Mẹ của Liễu Phùng Ý là con gái trưởng tộc tộc Giao long, tên là Hàn Kiều Nhi, trời sinh phóng đãng, yêu thích sắc đẹp, sau khi trưởng thành tình nhân vô số. Thậm chí trong số đó có không ít người bị ả cưỡng ép, mà trong số này, có cả cha của Liễu Phùng Ý, Lan Thần.
Ngày Lan Thần tu thành hình người, vừa lúc gặp được Hàn Kiều Nhi, Hàn Kiều Nhi mê đắm sắc đẹp của y, mang y về tộc Giao long cầm tù, cầm tù đến ba năm, cuối cùng được cha cuả Liễu Phùng Vân là Quyết Doanh cứu ra.
Trong suốt cuộc đời Hàn Kiều Nhi sinh được rất nhiều con, nhưng chỉ có Liễu Phùng Ý và Liễu Phùng Vân là còn sống, còn lại đều bị ả ta giết hết. Liễu Phùng Vân còn sống là bởi vì cha hắn là tộc trưởng đời kế tiếp của Giao long tộc, Hàn Kiều Nhi không dám động đến Liễu Phùng Vân.
Mà Liễu Phùng Ý vốn dĩ cũng khó tránh được cái chết, nhưng khi Liễu Phùng Ý sinh ra vừa lúc Hàn Kiều Nhi đang yêu một vị công tử đẹp nhất thế gian - Tề Nguyệt, yêu như si như cuồng, đáng tiếc vị công tử kia ghét nhất loại người bắt cóc cưỡng dâm, biết được hành động của Hàn Kiều Nhi, y vô cùng chán ghét ả.
Hàn Kiều Nhi yêu mà không được, tuyên bố sẽ giết cả nhà công tử kia. Ai ngờ công tử là chuyển thế của Tinh Quân tiên giới, sau khi bị yêu khí của Hàn Kiều Nhi gây thương tích, y lập tức khôi phục ký ức, ngay sau đó không lưu tình mà trảm ả ngay dưới kiếm mình, bởi vậy Liễu Phùng Ý mới còn sống.
Mà Liễu Phùng Ý mới sinh ra không lâu được vị Tinh Quân này giữ lại nuôi dưỡng, một khoảng thời gian sau ngẫu nhiên gặp được Lan Thần ở Giao long tộc mới trả lại cho y.
Liễu Phùng Ý mười lăm tuổi trở về bên cạnh cha ruột, Lan Thần không căm hận cậu vì những gì Hàn Kiều Nhi đã làm với mình, nhưng cũng không cách nào đối xử với cậu như cha con bình thường. Cuối cùng cha của Liễu Phùng Vân quyết định, sẽ để người anh cùng mẹ khác cha của cậu, là Liễu Phùng Ý, nuôi dưỡng cậu.
Tính đến nay đã mấy trăm năm...
Liễu Phùng Ý thở dài, có lẽ là đã có con nên tâm trạng vẫn luôn bồn chồn, mới nhớ tới những chuyện năm xưa này. Sờ sờ cái bụng đã được tám tháng, cậu mỉm cười, cậu đã có một người ca ca tốt như vậy, còn sắp có được đứa con thuộc về bọn họ, cần gì phải nhớ đến chuyện cũ làm mình đau lòng chứ.
Liễu Phùng Vân từ sau lưng ôm lấy eo cậu: "Đang nghĩ cái gì?"
Liễu Phùng Ý cười dựa vào ngực hắn: "Ca, tại sao lúc trước ca lại đổi tên?"
Liễu Phùng Vân lúc đầu không phải là tên này, tên này là sau khi ở chung với cậu một đoạn thời gian mới sửa lại.
Liễu Phùng Vân hôn hôn lỗ tai cậu, nhếch khóe miệng cười nói: "Năm đó đệ thoạt nhìn như một con cún con không nhà vậy, vừa cảnh giác lại nhát gan, sợ đệ không dám thân cận ta, cho nên mới đổi tên."
Liễu Phùng Ý xoay người trong lòng ngực hắn, đối mặt với hắn, ái muội hỏi: "Ca, có phải năm đó khi vừa gặp đệ đã muốn làm loại chuyện đó với đệ?"
Liễu Phùng Vân không có phủ nhận: "Đệ nói xem?"
Liễu Phùng Ý ở trong ngực hắn cười rộ lên: "Đệ khi đó rất sợ ca, ca lúc nào cũng hung dữ xụ mặt với đệ, còn nuốt nước miếng, đệ sợ ca thừa lúc đệ đang ngủ ăn luôn đệ."
Liễu Phùng Vân bị cậu chọc cười, vuốt vuốt cái bụng bầu: "Nghĩ vậy cũng không sai, ta quả thật rất muốn ăn đệ."
Lúc này lá gan Liễu Phùng Ý đã lớn hơn, nghe vậy tiến đến bên tai hắn nhỏ giọng nói: "Vậy bây giờ có muốn ăn không?"
Đôi mắt Liễu Phùng Vân biến đỏ, động tác vuốt ve đã không còn đơn thuần, bàn tay to rộng nắm lấy bầu vú trướng sữa: "Hiện tại không sợ ca ca nữa?"
Liễu Phùng Ý nhẹ nhàng thở dốc: "Lần đầu ca muốn đệ, kỳ thật đệ rất vui, không phải lần ở nhân gian, mà là ngày đệ thành niên, ca lén chơi đệ."
Liễu Phùng Vân nhìn thẳng vào cậu, trong mắt chứa đầy sự dịu dàng: "Ta biết đệ tỉnh, ta dùng tình hương là vì muốn đệ thả lỏng."
Liễu Phùng Ý ôm cổ hắn: "Có điều ca quá hung hăng, làm quá nhiều lần, đệ không cách nào ra cửa được."
Liễu Phùng Vân cởi quần cậu, hai con cặc dựng thẳng đứng đặt ngay cửa lồn nhưng không tiến vào: "Hiện tại còn ghét bỏ ta hung hăng?"
Liễu Phùng Ý chủ động dùng lồn ăn cặc, nuốt sâu vào từng tấc từng tấc một, đến tận khi cặc đâm vào lút cán, cậu run rẩy nỉ non: "Càng hung càng tốt, ta thích ca hung hăng như vậy."
Lồn cặc dính chặt nhau, khoái cảm ngập đầu làm bụng nhỏ Liễu Phùng Ý co rút, giọng nói dần dần vỡ vụng: "Ca...Sâu quá... Con mình..."
Liễu Phùng Vân ngậm lấy đầu vú chảy sữa của cậu mà bú, dưới thân càng nắc đụ nhanh hơn nữa. Liễu Phùng Ý run rẩy co rút, nhưng bên dưới lại như hiến tế mà càng dang rộng hai chân cho hắn địt.
Dâm thủy dọc theo bắp đùi chảy xuống lỗ đít, tiếng nước nhóp nhép làm người nổi điên, Liễu Phùng Vân muốn địt cậu đến khi cậu phát điên, địt đến khi quên hết mọi thứ, chỉ nhớ chính mình.
Thời gian mang thai làm cậu cực kỳ mẫn cảm, Liễu Phùng Ý bị khoái cảm đưa lên đỉnh hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn bị ca ca địt đến khóc lóc cầu xin tha thứ như mọi khi.
Liễu Phùng Vân hưởng thụ lỗ múp lên đỉnh co bóp, ánh mắt điên cuồng hung hăng đút đầu cặc vào trong tử cung, sau đó bắn ra tinh dịch.
Liễu Phùng Ý ôm cái bụng tròn vo run rẩy, cặc bự bắn xong không chịu rút ra, vẫn cắm trong bím non, vừa nóng rực lại trươn ướt, cậu thút thít vặn eo: "Ca... Ra đi... Mau ra đi... Còn con..."
Liễu Phùng Vân đè lên người cậu trấn an: "Không sao đâu, ca ca có chừng mực."
Liễu Phùng Ý vẫn có chút sợ, đẩy đẩy hắn: "Cắm phía sau... Ca..."
Liễu Phùng Vân hôn môi cậu, làm cậu trấn an không còn sợ hãi, rút ra con cặc ướt đẫm nước dâm, sau đó ôm cậu ngồi lên hông mình, cắm vào trong lỗ đít.
Liễu Phùng Ý rốt cuộc cũng yên tâm, cơ thể còn chưa thoả mãn chủ động nhún lên nhún xuống, Liễu Phùng Vân nắm eo cậu: "Phùng Ý, có phải đang nhớ tới cha đệ không?"
Liễu Phùng Ý sửng sốt, vô lực ngồi sụp xuống, gậy thịt hung hăng đâm sâu vào bên trong.
"A!"
Chờ sau khi phục hồi lại tinh thần, cậu gật gật đầu, nói: "Nhìn Lăng huynh bọn họ viên mãn như vậy, có chút hâm mộ."
Liễu Phùng Vân nắm tay cậu đặt bên môi hôn xuống: "Muốn đi về xem thử không?"
Liễu Phùng Ý lắc đầu: "Không được đâu ca, cha ta đoạn thời gian đó rất thống khổ, ta không phải đứa con mà người chờ mong, sinh ra đã là một sai lầm, không trách ông ấy không thích đệ."
Liễu Phùng Vân ôm cậu, kéo cào trong lòng: "Ông ấy không thích đệ, ca ca thích đệ."
Liễu Phùng Ý cười cười hôn cổ hắn: "Trên đời có rất nhiều chuyện không thể cưỡng cầu, nhưng ít nhất vận mệnh cũng đối xử với đệ không tệ, mất đi một thứ, nó lại trả cho đệ trăm ngàn thứ khác, ca ca, đệ yêu ca."
Liễu Phùng Vân nâng cằm cậu lên hôn môi, dưới thân bỗng nhiên kịch liệt đưa đẩy, lỗ sau dâm mĩ biến thành một cái động thịt bú chặt cặc bự, căng ra giãn vào theo di chuyển của thân cặc, dần dần chảy ra dâm thuỷ tựa như lũ lụt.
Liễu Phùng Ý ngẩng đầu lên rên rỉ, âm thanh dâm đãng kích thích Liễu Phùng Vân phát cuồng, không ngừng hung hăng thọc nắc bên trong lỗ đít, lại đụ Liễu Phùng Ý đến khóc một lần nữa.
Mười ngày sau, Liễu Phùng Ý mang theo một bụng tinh đi đên tông Trường Việt, vừa gặp Độ Lăng đã hung hăng lên án Liễu Phùng Vân là một tên cầm thú, chơi cậu thiếu chút nữa là không xuống giường được.
Độ Lăng bất đắc dĩ thở dài, cảm giác công lực miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo của người nào đó càng thêm thành thạo, rõ ràng nhìn mặt cậu rất chi là thoả mãn.
Lại qua một thời gian, con Liễu Phùng Ý ra đời, là một hoa lan yêu mắt đỏ.
Ngày cậu sinh con, không ngờ có hai người tìm đến, người cao lớn uy nghiêm có bảy phần tương tự với Liễu Phùng Vân, vị còn lại lịch sự tao nhã như hoạ lại giống Liễu Phùng Ý như khuôn đúc, nếu không phải khuôn mặt người này cực kỳ lạnh nhạt, không chừng còn nhận sai người.
Hai người để lại một phần lễ vật và một phong thư sau đó rời đi, lúc đi, Lan Thần nhìn thật sâu vào cửa phòng đang đóng chặt, cuối cùng khe khẽ thở dài, giống như có rất nhiều lời muốn nó, cuối cùng lại từ bỏ.
Lá thư kia viết gì Độ Lăng không biết, nhưng qua thật lâu sau, Liễu Phùng Ý cùng Liễu Phùng Vân thường xuyên về Giao long tộc gặp lại bọn họ.
Hắn nghĩ, tất cả những kỳ vọng nhất định sẽ được đáp lại, có lẽ sự đáp lại này không nhất định là phải viên mãn, nhưng cũng không nhất định là không viên mãn.
Bạn thấy sao?