Chương 27: End - Phiên ngoại 8: Tết Nguyên Đán, ba đôi cùng đụ trong đại điện

Một ngày nào đó của rất nhiều năm về sau.

Ngày lễ của nhân gian, Tết Nguyên Đán.

Trong ngày này, nhân loại sẽ chuẩn bị lễ vật tặng người thân bạn bè.

Năm nay, Độ Lăng tặng quà cho vài vị sư thúc, còn tặng cho cả Liễu Phùng Ý, sau đó thu hoạch được một đống quà đáp lễ kỳ lạ.

Sư thúc Cẩm Trạch tặng cho hắn một bộ sưu tập trứng rung màu hồng phấn, nhìn không ra, sư thúc Cẩm Trạch lại thích kiểu này, trước khi đi còn nói rất thích dùng cái này trên người sư thẩm, sư thẩm sẽ sướng đến té đái.

Ặc, Độ Lăng cảm thấy chắc mình không cần dùng đâu, một mình Viễn Khư cũng đủ làm hắn không khống chế được đái ra rồi.

Tiếp theo là sư thúc Ngôn Kỳ tặng thuốc biến hình, có thể biến thành bất kỳ đồ vật gì mình muốn trong vòng mười hai canh giờ. Nghe nói là Quỷ tôn đại nhân tặng riêng cho sư thúc Ngôn Kỳ dùng để biến thành dây thừng trói chặt y, là thứ thuốc chỉ có Quỷ tộc mới có.

Kế tiếp là quà của cha, quà cha tặng bình thường hơn nhiều, là một viên trân châu lớn cỡ ngón tay cái, khá xinh đẹp.

Cuối cùng là Liễu Phùng Ý tặng một bộ quần áo, vải mỏng trong suốt, mặc vào đông ấm hạ mát, có điều lại là trong suốt, cũng không mặc ra ngoài đường được.

Độ Lăng không biết để đống đồ này ở đâu, chỉ có thể vứt hết vào mật thất.

Ai cũng tặng hết rồi, chỉ còn Viễn Khư, Độ Lăng nhớ tới quá khứ, mặc kệ có tặng gì, cuối cùng vẫn là đưa mình vào trong miệng y.

Năm nay không tặng quà nữa, trực tiếp tặng mình cho Viễn Khư luôn là được.

Trong lòng đã có quyết định, hắn mỉm cười bắt đầu tắm rửa thay quần áo.

Viễn Khư hôm nay đi ra ngoài, hiện tại số lượng nhân loại đã rất nhiểu, bầu không khí hỗn loạn dễ sinh ra tà ám, hướng Bắc Hải đã xuất hiện vài con yêu ma, Viễn Khư, phụ thân còn có Liễu Phùng Vân và quỷ tôn đều đã đi cả rồi, buổi tối mới có thể trở về. Hiện tại cũng không còn sớm nữa, phỏng chừng cũng sắp trở lại.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, Độ Lăng nhìn trên màn hình hiển thị tên người gọi: "Phùng Ý."

Giọng Liễu Phùng Ý vừa lảnh lót vừa dồn dập hỏi: "Lăng huynh! Huynh có ở nhà không?"

Độ Lăng ngẩn người, trả lời: "Có, làm sao vậy?"

Liễu Phùng Ý: "Vậy huynh mau mở cửa ra!"

Ngày thường Liễu Phùng Ý đều sẽ gõ cửa, sao lần này lại không gõ?

Độ Lăng vừa nghĩ vừa mở cửa, ngoài cửa là Liễu Phùng Ý đang mặc một bộ hầu gái, đầu đeo tai mèo, váy ngắn đến nỗi không che được chim nhỏ trắng nõn hơi nhếch nhếch lên, cùng đôi chân dài trắng đến kinh người.

Độ Lăng: "Huynh đây là?"

Liễu Phùng Ý vẻ mặt đau khổ bước vào phòng, bổ nhào lên sô pha: "Lăng huynh, ta xong đời rồi!"

Độ Lăng muốn cười nhưng lại không dám cười, vừa nghẹn vừa hỏi: "Làm sao vậy? Ca ca của huynh lại bắt nạt huynh à? Lần này lại là mấy ngày không xuống giường?"

Liễu Phùng Ý lên ám thảm thiết: "Huynh còn trêu chọc ta!"

Độ Lăng buông tay: "Được rồi, người bạn tốt nhất của ta, Phùng Ý huynh, xin hỏi huynh thế này là sao?"

Liễu Phùng Ý vén cái váy ngắn không che được mông lên, ưỡn ưỡn mông nói: "Gậy mát xa không lấy ra được..."

Độ Lăng thiếu chút nữa đã cười thành tiếng, chỉ xém chút thôi, nhưng hắn vẫn nhịn xuống được: "Ca ca của huynh không thỏa mãn huynh à?"

Vẻ mặt Liễu Phùng Ý ảo não: "Còn nói nữa, cái này là do hắn đút vào đó, sáng nay lúc rời đi một hai phải bỏ vào, đến khi ta thức dậy phát hiện được thì đã lấy không ra rồi."

Liễu Phùng Vân không thể nào lại nhét thứ gì có thể làm Liễu Phùng Ý bị thương được, cho nên rất có thể là cố ý: "Huynh tìm ta, là muốn ta giúp huynh rút ra?"

Liễu Phùng Ý giật mình một cái: "Đương nhiên không phải! Cái này mà rút ra thì ca ca sẽ chịch ta đến chết mất!"

Độ Lăng nhướng mày: "Huynh biết là hắn cố ý."

Liễu Phùng Ý thở dài: "Biết chứ, hơn nữa thứ này được làm ra từ máu của ca ca, ca ta không cho nó ra thì nó sẽ không ra đâu."

Độ Lăng rót một ly nước cho cậu: "Vậy huynh tìm ta làm cái gì?"

Liễu Phùng Ý lấy lòng cười cười: "Tối nay là tới kỳ động dục của ca ca rồi, hắn hung bạo như vậy..."

Độ Lăng nghĩ nghĩ cảm thấy cũng đúng, động dục kỳ của Viễn Khư cũng là tháng này. Vốn dĩ đối với tu vi của bọn họ thì không cần lo lắng kỳ động dục, thậm chí bỏ qua kỳ động dục cũng được, nhưng người yêu đã ở ngay bên cạnh, kỳ động dục lại trở thành lý do quang minh chính đại để cọ xát triền miên, cho nên Viễn Khư chưa bao giờ nghĩ tới sẽ kháng cự kỳ động dục.

Độ Lăng hạ giọng xuống: "Huynh là muốn..."

Liễu Phùng Ý giảo hoạt cười cười, hếch mặt lên với hắn: "Tôn giả Viễn Khư cũng tới kỳ động dục, là huynh đệ đồng cam cộng khổ, ta phải tìm một người bạn cùng nhau vượt qua chứ ~"

Nói xong, lấy ra một sợi tơ hồng trói chặt hắn lại.

Độ Lăng không kịp đề phòng, cơ thể hoàn toàn không nhúc nhích được: "Huynh làm gì vậy? Không phải muốn một người bạn sao, sao lại trói ta?"

Liễu Phùng Ý cười hì hì: "Lăng huynh, đêm nay nhất định sẽ làm huynh cả đời khó quên."

Độ Lăng cười khổ, bình thường đều là mình trêu chọc Liễu Phùng Ý, hiện giờ lại là cậu ta bắt được cơ hội trêu đùa lại mình.

Liễu Phùng Ý mang theo hắn trở về tông Trường Việt, Độ Lăng lúc này mới phát hiện, hóa ra Liễu Phùng Ý đã sớm có dự mưu, ngay cả cha hắn cũng bị trói lại.

Sắc mặt Thẩm Du An ửng đỏ, cả người bị tơ hồng trói chặt ngồi quỳ ở trên giường, thấy hai người bọn họ, thở dài nói: "Phùng Ý, mau thả ta ra." Hàn Diệu sắp quay trở về rồi.

Liễu Phùng Ý cười cũng cột Độ Lăng vào một cái giường khác: "Con vừa có một món đồ chơi mới, hôm nay vừa hay thử xem sao, dù sao ca ca cũng không bỏ qua cho con, không thể chỉ có một mình con không xuống giường đúng không?"

Cậu cột Độ Lăng vào thật chắc, Liễu Phùng Ý lấy ra một nén linh hương, mùi hương thoang thoảng bốc lên, không khí trong điện dần dần nóng lên, ba người đều không nhịn được chảy mồ hôi ướt tóc.

Thẩm Du An nhìn có chút khiếp sợ: "Dụ tình hương?"

Liễu Phùng Ý làm xong hết mọi chuyện cũng đã không còn sức lực, ngã người lên một chiếc giường cuối cùng trong đại điện: "Mợ cũng biết à? Cũng đúng, cậu là giao long mà, hẳn đã nói với mợ rồi."

Độ Lăng ngẩn ra, hắn chưa từng nghe đến dụ tình hương này: "Cha, dụ tình hương là gì?"

Thẩm Du An đã bắt đầu thở hổn hển: "Dụ tình hương là bảo vật bí mật của Giao long tộc, nếu bạn lữ của giao long đốt lên hương này, có nghĩa... có nghĩa là bạn lữ, bạn lữ dù cách xa đến đâu cũng phải trở lại bên cạnh họ, cùng họ hoan hảo, hơn nữa... nếu gặp phải kỳ động dục thì... ít nhất là ba tháng..."

Độ Lăng mừng rỡ: "Phùng Ý, Viễn Khư không phải là giao long, cái này không có ảnh hưởng với y."

Liễu Phùng Ý cười đáp lời: "Tuy rằng y không phải, nhưng huynh thì phải, dù chỉ có một nửa huyết mạch, nhưng cũng đủ làm huynh chịu không nổi cầu cứu rồi, hương này một khi đốt lên đều có tác dụng với mọi huyết mạch của giao long."

Thân thể hơi hơi tê dại, hắn cắn cắn môi, Độ Lăng xem như chấp nhận số phận của mình.

Hương thơm của dụ tình hương tràn ngập khắp đại điện, sắc trời dần tối đi, trăng trong như nước, Độ Lăng mắt rưng rưng, đã nhịn không được bắt đầu phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào.

Thẩm Du An cùng Liễu Phùng Ý cũng không khá hơn chút nào, ai cũng bị tình dục tra tấn.

Độ Lăng khó nhịn kẹp chân: "Ư... Viễn Khư..."

Uy lực của dụ tình hương quá lớn, chỉ mới có nửa canh giờ, dưới thân Độ Lăng đã chảy đầy nước, chảy ướt cả đệm chăn bên dưới.

Liễu Phùng Ý lúc này chỉ thấy là tự làm tự chịu, gậy mát xa đang cắm trong lồn non là làm từ máu của Liễu Phùng Vân, lúc này đã bị kích thích vì dụ tình hương, bắt đầu thọc vào rút ra kịch liệt, có thể nghe rõ cả tiếng nước sền sệt: "Ư ư ư... Ca... ca..." Đừng nhanh như vậy!

Mái tóc dài của Thẩm Du An tán loạn, giữa trán mướt mồ hôi, y khẽ cắn môi chịu đựng.

Giây lát sau, cửa đại điện bị gió thổi mở bung ra, ngoài cửa thình lình xuất hiện ba người Viễn Khư, Hàn Diệu và Liễu Phùng Vân.

Viễn Khư ánh mắt tối sầm đi đến trước mặt Độ Lăng, cúi đầu nhìn hắn: "Đây là lễ vật năm nay của Tử Lăng sao?"

Độ Lăng mỉm cười, thở hổn hển động đậy: "Phu quân thích không?"

Viễn Khư ghé vào người y, trầm giọng cười thành tiếng: "Thích, sao lại không thích được chứ."

Y còn rảnh nói vài câu âu yếm với Độ Lăng, Liễu Phùng Ý cùng Thẩm Du An bên cạnh đã không còn thời gian nữa rồi, Liễu Phùng Vân và Hàn Diệu đều là huyết mạch giao long thuần chủng, vừa bước vào đã nhịn không được.

Hàn Diệu xé rách quần áo Thẩm Du An, đồng tử đỏ bừng, cố gắng kiềm chế nói với y: "Du An, xin lỗi, sư huynh nhịn không được."

Thẩm Du An thở dốc chủ động ngẩng đầu lên làm hắn để lại dấu hôn xanh xanh tím tím trên người mình: "Sư huynh...Nhanh lên..."

Hàn Diệu nắm thân cặc nóng hổi đút lút cán vào trong bím dâm, cắm thẳng vào tử cung, thịt lồn ướt nhẹp dính nhớp, nuốt vào dễ như trở bàn tay, Thẩm Du An run lên bần bật: "Sư huynh..."

Liễu Phùng Ý còn thảm hại hơn, Liễu Phùng Vân vén lên cái váy ngắn ngủn của cậu, nắm con cặc hung hăng địt vào lỗ đít, Liễu Phùng Ý tức khắc run rẩy lên đỉnh một lần: "Ca... Ca ca..."

Viễn Khư cởi dây trói cho Độ Lăng, hai người ôm chặt nhau an ủi đối phương.

Viễn Khư cởi quần lót của hắn, sờ mó miệng lồn bên dưới, quệt nước dâm đầy tay rồi để lên miệng hắn.

Độ Lăng há miệng ngậm lấy ba ngón tay y, đôi tay đỡ thân cặc của y chủ động đút vào: "Ưm... Phu quân..."

Tiêu Vũ không biết từ khi nào đã khẽ meo meo ngồi xổm ở một góc không chớp mắt, vẻ mặt vui sướng đến điên cuồng, họa tập đông cung trong tay vẽ hết tấm này đến tấm khác.

Đến khi trời mọc trăng lặn, một ngày lại một ngày, hoa đào đã nở đầy khắp tông môn.

_______

HOÀN TOÀN VĂN!! 🥰🥳🎉

Theo yêu cầu của mọi người, mình vẫn sẽ làm tiếp các bộ tiếp theo của tác giả này nha  😌

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...