăng xong mới khôi phục lại ký ức.

Nhìn Độ Lăng bị mình hiếp dâm làm cho toàn thân đều ướt đẫm, y dịu dàng hôn hắn một nụ hôn sâu triền miên: "Người hầu? Lô đỉnh?"

Độ Lăng cười vô lực ôm y, trong bướm dâm vẫn còn ngậm cây gậy thịt chưa xẹp xuống: "Phu quân thoạt nhìn rất thích mà, chơi em bảy ngày bảy đêm ~"

Viễn Khư cưng chiều khẽ hôn lên da thịt hắn: "Mệt sao?"

Độ Lăng gật gật đầu: "Cứ ngủ thêm một lát đi, Yến nhi vẫn còn ở nhà, chúng ta ngày mai trở về xem nó đi."

Viễn Khư dịu dàng ôm hắn: "Không sao, có Tầm Kỳ ở đó mà, nó làm chú có trách nhiệm lắm."

Độ Lăng buồn cười khẽ cắn lên vai y: "Sao chàng quá đáng vậy chứ, Tầm Kỳ còn nhỏ hơn Yến nhi đó."

Viễn Khư cười cười: "Ta thấy nó vui lắm mà."

Độ Lăng không trả lời nữa, hơi thở dần đều đặn ngủ thiếp đi, Viễn Khư nhẹ hôn lên đôi mắt hắn, ngủ cùng với hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...