Cẩm Trạch vẫn luôn cảm thấy Trọng Dực kết hôn với hắn là vì lời hứa hoang đường kia.
Năm đó ở hội nghị luận pháp, vì một câu nói đùa nhìn như trêu tức của Cẩm Trạch, Trọng Dực không hề do dự mà đáp ứng yêu cầu vô lý của hắn, hiện tại chuyện này đã biến thành một cái gai dằm trong tim hắn, mỗi thời mỗi khắc đều đang nhắc nhở hắn, Trọng Dực chỉ là thực hiện lời hứa mà thôi, vốn dĩ y không hề yêu mình.
Cẩm Trạch tuy rằng rất thích trêu đùa người khác, nhưng cũng không quá mức, câu nói kia chỉ là nửa đùa nửa thật muốn mượn lời tỏ tình với người kia, vốn tưởng Trọng Dực sẽ nổi giận, đồng thời cũng sẽ nhớ rõ mình. Nhưng ai ngờ, Trọng Dực thuận miệng đồng ý luôn, tính y vốn trọng lời hứa, vì thế mới gả cho hắn.
Hắn thở dài, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Hai người kết hôn đã một tháng có thừa... Đến bây giờ vẫn chưa chạm tay nhau.
Rốt cuộc Trọng Dực đang suy nghĩ cái gì?
Ai... Trong mắt trong tim hắn đều là tình yêu, còn người kia thì chỉ có thể nhìn chứ không thể cầu, quả thật rất đau khổ.
"Ngươi đang nghĩ cái gì?"
Cẩm Trạch: !!
Hắn bỗng dưng quay đầu, thình lình nhìn thấy gương mặt vừa mị hoặc lại lạnh như băng của Trọng Dực, không nhịn được nuốt nước miếng, cố nén dời đi tầm mắt: "Sao, sao ngươi lại tới đây?"
Trọng Dực nhìn hắn, đôi mắt dừng trên khuôn mặt có chút hoảng loạn của hắn: "Kết hôn đã một tháng, ngươi vẫn luôn ở điện Trường Khải xử lý công vụ một tháng, ngươi đang trốn ta?"
Cẩm Trạch cứng đờ, có chút chột dạ: "Ta vừa nhậm chức chưởng môn, rất nhiều chuyện phải làm."
Trọng Dực nhìn hắn không nói, cũng không biết là có tin hay không.
Hai người trầm mặc một lúc lâu, Trọng Dực không nói một lời rời đi.
Cẩm Trạch tự ngược nhìn y rời đi, chỉ có thể lẳng lặng thầm trách mình không biết cách nói chuyện, người trong lòng đã ở ngay bên cạnh lại không dám nói gì cả.
Nửa đêm, Cẩm Trạch đứng phắt dậy khỏi cuốn sổ công vụ, trước mắt là vô số sổ con toàn những chuyện lông gà vỏ tỏi. Phiền quá, không thấy được Trọng Dực cũng phiền, xử lý đống công vụ này cũng phiền, phiền nhất chính là lá gan bé như hạt mè này của mình.
Nếu hắn có thể kiên cường thêm một chút, hai người dù gì cũng đã kết hôn, làm phu phu thật sự thì có làm sao?
Đáng tiếc hắn chỉ dám nghĩ thôi, vừa nhìn thấy Trọng Dực, ý nghĩ đó đã hoàn toàn biến mất. Đó là người hắn yêu, hắn không muốn miễn cưỡng y một chút nào.
Ai....
Hắn đẩy cửa điện ra, muốn đi nhìn Trọng Dực, hắn cũng chỉ có lá gan này thôi.
Vừa đẩy cửa ra, Cẩm Trạch cho rằng mình gặp ảo giác, bằng không sao hắn lại thấy Trọng Dực đang đứng ở hành lang chứ!
"Ngươi! Sao ngươi không về tẩm điện?"
Một cơn gió lạnh xuyên qua, cho dù biết rõ y sẽ không cảm thấy lạnh, Cẩm Trạch đã có chút hoảng loạn cởi áo khoác ngoài đắp lên người y: "Ngươi, có phải ngươi vẫn luôn đứng ở đây không?"
Trọng Dực sửng sốt một chút, sau khi lấy lại tinh thần mới nắm lấy áo choàng to rộng của hắn: "Ta đang đợi ngươi."
Cẩm Trạch dẫn hắn vào điện Trường Khải, đóng cửa chặn gió lạnh thấu xương lại, sau đó quay đầu, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà đối diện với ánh mắt của y.
Qua một lúc lâu, lúc Cẩm Trạch muốn dời tầm mắt đi, Trọng Dực đột nhiên mở miệng nói: "Ta trước kia cho rằng ngươi thích ta, dù là ở đâu ta cũng bắt gặp được thân ảnh của ngươi, ta biết ngươi đi theo ta."
Cẩm Trạch kinh ngạc không nói ra lời, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ: "Ngươi..." Sao ngươi biết!
Trọng Dực lui về sau một bước, tiếp tục nói: "Nhưng hiện tại ta không xác định, ta từ bỏ thân phận theo ngươi về tông Trường Việt, thậm chí nguyện ý gả cho ngươi làm vợ, mà ngươi, từ đầu đến cuối đều trốn tránh ta, ta suy nghĩ rất nhiều, nếu ngươi thật sự không thích, vậy chúng ta tách ra đi. Ta sẽ về Ma giới, chúng ta không cần gặp nhau nữa."
Y dĩ vãng vẫn luôn lạnh lùng, tuy rằng có một gương mặt của một mị ma, nhưng chưa bao giờ có sự dịu dàng mà một mị ma phải có, đây cũng là nguyên nhân Cẩm Trạch cho rằng y không thích mình. Nhưng hiện tại, trên mặt y rõ ràng hiện lên vẻ khổ sở, Cẩm Trạch áy náy tận đáy lòng, tựa như bị người này nắm lấy trái tim không thở nổi.
"Không phải..."
Trọng Dực nhìn hắn, Cẩm Trạch không biết lấy dũng khí từ đâu, nắm lấy đôi vai y, kiên định nói: "Không phải, ngươi không hiểu lầm, ta thật sự thích ngươi! Cho nên, đừng đi!"
Trọng Dực: "Thích ta, sao còn phải trốn tránh ta?"
Cẩm Trạch khẽ cắn môi: "Bởi vì sợ ngươi không thích, ta cho rằng, ngươi chỉ vì khách sáo thuận miệng đáp ứng ta mới..."
Trọng Dực nhíu nhíu mày: "Đó không phải là thuận miệng đáp ứng, ta..."
Cao ngạo như Trọng Dực, vẫn cảm thấy khó nói, là bởi vì mình nguyện ý, cho nên mới đáp ứng, không phải thuận miệng gì cả, y vẫn luôn nghiêm túc nghe từng câu nói của hắn.
Cẩm Trạch trong óc trống rỗng, ngây người thật lâu sau mới phục hồi tinh thần, hắn kích động muốn điên, phấn khích đi qua đi lại, sau đó cẩn thận vươn tay muốn ôm Trọng Dực.
Trọng Dực nhấp môi, chủ động tới gần hắn ôm lấy hắn.
Đôi tay Cẩm Trạch siết chặt, tựa như ôm lấy trân bảo quan trọng nhất đời này, vui sướng như không còn là chính mình.
Như có cái ôm này, khoảng cách giữa hai người phút chốc biến mấy, không biết từ khi nào hai người bắt đầu hôn nhau, hơi thở gấp gáp giao triền không thôi, chờ đến khi tách ra, dưới thân hai người đều đã động tình nhếch lên.
Cẩm Trạch có chút căng thẳng ôm Trọng Dực: "Chúng ta có phải đã đến lúc nên động phòng rồi hay không?"
Trọng Dực gục đầu xuống, yên lặng cởi áo tháo thắt lưng giúp hắn, trong chốc lát hai người đã dần thẳng thắn với nhau. Cẩm Trạch sờ lên cơ thể hắn mơ ước đã lâu, quả nhiên xinh đẹp như trong tưởng tượng của hắn, không, là còn đẹp hơn trong tưởng tượng ngàn vạn lần.
Trọng Dực bị hắn sờ có chút ngứa: "Ngươi đừng sờ như vậy."
Lá gan Cẩm Trạch đột nhiên lớn lên, nghe vậy không những không dừng tay, còn mò xuống bên dưới tìm được chú chim sạch sẽ trắng nõn của y
Trọng Dực đỏ mặt run run, nhưng cũng không ngăn cản, còn nắm lấy cặc hắn, có qua có lại.
Cẩm Trạch đột nhiên phát hiện hoá ra người này cũng không phải vẫn luôn bình tĩnh, dưới sự thúc giục của tình dục, y cũng sẽ lộ ra biểu cảm làm lòng người ngứa ngáy, làm hắn càng không nhịn thêm được nữa.
Cẩm Trạch ngồi xổm xuống, mút lấy thứ của y vào miệng, Trọng Dực chưa từng trải qua chuyện này, tức khắc bị khoái cảm mềm ấm kia bao lấy làm y rên rỉ thành tiếng. Theo từng cái nuốt vào nhả ra của Cẩm Trạch, khoái cảm tê dại khó nhịn làm y giãy giụa muốn trốn, giây phút Cẩm Trạch nắm chặt y lại không chịu buông ra, y cũng đồng thời lên đỉnh, y chỉ có thể bắn vào trong miệng Cẩm Trạch.
Toàn thân y ửng hồng, khoé mắt Trọng Dực đã hơi ươn ướt, thở dốc hổn hển muốn đẩy Cẩm Trạch: "Đừng như vậy..."
Cẩm Trạch cười đứng dậy ôm lấy y, trao y một nụ hôn sâu: "Là hương vị của ngươi."
Trọng Dực nhấp môi lau khô khoé miệng của hắn: "Không cần làm chuyện như vậy vì ta."
Cẩm Trạch lắc đầu: "Ta thích thân mật ngươi vậy đấy, chẳng lẽ ngươi không thích?"
Trọng Dực do dự một chút, mới nói: "Dơ..."
Cẩm Trạch cười thành tiếng: "Không dơ, rất ngọt."
Trọng Dực nghiêm túc nói: "Ta không phải hoa yêu, thứ đó sao có thể ngọt được chứ."
Cẩm Trạch ôm lấy eo y, ngón tay đút vào lỗ sau y: "Ta nói ngọt chính là ngọt, cục cưng, ưỡn mông cao lên."
Trọng Dực nói không lại hắn, đỏ mặt nhếch mông lên, hơi hơi lộ ra lỗ thịt múp míp ửng hồng giấu ở kẽ mông.
Cẩm Trạch cắm vào một lóng ta, phát hiện tuy rằng đã chút ướt át, nhưng muốn tiếp nhận cây gậy thịt của hắn thì vẫn chưa đủ, vì thế lấy ra thuốc mỡ mà Hàn Diệu đưa cho mình, nghe nói hiệu quả không tồi.
Hắn cũng không biết phải lấy bao nhiêu là đủ, thế là moi ra hết hủ bôi từ trong ra ngoài, không chừa một tấc, Trọng Dực cũng không ngăn hắn.
Không đến nửa khắc, Trọng Dực không nhịn được khóc thành tiếng, lỗ đít đã phát ra lũ lụt, cả người khô nóng nhũn ra, cơ khát tới cực hạn, hoàn toàn không cần khuếch trương gì nữa, y thậm chí không rảnh để thẹn thùng, liều mạng dùng lỗ sau cọ xát cặc bự của Cẩm Trạch: "Cho ta... Nhanh lên... Hức hức ... Ngươi nhanh lên... Cứu ta với..."
Con người cao ngạo rụt rè lại muốn mình nhanh nhanh địt vào, lúc này còn nhịn được nữa thì đúng là không phải nam nhân!
Cẩm Trạch nắm con cặc thô dài thẳng lưng đỉnh eo, tiến quân thần tốc, nháy mắt đã đâm vào lút cán, hai người đồng thời thở ra, Trọng Dực đã chờ không nổi nữa bắt đầu vặn eo đưa đẩy, dáng vẻ dâm mĩ này càng làm Cẩm Trạch nổi điên, hai người địt nhau trong tư thế đứng thẳng.
Côngdụng của thuốc mỡ kéo dài rất lâu, hai người đụ một lần đụ đến tận giữa trưa hôm sau, nếu không phải có đệ tử tới gặp, hai người thậm chí còn không muốn dừng lại.
Từ đó về sau, hai người thời thời khắc khắc đều dính chặt lấy nhau, trong rừng, trên đại điện, trong tẩm điệm, thậm chí là ở một góc hành lang nào đó, ánh mắt vừa giao nhau, đã nóng rực khó nhịn.
Đè người bên bể tắm mà tàn nhẫn địt, đến tận khi Trọng Dực vô lực xin tha, Cẩm Trạch rốt cuộc mới hiểu rõ vì sao sư thúc lại thoái vị sớm, người yêu ở bên cạnh, hoàn toàn không còn tâm tư để xử lý chính vụ nữa.
Trọng Dực vuốt mặt hắn, nhẹ giọng hỏi: "Suy nghĩ cái gì?"
Cẩm Trạch lại thúc vào thật sâu, sau đó trả lời: "Suy nghĩ, khi nào mới có thể thoái vị nhường người tài."
Trọng Dực bật cười, như sông băng hoà tan, đẹp không tả siết: "Ngươi mới kế vị ư... Chậm một chút... Trạch lang chậm một chút ưm ưm..."
Chỉ trách người yêu mình quá đẹp, hắn không cách nào chậm được: "Ma tôn đại nhân! Ngươi quả thật muốn mạng của ta mà!"
"Ứ a... Sâu quá..."
Trọng Dực run rẩy thừa nhận hết đợt tinh này đến đợt tinh khác của hắn, chờ bắn tinh xong, y vô lực dựa vào trong lòng ngực hắn: "Ngươi vẫn nên đi xử lý công vụ đi, ta không muốn ngươi mất mạng đâu."
Cẩm Trạch hôn đỉnh đầu y, cười nói: "Như vậy không được, ngươi phải muốn cả đời."
Trọng Dực dựa vào trong lòng ngực hắn, chầm chậm nói: "Vậy đúng là cầu mà không được."
Cẩm Trạch nâng lên một chân của hắn, từ phía sau đâm vào: "Ma tôn của ta, thêm một lần nữa chứ?"
Trọng Dực nhíu mi cong eo, tựa như yếu ớt sắp vỡ vụn ra: "Ngươi đã ư!... Vào rồi..."
Trọng Dực nhanh chóng bị hắn chơi cho thất thần, bị đỉnh đến đong đưa lên xuống, trước mắt một mảnh trắng xoá, chỉ có nơi bị xâm phạm kia, là cảm giác được khoái cảm vô bờ bến không ngừng đánh úp tới.
"Ta thích ngươi... Trạch lang..."
Cẩm Trạch đè y xuống bể tắm: "Nói lại lần nữa được không?"
Trọng Dực quay đầu sang một bên: "Ta thích ngươi a!!! Nhẹ! Không! Nát rồi! Trạch lang!! Xin! Xin ngươi a a a a a!! Lỗ đít nứt ra rồi! Đừng mà đừng!! Chậm một chút!! Tên khốn!! Ư ư ư!!"
Cẩm Trạch lấp kín miệng y, dưới thân hiếp dâm như mưa rền gió dữ, giống như muốn mỗi một tấc trên người y đều mang theo hơi thở của mình.
Lỗ thịt bị địt đến co rút, Trọng Dực đến cuối cùng chỉ có thể dang rộng chân cho người ta đụ, không kêu nổi nữa, bị Cẩm Trạch tàn nhẫn khoá chặt trong ngực.
Người này vốn không phải trung khuyển ngoan ngoãn gì cả, mà là ác lang thèm khát.
Thế nhưng y vẫn thích con ác lang này như cũ
Từ trước kia, cho đến bây giờ.
Bạn thấy sao?