Một ngày nọ, sau khi Thẩm Du An và Hàn Diệu ngủ một giấc sau khi làm tình, lúc tỉnh lại, phát hiện linh hồn mình đã về tới ba trăm năm trước, vào cái đêm mà Thẩm Du An bày kế làm Hàn Diệu chiếm hữu mình, hai người đều trở thành chính bản thân mình trong quá khứ.
Chờ đến khi thần chí thanh tỉnh, bên dưới hai người đã dính chặt với nhau nằm ở điện Thanh Vân. Hai cây gậy thịt cực khủng của Hàn Diệu đều cắm vào lỗ bướm non nớt, bên ngoài miệng bướm còn có vết máu chảy ra, hiển nhiên là vừa mới cắm vào, sau đó bị thương.
Nhiều năm trôi qua, Thẩm Du An lại lần nữa cảm nhận được sự đau đớn khi bị phá trinh, đau đến cắn chặt răng.
Từ sau khai người tâm ý tương thông, Hàn Diệu luôn chuẩn bị màn dạo đầu cho thật tốt, làm y lên đỉnh một lần rồi mới cắm vào, làm y cảm nhận được vui sướng tuyệt đỉnh, không còn thấy đau đớn nữa.
Hiện giờ gặp phải chuyện này, Thẩm Du An đột nhiên khóc rống lên, trong lòng như có vạn phần ấm ức.
Y cũng không khóc ra thành tiếng, chỉ là cắn môi rơi lệ, làm Hàn Diệu đau lòng không chịu được, vội vàng áp chế cơn ham muốn đang bùng lên, đỏ ngầu mắt chầm chậm rút cặc ra.
Thân cặc rút ra mang theo vết máu nhè nhẹ, Thẩm Du An đau đến hít khí, sắc mặt trắng bệch: "Đau..."
Động tác của Hàn Diệu đã rất nhẹ nhàng, nhưng thịt bím non mịn đã bị hắn làm bị thương vì mất khống chế lúc nãy, lúc này dù có động tác nhẹ nhàng chậm chạp thế nào cũng làm Thẩm Du An cảm thấy là tra tấn.
Hàn Diệu lau nước mắt cho y: "Lại nhịn một chút, ngoan."
Thẩm Du An nắm chặt vạt áo hắn gật đầu, sau đó thân cặc rút ra hết toàn bộ, y nhẹ nhàng thở ra, nhưng cảm giác lửa nóng bên trong lồn non rời đi, lại làm y buồn bã mất mát, trộn nhìn theo thân cặc vừa rút ra khỏi lồn, lén lút nuốt nước miếng.
Hàn Diệu mỗi thời khắc đều đặt ánh mắt trên người y, sao không phát hiện ra được, cười hôn hôn trán y: "Muốn?"
Thẩm Du An đỏ mặt quay đầu đi: "Biết rõ còn hỏi..."
Tay Hàn Diệu nhúc nhích, lấy ra một hộp thuốc mỡ màu trắng ngà, moi ra một đống, sau đó tỉ mi xoa đều khắp miệng lồn, rồi sau đó ngẩng đầu đối diện với Thẩm Du An: "Du An, banh rộng lỗ lồn ra, sư huynh thoa thuốc cho đệ."
Đuôi mắt Thẩm Du An đỏ bừng, nghe vậy yên lặng tách hai chân ra, ngoan tay trắng nõn banh rộng lỗ bướm, làm thịt lồn đỏ au bên trong lộ ra trước mật Hàn Diệu. Thuốc mỡ mang theo một mùi hoa nồng đậm, bôi đầy khắp bướm non.
Ngón tay thấm đầy thuốc của Hàn Diệu cắm vào thịt lồn, cẩn thận bôi đều: "Du An ngoan lắm, nếu 300 năm trước cũng ngoan như vậy thì tốt rồi."
Như vậy, bọn họ cũng không lãng phí thời gian mấy trăm năm này, nói không chừng đệ đệ muội muội của Lăng nhi đã xếp thành một cái núi.
Hơi thở Thẩm Du An gần gấp gáp, hai mắt mông lung nhìn hắn: "Xin lỗi..."
Do y quá yếu đuối, nếu không phải năm đó mình tự tiện trộm đi hạt giống từ một đêm vui thích, mà là dùng bất cứ giá nào để Hàn Diệu hiểu rõ tâm ý của mình, hai người tội gì phải biến tình ý thành tra tấn chứ.
Hàn Diệu hôn hôn đôi mắt rưng rưng của y: "Đừng khóc, cũng đừng nói xin lỗi, người nói xin lỗi là ta mới đúng, là ta quá ngốc, thế nhưng bởi vì quá sợ đệ thích người khác nên mới do dự không tiến tới, ta nên thổ lộ với đệ từ lâu, giam đệ trong lãnh địa của mình."
Thẩm Du An ôm hắn, kẹp chặt ngón tay hắn, ngậm lấy yết hầu nhẹ nhàng mút vào: "Sư huynh... Du An thích huynh... Tâm có huynh... Yêu huynh... Vào ngày này ba trăm năm trước đã muốn nói với huynh như vậy..."
Hàn Diệu hôn lấy y môi lưỡi kịch liệt giao triền, làm y thở hồng hộc rồi mới buông ra: "Sư huynh cũng thích đệ, lúc sư phụ mang đệ đến trước mặt ta, ta đã nghĩ, ta muốn người này! Không phải sư đệ, mà là người yêu."
Thuốc mỡ hòa tan rất nhanh, sền sệt dính nhớp từ trong ra ngoài lồn non, nhìn qua vừa ướt át lại nhiều nước, cực kỳ mỹ vị.
Thẩm Du An rất vui, khóe miệng nhếch lên như đang ngậm mật, chủ động dùng bím dâm mút lấy đầu khấc, dịu dàng nói: "Sư huynh... Sau khi cùng huynh ở bên nhau, đệ thường tự hỏi, nếu năm đó đệ nói hết với huynh thì thật tốt, nói như vậy, đệ nhất định đã bị huynh chơi rục từ lâu, đã sớm thành người của huynh rồi, cũng có thể quang minh chính đại nói với người khác huynh là của đệ, là phu quân ngày ngày đêm đêm bắn tinh trong lồn đệ..."
Hàn Diệu cười nhìn y: "Du An, đây là đệ tự nói."
Thẩm Du An gật gật đầu, banh rộng lỗ bím đã ướt đẫm còn ngậm ngón tay của Hàn Diệu, thở hổn hển nói: "Sư huynh, bị huynh làm cho ướt nhẹp rồi... Huynh mau cắm vào đụ đệ đi... Muốn bị huynh đụ lồn... Đụ nát cũng không sao..."
Lỗ tai Hàn Diệu giật giật, đáy mắt mang theo ý cười, hắn bế Thẩm Du An lên bậc thang cao nhất trên điện Thanh Vân rồi nhẹ nhàng buông xuống, sau đó hắn cũng ngồi xuống, nói với y: "Du An, 300 năm trước đệ banh lồn ngồi lên cặc ta thế nào, hiện tại làm lại một lần nữa đi, cho sư huynh xem."
Thẩm Du An mặt đỏ lấy máu, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, sau đó đưa lưng về phía Hàn Diệu, cưỡi ngồi trên hông hắn, nắm hai con cặc cùng lúc cắm vào bướm dâm.
300 năm trước y là ăn luôn sư huynh theo cách như thế, khi đó sư huynh cái gì cũng không biết. Cho dù lúc đó sư huynh rất hung bạo, nhưng cuối cùng trong lòng y vẫn rất vui vẻ, mặc kệ như thế nào, lần đầu tiên của sư huynh là giành cho mình, như thế cũng đã dủ để an ủi quãng đời cô tịch còn lại của y.
Hàn Diệu đỡ eo y: "Du An, tại sao lúc đó lại dùng tư thế này?"
Thẩm Du An dập dìu lên xuống, nhả cây gậy thịt ra rồi lại nuốt vào, vừa ngậm lấy hắn vừa ngượng ngùng thở hổn hển trả lời: "Bởi vì không dám nhìn huynh, sợ huynh đột nhiên tỉnh lại, mắng đệ hạ tiện không biết xấu hổ... ư... Sư huynh... Lớn quá... Lần này vẫn là lần đầu tiên của đệ ưm ưm ưm... Đừng, đừng sâu như vậy..."
Hàn Diệu ôm eo y hung hăng thọc nắc, âm thanh khàn khàn nói: "Chính là phải sâu như vậy! Mới có thể làm đệ biết ta muốn có được đệ nhiều như thế nào! Du An, đừng oán trách bản thân nữa, con người đệ rất tốt, ở trong lòng ta, không có ai tốt bằng đệ đâu. Ta nằm mơ cũng muốn địt đệ trước mặt người khác, hiếp dâm đệ, đâm cặc vào lồn đệ lút cán cho mọi người nhìn, nhìn đệ bị ta hiếp thành đĩ dâm, làm mọi người biết đệ là của ta!"
Thẩm Du An siết chặt thân cặc, run rẩy thốt ra lời yêu: "Ưm ưm ưm ưm... Đệ cũng... Cũng muốn cho mọi người biết... Đệ là người của huynh... Sư huynh..."
Hàn Diệu đâm vào càng sâu, bọn họ hiện tại vẫn là lần đầu tiên, thịt lồn bên trong nhờ thuốc mỡ mà trở nên ướt mềm, nhưng tử cung lại không dễ dàng mở ra như trước, cho nên Hàn Diệu dùng sức lực rất lớn: "Du An, sợ sao?"
Thẩm Du An nghiêng mặt qua hôn hắn, dưới thân phối hợp với hắn dùng sức địt mở lối vào tử cung: "Sư huynh..."
Giọng y run rẩy đáng thương, tựa như đang tìm kiếm thương tiếc từ hắn, lại càng thêm kích thích dục vọng muốn phá nát của hắn.
Thẩm Du An không biết sao? Đương nhiên là y biết.
Nhưng y lại thích như vậy, cố ý kích thích Hàn Diệu, làm Hàn Diệu mất khống chế muốn chiếm hữu mình, điên cuồng va chạm lồn dâm của mình, y có thể cảm nhận khoái cảm như sắp giết mình chết của Hàn Diệu: "Sư huynh... Tử cung... Địt tới rồi... A ưm ưm ưm... Sư huynh..."
Đồng tử Hàn Diệu biến thành màu đỏ đậm, đôi tay vòng lại giam cầm eo y điên cuồng thọc vào rút ra, bướm non chảy ra dâm thủy bị hắn địt thành bọt biển. Hắn như không biết đủ, bế y đứng dật, bắt lấy hai cánh tay y làm người y ngã về phía trước, mông nhếch lên cao cho hắn tàn nhẫn đụ: "Du An... Sợ bị người khác thấy ta chơi em không?"
Thẩm Du An lắc đầu, nỗ lực dang rộng hai chân ra, làm hình ảnh cặc bự ra vào lỗ lồn hiện ra rành mạch: "Muốn bị người khác thấy! Sư huynh sư huynh sư huynh!! Ư a a a! Huynh là người của đệ! Lồn dâm bị huynh đụ, huynh phải chịu trách nhiêm với ta, huynh phải cưới ta!"
Hàn Diệu hung hăng cắm xuống, miệng tử cung rốt cuộc bị hắn đâm vào, trong lúc Thẩm Du An run rẩy hùa theo động tác của hắn, cửa đại điện đột nhiên bị mở ra, có người đang tức giận nhanh chân bước đến.
Hàn Diệu đổi thành một tay nắm lấy cánh tay Thẩm Du An, một tay khác nâng cằm y lên, hai người đối diện với hai người đang bước vào.
Là sư phụ Thanh Tế của bọn họ và Tiêu sư muội phái Minh Nguyệt.
Thanh Tế nhìn cản tượng trước mắt, tức giận đến muốn giết người: "Nghiệp chướng! Ngươi đang làm cái gì với sư đệ ngươi!?"
Nói xong, ông chưởng tới một chưởng, muốn đánh bay Hàn Diệu.
Nếu là Hàn Diệu của 300 năm trước, có lẽ là sẽ bị đánh trúng, nhưng Hàn Diệu là đến từ 300 năm sau, truyền thừa của Yêu tộc không phân biệt thời không, chỉ xem lĩnh ngộ.
Cho nên, Thanh Tế của hiện tại, đánh không lại Hàn Diệu.
Vì thế, Thanh Tế và Tiêu Vũ phái Minh Nguyệt bị định thân đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn hai người họ tuỳ ý hoan hảo.
Thanh Tế tức giận chửi ầm lên: "Cái tên khốn kiếp Hàn Diệu nhà ngươi! Nó là sư đệ của ngươi đó! Ngươi có còn là người hay không!?"
Hàn Diệu cười, tựa người vào y, hôn dọc theo sống lưng Thẩm Du An: "Du An, đệ xem sư phụ hồ đồ kìa, ta vốn dĩ không phải người cũng quên mất."
Thẩm Du An thở hổn hển liên tục, dạng hai chân làm cặc bự nhanh chóng thọc vào rút ra, y hoàn toàn không thể nói được một câu hoàn chỉnh: "Sư... huynh a a a a!!!!"
Giọng điệu nũng nịu như không muốn xa rời, ai cũng nghe ra được tình ý trong đó.
Thanh Tế xem như đã hiểu, hai người giao hợp vốn không phải là do Hàn Diệu phát rồ cưỡng ép, mà là hai huynh đệ thông dâm: "Thẩm Du An! Cái tên tiểu tử thúi con! Nó bắt nạt con như vậy còn không phản kháng!"
Cái mông nhếch cao của Thẩm Du An bị đâm đến rung động, không ngừng vang lên tiếng bạch bạch, nghe vậy khóc nức nở nói: "Con xin lỗi sư phụ ưm!.... Con rất thích... Rất thích bị sư huynh địt..."
Thanh Tế tức đến muốn trợn mắt, đáng tiếc ông lại không nhúc nhích được, vì thế ông chỉ có nhìn Hàn Diệu dùng tư thế xi tiểu bế Thẩm Du An lên, sau đó không lưu tình chút nào mà hung hăng giã lồn, cây gậy thịt đầy gân xanh kia căng rộng lỗ lồn ra, Thẩm Du An vừa đau khổ vừa vui sướng rên rỉ.
Hàn Diệu giảng rộng hai chân y ra hết cỡ, làm lồn dâm hoàn toàn rộng mở: "Du An, Tiêu sư muội đang nhìn đệ kìa."
Hai mắt đẫm lệ của Thẩm Du An mông lung nhìn về phía Tiêu Vũ, Tiêu Vũ quả nhiên đang nhìn y, không, là nhìn bọn họ.
Trong mắt nàng tràn ngập thứ cảm xúc mà y không hiểu, tựa hồ là kích động.
Rõ ràng là Hàn Diệu nhắc nhở y Tiêu Vũ đang nhìn y, kết quả Hàn Diệu thấy y nhìn Tiêu Vũ lại bắt đầu ăn dấm, dưới thân hung hăng nắc địt: "Tiêu sư muội, y là của ta!"
Tiêu Vũ bình tĩnh nói: "Hai vị sư huynh, ta vẽ tranh được không?"
Câu hỏi bất ngờ này làm Thẩm Du An sửng sốt một lát: "Ư... Vẽ cái gì? Ưm ưm ưm... sư huynh chậm một chút..."
Tiêu Vũ: "Vẽ đông cung của hai người." Đã cho nhìn thoải mái rồi, vậy chắc là cũng có thể vẽ thoải mái... nhỉ.
Hàn Diệu nhướng mày, cởi bỏ thuật định thân của nàng, nói với Thẩm Du An: "Hoá ra thứ Tiêu sư muội hứng thú lại là cái này, khó trách lúc trước lại đồng ý phối hợp với ta lừa đệ."
Thẩm Du An cũng thở hổn hển cười rộ lên, rốt cuộc hiểu rõ vì sao lúc trước Tiêu sư muội lại dùng ánh mắt đáng tiếc này nhìn mình.
Tiêu Vũ tiến lên phía trước, lấy ra giấy bút, dọn chỗ ngồi: "Hàn sư huynh, huynh có thể chơi Thẩm sư huynh đến khóc luôn được không?"
Cơ hội khó có được, con người, chính là có một tấc lại muốn tiến thêm một thước! Tiêu Vũ sẽ là đệ nhất hoạ sư vẽ Long Dương đông cung!"
Hàn Diệu ghé vào tai Thẩm Du An: "Du An, nghe thấy rồi chứ, Tiêu sư muội muốn ta chơi đệ đến khóc."
Thẩm Du An run giọng: "Vậy sư huynh còn đợi cái gì?"
Thanh Tế tức đến đau ngực, không muốn nhận hai tên khốn này là đồ đệ mình: "Thẩm Du An! Ngươi có cốt khí không! Ngươi đang bị chơi đó! Ngươi tốt xấu gì con mẹ nó cũng nên giãy giụa một chút làm người nằm trên được không!?"
Nghe vậy, Hàn Diệu ôm Thẩm Du An đi đến trước mặt ông, làm nơi Thẩm Du An bị địt hiện ra vô cùng rõ ràng trước mặt ông, sau đó hung hăng thọc nắc.
Thẩm Du An rên rỉ nói: "Con xin lỗi... Ưm ưm ư ư a... Sư phụ... Con chỉ muốn... Con chỉ muốn bị sư huynh địt..."
Thanh Tế tức muốn điên rồi.
Kỹ năng vẽ của Tiêu Vũ đúng là trác tuyệt, còn chưa đến nửa khắc đã vẽ xong khung cảnh dâm loạn của hai người sinh động như thật. Vẽ xong một tờ lại rút ra thêm giấy Tuyên thành tiếp tục vẽ, ánh mắt cuồng nhiệt không thôi, tựa như ăn trúng linh đan diệu dược.
Hàn Diệu vẫn dùng tư thế này mà xoay người Thẩm Du An lại, cặc bự trong lồn dâm hung hăng xoay tròn một vòng, Thẩm Du An nhíu mi khóc thút thít lên đỉnh, tuôn ra từng luồng từng luồng dâm dịch đều bị thân cặc chặn lại, tiếng nước lớn đến nỗi dù có bịt tai cũng nghe thấy.
Gương mặt Thanh Tế đỏ bừng, hung tợn trách cứ nói: "Các ngươi có biết xấu hổ viết thế nào không! Loại chuyện này, loại chuyện này tốt xấu gì cũng phải lén lút mà làm chứ!?"
Hàn Diệu không thèm nhìn ông, hắn nói: "Sư phụ, là do người tự xông tới mà!"
Thanh Tế cứng lưỡi.
Con mẹ nó! Quả thật là vậy!
Nhưng vẫn tức!
Hai chân Thẩm Du An vòng trên eo Hàn Diệu, bị hắn tàn nhẫn đâm quá nhiều rốt cuộc cũng không kẹp nỗi nữa: "Ưm a a... Sư huynh... Kẹp không được... Giúp đệ với..."
Hàn Diệu buông y xuống, sau đó để y dựa vào cây cột: "Như vậy được chứ Du An."
Thẩm Du An thở hổn hển gật đầu: "Sư huynh... Sướng lồn quá..." Y vừa nói, vừa dùng bướm dâm mút lấy thân cặc, mềm đến chịu không nổi. Hàn Diệu hôn lấy y, hai người không nói chuyện nữa, một lòng lấy lòng đối phương.
Hai canh giờ sau, Thẩm Du An rên rỉ càng thêm đứt quãng, mỗi một âm tiết đều là thoả mãn khóc nức nở.
Hai người dưới thân đều đã ướt đẫm, dâm thuỷ thấm ướt giữa đùi hai người, Hàn Diệu nhe răng nanh cắn lên cổ Thẩm Du An một cái, hai con cặc cắm ở tử cung không chịu rút ra, chỉ hung hăng nghiền áp kích thích.
Một khắc cuối cùng, Thẩm Du An ngẩng đầu lên, đôi tay cắm vào mái tóc hắn, ôm chặt lấy đầu hắn kéo gần về phía mình: "Sư huynh... Bắn... Bắn cho đệ... A a a a a a a a a a a a!!! Sư huynh! Sư huynh đệ thích huynh!! Hức hức hức! Ta yêu huynh!"
Thanh Tế hận không thể phong bế lỗ tai, nhắm mắt lại, cảnh tượng trước mắt thật sự quá dâm loạn, không thể không làm người khác mất bình tĩnh.
Đương nhiên, trừ bỏ Tiêu Vũ.
Nàng đã hoàn toàn chìm đắm trong hiện trường vẽ tranh hạnh phúc vô bờ bến này.
Thanh Tế không nhắm mắt được, cho nên chỉ có thể nhìn bó cải trắng mình trồng bị con heo mình nuôi bắn lớn bụng.
Thật là...
Con mẹ nó!
Quả nhiên, nhãi ranh mà tên kia giao cho mình nuôi không tốt lành gì cả!
Bạn thấy sao?