Lần này Độ Lăng mất trí nhớ, Viễn Khư nhìn người đang e lệ đứng trước mắt hỏi mình có người yêu hay hôn ước gì không, nhướng mày cười: "Nếu ta nói có, ngươi sẽ thế nào?"
Độ Lăng buồn rầu nghĩ nghĩ: "Nếu ngài đã có ái nhân, ta sẽ không quấy rầy ngài nữa."
Vốn dĩ cơ thể hắn đã như vậy, tốt nhất là không nên yêu ai, thứ nhất, thế gian không thích người bất nam bất nữ, thứ hai, cơ thể Huyền âm của hắn dễ bị người khác lợi dụng làm lô đỉnh. Cũng không biết vì sao, chỉ vừa nhìn thấy vị tôn giả này, hắn đã nhịn không được muốn ở bên cạnh y.
Viễn Khư ra vẻ tiếc nuối lắc đầu: "Ta vốn là có một người yêu, nhưng hắn lúc này phỏng chừng ta tên là gì cũng quên mất."
Độ Lăng sờ sờ cánh tay mình: "Nàng, nàng ấy không muốn ngài sao?"
*Trong tiếng Trung từ anh ấy/cô ấy có phát âm giống nhau, Độ Lăng đang nghĩ người đó là nữ.
Viễn Khư cười nói: "Vậy phải hỏi hắn, tại sao lại quên mất ta."
Độ Lăng có chút khổ sở: "Tôn giả thích nàng ấy như vậy, vậy bỏ đi, cáo từ!"
Lời còn chưa nói xong, hắn đã bị Viễn Khư kéo vào trong lòng ngực, hơi thở ướt nóng phả vào bên ai: "Ta muốn hỏi hắn, vì sao hắn lại dám quên phu quân mà hắn yêu nhất? Ngươi nói xem, nếu ta bắt được hắn phải phạt hắn thế nào đây?"
Độ Lăng ngẩn người, có chút không dám tin tưởng suy đoán của mình: "Vậy, vậy tôn giả muốn phạt thế nào?"
Viễn Khư cắn vành tai hắn: "Vậy phạt hắn mười ngày trên giường đi, thế nào?"
Độ Lăng toàn thân nóng lên, mơ hồ đáp lại một tiếng: "Được..."
Sau đó hắn bị Viễn Khư ôm vào một mật thất rộng mở sáng sủa.
Trong mật thất toàn bộ đều được chế tạo từ tinh thể mà tinh thể mà chỉ Ma tộc mới có, ánh sáng phản xạ của nó không hề chói mắt một chút nào, ngược lại còn có một cảm giác rất mông lung mờ ảo. Trong mật thất có vài đồ dùng kỳ lạ, có thể nhìn thấy rất rõ ràng một sợi tơ hồng rũ xuống từ trên đỉnh nóc.
Độ Lăng không hiểu sao cảm thấy thẹn thùng, lại có chút kích động: "Tôn giả..."
Viễn Khư cúi đầu nhìn hắn: "Gọi phu quân!"
Độ Lăng nhẹ nhàng cắn môi: "Phu quân..."'
Buột miệng thốt ra, nhưng không hề cảm giác không quen chút nào.
Viễn Khư ôm hắn đến trước tơ hồng, sau đó thuần thục trói người lên giữa không trung, vừa lòng cười cười.
Giữa hai chân dạng ra vì bị tơ hồng trói chặt đã chảy nước nhờn tanh ngọt, Viễn Khư gấp không chờ nổi ngậm vào liếm mút, đầu lưỡi biến về nguyên hình tiến vào trong.
Độ Lăng rên rỉ một tiếng ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn to, bắp dùi run rẩy.
Cảm giác bị xâm phạm này rất quen thuộc, tựa như bọn họ đã từng giao hòa vô số lần.
Đầu lưỡi Viễn Khư vói vào tử cung liếm láp, Độ Lăng khó nhịn khóc nức nở vặn vẹo eo: "Liếm vào bên trong tử cung rồi..."
Viễn Khư tùy ý làm càn trong tử cung, Độ Lăng muốn hùa theo động tác của y, nhưng cả người hắn đều bị treo trên không trung, không cách nào khống chế thân thể mình. Vì thế chỉ có thể bị đầu lưỡi hiếp dâm càng làm hắn bất mãn, phát ra tiếng khóc thút thít: "Hức hức hức.. Không đủ... Mạnh một chút... Cầu xin ngươi."
Viễn Khư rút đầu lưỡi ra, kéo theo một bãi nước nhờn, sau đó đứng dậy vừa đùa bỡn hai cái lỗ dâm của Độ Lăng, vừa ác liệt nói: "Muốn không?"
Độ Lăng khóc lóc gật đầu.
Viễn Khư liếm lên khuôn mặt hắn, cười nói: "Ngươi đã có phu quân, chúng ta hiện giờ chính là yêu đương vụng trộm."
Độ Lăng chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn y, sau đó nhìn thấy trong mắt y là dục vọng điên cuồng nồng đậm, lập tức đoán được có lẽ người này chỉ cố ý dọa mình mà thôi. Cơ thể đã bị dục vọng thanh tẩy này đương nhiên là có người yêu, nhưng người nọ nhất định là người trước mắt, hắn tin chắc như thế.
Người này chỉ muốn chơi một trò chơi thôi.
Hắn cắn cắn môi, phối hợp nói: "Vậy làm sao bây giờ? Ta không thể phản bội phu quân nhà ta."
Viễn Khư nắm hai con cặc đút ngay lối vào hai cái lồn múp, đâm vào như có như không: "Đúng vậy, làm sao bây giờ? Nếu làm phu quân ngươi biết được ngươi từng bị một tên đàn ông khác cưỡng hiếp, hắn sẽ phạt ngươi thế nào đây?"
Độ Lăng thở hổn hển lắc đầu: "Ta không biết ư..."
Viễn Khư nhướng mày, đút vào một khúc cặc, chất vấn hắn: "Sao ngươi không biết được chứ, người đó à phu quân ngươi."
Độ Lăng lắc lư vài cái, muốn nuốt hết cả cây gậy thịt vào, nhưng không được như ý nguyện, Viễn Khư cố ý không làm hắn sung sướng: "Ưm... Ta thật sự... Thật sự không biết, ta mất trí nhớ..."
Viễn Khư nắm eo hắn nhợt nhạt đưa đẩy, cái trán cọ vào trán hắn, khàn khàn nói: "Mất trí nhớ à, vậy có cần ta nói cho ngươi, ngươi và phu quân ân ái triền miên thế nào không?"
Độ Lăng thừa cơ hôn một cái, sau đó mang theo chút đắc ý nỉ non nói: "Được."
Viễn Khư cười cười, thong thả cắm vào hai cái lỗ dâm, lại thong thả rút ra: "Phu quân nhà ngươi thích nhất đụ lồn ngươi, đụ ngươi đến nói không ra lời, sau đó bắn tinh, bắn nước tiểu vào trong cơ thể ngươi, còn làm ngươi mang thai."
Độ Lăng cúi đầu nhìn lồn dâm đang bị nắc đụ của mình, có thể tưởng tượng được lúc trước minh đã từng được yêu thương như thế nào, thân thể không nhịn được siết chặt, hầu hạ cặc bự đang cắm bên trong sung sướng cực kỳ.
Viễn Khư thở ra một hơi thật sâu, sau đó bỗng nhiên không báo trước mà thúc vào thật mạnh: "Tựa như bây giờ vậy, hiếp ngươi làm ngươi phát ra âm thanh êm tai!"
Độ Lăng thoải mái khóc thút thít, thịt lồn bên trong nóng như lửa, nhiệt độ kia đang ăn mòn thần chí, làm hắn chỉ có thể khóc lóc thừa nhận: "Ưm ưm... Không thể địt nữa... Phu quân... Phu quân biết sẽ... Tức giận..."
Viễn Khư tát một cái lên mông hắn: "Đĩ dâm cắn chặt như vậy, thật sự là không muốn làm tiếp sao?"
Độ Lăng khóc thút thít thở hổn hển: "Ta chỉ muốn bị phu quân địt..."
Vẻ mặt Viễn Khư cực kỳ dịu dàng, dưới thân lại càng thêm tàn bạo, tiếng da thịt vỗ vào nhau vô cùng rõ ràng, tiếng nước dính nhớp cũng vang lên nhóp nha nhóp nhép: "Phu quân của ngươi là ai?"
Độ Lăng vừa lên đỉnh vừa cao giọng rên rỉ: "Là chàng! Chàng là phu quân của ta! Chậm! Chậm một chút cầu chàng chậm một chút chậm một chút a a!!! Quá sâu quá sâu a!! Viễn Khư! Viễn Khư Viễn Khư đừng như vậy mà! Sắp nát rồi! Thật sự sắp nát rồi a a a a a!!!!"
Viễn Khư không màng hắn giãy giụa cầu xin, cặc bự trở về nguyên hình, một khắc cũng không ngừng hung hăng giã lồn. Độ Lăng cúi đầu nhìn mình bị hiếp dâm, vừa sợ hãi vừa thỏa mãn, sợ mình bị địt nát, lại không nhịn được muốn từng cú thúc thô bạo kia đưa mình lên cao trào tuyệt mĩ.
Vẫn luôn bị địt liên tục suốt mấy canh giờ, Độ Lăng rốt cuộc không khống chế được gào khóc, cơ thể luôn bị đưa vào trạng thái cao trào làm hắn chịu không nổi: "Cầu chàng... Chồng yêu... Mau bắn đi! Mau bắn đi cầu chàng hức hức!!"
Ánh mắt Viễn Khư có chút hung ác, cắn một ngụm lên cổ hắn, tiếp tục tàn nhẫn thúc thêm ngàn cái còn lại. Độ Lăng bị địt làm bướm dâm mềm nhũn, rốt cuộc cũng không siết chặt nổi nữa, chỉ có thể bị thân cặc căng ra, ở cái nắc kịch liệt cuối cùng, cơ thể hắn hứng hết toàn bộ tinh trùng cặc lớn bắn ra.
Bắn tinh xong, Viễn Khư buông hắn xuống, y ngồi xếp bằng, giữ nguyên tư thế làm hắn tách chân ra ngồi đối mặt trong lòng ngực mình.
Độ Lăng thất thần thở hổn hển, hai người lại tiếp tục hôn nhau, chờ hơn non nửa canh giờ sau, mới thoát khỏi dư vị cao trào, cả người đầy hơi thở sau khi hoan ái.
Hắn rúc vào lòng ngực Viễn Khư, nhẹ nhàng oán giận nói: "Từ khi nào chàng làm ra thứ gây mất trí nhớ này vậy?"
Viễn Khư cũng không ngạc nhiên vì hắn đã khôi phục ký ức, ôm chặt hắn trả lời: "Một món đồ chơi dùng để chơi khăm của Ma tộc thôi, nhiều nhất chỉ duy trì mấy canh giờ."
Độ Lăng cắn y một cái, ra vẻ hung tợn hỏi: "Vậy tại sao lần trước chàng lại mất trí nhớ nhiều ngày như vậy?"
Viễn Khư đúng lý hợp tình trả lời: "Bởi vì ta động tay động chân, ta muốn nhìn xem nương tử nhà ta liệu có không nhịn được mà quyến rũ ta hay không, không ngờ ta lại hạ lưu vô sỉ, hạ dược em."
Độ Lăng không nhịn cười được, hôn một cái lên môi y: "Kỳ thật lúc đó em cũng nhịn không được, muốn quyến rũ chàng."
Hai người nhìn nhau cười, rồi rất nhanh lại lao vào nhau, tiếng nước dâm mĩ không ngừng, qua hồi lâu, Viễn Khư mới ghé sát vào tai Độ Lăng cực kỳ dịu dàng: "Chúng ta là trời sinh một đôi."
Độ Lăng hôn y, biến tình ý của bọn họ thành dục vọng chân thật, nếu yêu nhau, nên cùng nhau hưởng thụ những niềm vui vô bờ bến này.
Trong lòng ta có chàng, trong lòng chàng có ta.
__________
*Trưng cầu dân ý: Bộ này còn 2, 3 chương nữa là hết rồi. Mình muốn hỏi ý mọi người xem muốn mình tiếp tục edit truyện của tác giả này, hay là làm một bộ nhỏ nhỏ đổi gió rồi quay lại.
Bạn thấy sao?