Độ Lăng mang Viễn Khư về tông Trường Việt, hắn không phải dạng nhân vật có máu mặt gì, vì cơ thể khác người nên cũng không có bạn bè thân thiết, nên việc cưới hỏi chỉ cần báo với sư phụ là xong.
Vốn tưởng chỉ cần sau khi báo cho sư phụ là có thể xuống núi tiếp tục trải qua những ngày tháng tiêu dao cùng Viễn Khư, ai ngờ lại gặp ngay dịp sinh nhật 500 tuổi của sư thúc, không thể không ở lại mấy ngày.
Người khác nhìn thấy Viễn Khư, chỉ tưởng y đến chúc mừng sinh nhật chưởng môn, lại không ngờ y là dùng thân phận gia quyến mà vào.
Mặc dù lúc hai người ở bên cạnh nhau Độ Lăng rất cởi mở, nhưng khi xung quanh có nhiều người như vậy, hắn vẫn không dám cách Viễn Khư quá xa.
Nếu để các tiên tử danh môn biết hắn huỷ hoại Viễn Khư, chỉ sợ mỗi người một bãi nước bọt dìm chết hắn.
Nhìn một đám nữ tử vây quanh Viễn Khư, hắn cố nén ý cười ngồi xuống, không ngờ Viễn Khư cũng có lúc như vậy. Người này làm càn trên người hắn đùa bỡn hắn đến rã rời, hoá ra cũng sợ những nữ tử mảnh mai này.
Sau khi thoát khỏi đám nữ tử kia, Viễn Khư ngồi xuống bên cạnh hắn, không nhìn ra trên mặt y có vẻ gì là khó chịu, chỉ trừ việc y rút chiếc khăn tay mang theo bên người ra không ngừng chà lau hương phấn vừa dính lên thân mình.
Yến hội bắt đầu, chưởng môn sư thúc trước giờ vẫn luôn ôn hoà - trước tiên là nói câu cảm tạ mọi người đã đến, sau đó thẳng thừng khuyến khích mọi người tranh thủ cơ hội tìm người yêu.
Xem ra tật xấu thích làm ông mai này của sư thúc nhiều năm vậy vẫn chưa sửa đổi, bản thân còn chưa thành thân, mà sao lại thích tác hợp người khác như vậy chứ, không thèm nghĩ đến nhân duyên của mình luôn sao?
Rượu hôm nay không tồi, Độ Lăng đổ cho Viễn Khư một ly: "Cái này là rượu hoa đào do tự tay sư phụ ủ, ngon lắm, chàng nếm thử xem."
Viễn Khư cứ thế mà uống luôn trên tay hắn, còn giả vờ không cẩn thận liếm ngón tay hắn.
Trước nhiều người như thế, người này vẫn không chịu kiềm chế chút nào, hắn đỏ mặt quay đầu đi, không thèm để ý đến y. Ai ngờ Viễn Khư lại từ dưới gầm bàn vươn tay sờ hắn, dọc theo bắp đùi rồi sờ đến phần thịt đã hơi ươn ướt, không nhẹ không nặng mà bóp vài cái, lồn non đã tí tách tí tách chảy nước.
Độ Lăng cúi đầu nhỏ giọng xin tha: "Đừng... Đừng ở chỗ này... Ưm..."
Cũng may bàn nào cũng có khăn trải bàn, nếu không cảnh tượng dâm dục này đã bị phát hiện từ lâu.
Lời cầu xin của Độ Lăng không có chút tác dụng nào, ngón tay của Viễn Khư càng lúc càng quá đáng, cách một lớp vải bóp mạnh, bướm dâm đáng thương co rút lại, hiển nhiên là nhớ tới những hoan ái điên cuồng lúc trước.
"Đừng... Đừng ưm... Ca ca... Tha em đi, trở về rồi tuỳ ý chàng làm gì cũng được, được không?"
Viễn Khư cười nhẹ một tiếng, ghé sát vào hắn: "Mới vừa nãy thấy chồng chật vật vui lắm đúng không?"
Độ Lăng nào dám nói vui, vội vàng tỏ ra yếu thế: "Không có, làm gì có chuyện đó."
Viễn Khư nhíu mày: "Phải không?"
"A!"
Bướm non bị bóp mạnh một cái, Độ Lăng suýt chút nữa không nhịn được rên lên lớn tiếng.
"Phu quân, phu quân... tha em đi, em không bao giờ cười chàng, thật đó, sau này em nhất định sẽ giúp chàng đuổi các nàng ấy đi, tha em đi, cầu chàng đó, em chịu không nổi."
Viễn Khư không biết dùng cách gì mà cắt thủng đáy quần hắn, sau đó cắm vào hai ngón tay quấy mạnh trong lồn dâm ướt mềm. Độ Lăng bị cắm vào đột ngột, thiếu chút nữa nhũn cả người xuống, nhưng xung quanh đều là người, nếu bị nhìn thấy, chắc hắn thẹn đến chết.
Hắn rót vài chén rượu, làm bộ say rồi nằm rạp lên bàn, giơ tay xuống ngăn lại cái tay đang làm loạn, lại bị túm lấy đút vào thịt lồn.
"A... đừng mà... sẽ bị thấy đó... cầu chàng..."
Viễn Khư mắt điếc tai ngơ, ngón tay càng đâm mạnh hơn, Độ Lăng kẹp chặt hai chân cản y, nhưng ngược lại làm tay y tiến vào sâu hơn.
"A ưn...Không... Không được... Thật sự không được đâu... Phu quân phu quân tha em đi ~" Khoái cảm làm hắn hoa mắt say mê, chỉ muốn dựa sát vào lòng ngực Viễn Khư, muốn y mau mau đụ mình một cái, làm mình thoả mãn
Viễn Khư cũng bắt đầu thở hổn hển, thịt lồn tầng tầng lớp lớp bao vây ngón tay hắn, chảy nước ướt đẫm, đã chuẩn bị tốt, y sao có thể buông tha: "Tử Lăng..."
Giọng nói này quá dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với động tác mãnh liệt dưới thân. Độ Lăng đã bắt đầu hơi hơi run rẩy, bướm dâm cũng không nhịn được co rút, vốn dĩ đã không còn sức chống cự: "Trở... trở về đi, trở về được không, về phòng ưn... Phu quân... Em nhịn không được... Ngứa lồn muốn chết... Cầu chàng...Cầu chồng yêu..."
Viễn Khư cũng không tính trêu chọc hắn nữa, đồng ý trở về, ai ngờ sư phụ đang ngồi cạnh chưởng môn trên đài đột nhiên đi về phía này.
Độ Lăng gấp sắp khóc, thịt lồn liều mạng cắn chặt ngón tay thon dài bên trong. Nếu bị sư phụ nhìn thấy, hắn đâu còn mặt mũi gì gặp người nữa: "Phu quân... cầu chàng..."
Viễn Khư ôm hắn vào trong lòng ngực, dùng quần áo to rộng che khuất hắn: "Không cần sợ, có phu quân ở đây."
Có thể là tác dụng của chén rượu vừa rồi đến quá chậm, hắn lúc này hình như đã hơi ngấm say, có quần áo che lại nên mới an tâm tiến vào lòng ngực Viễn Khư nhắm mắt lại ngủ. Giữa lúc mơ màng, hắn nghe được sư phụ có hỏi Viễn Khư mấy câu, sau đó Viễn Khư ôm hắn vội vàng rời đi.
Tiếng ồn ào nhỏ dần, Viễn Khư ôm hắn đến sau một hòn núi giả: "Tử Lăng, em say rồi sao?"
Vẫn còn nghe thấy được loáng thoáng âm thanh của yến hội, nhưng cũng cách một đoạn khá xa. Độ Lăng say rượu, cho rằng đã trở về phòng, ôm vai Viễn Khư chủ động hôn y: "Chồng yêu, mau giúp em đi, lồn ngứa lắm rồi ~"
Viễn Khư vốn cũng đã không nhịn nổi, có điều nơi đây đơn sơ, y không cởi quần áo trên người Độ Lăng ra, buông hắn xuống, làm hắn vòng chân qua eo mình, sau đó nắm hai cây gậy thịt của mình đâm vào.
Hai người ôm nhau thở ra một hơi, hưởng thụ vui sướng chỉ thuộc về hai người.
Viễn Khư ôm eo hắn bắt đầu đưa đẩu, Độ Lăng ôm chặt bờ vai y, ưỡn lồn dâng mình lên gậy thịt đáng sợ: "Phu quân...địt vào tử cung rồi"
Viễn Khư rút cặc ra rồi nắc vào thật mạnh, giọng y khàn khàn hàm chứa tình dục, dịu dàng mà hỏi hắn: "Không thích?"
Độ Lăng nâng một chân quàng lên eo y, làm lồn non không chừa lại chút gì mặc cho cặc bự bắt nạt, mềm giọng nũng nịu rên rỉ: "Thích... Thích bị chàng đụ... Đụ vào tử cung cũng không sao ưm ưm ưm... Phu quân nhanh quá... Nhanh thêm chút nữa... Muốn bị chồng đụ đến khóc..."
Viễn Khư rất sẵn lòng thoả mãn hắn, con cặc thô to cắm vào tử cung hung hăng đảo tròn, đâm sâu vào trong điểm nứng của tử cung kịch liệt nghiền áp.
Quả nhiên Độ Lăng khóc thành tiếng, run rẩy giật phắn người lên, bụng dưới cũng mãnh liệt co rút, động thịt tí tách nhỏ xuống dâm dịch, chảy xuống bãi cỏ dưới chân hai người: "Hu hu... Sâu quá chồng yêu!!! Sắp bị chồng địt chết rồi!"
Đè Độ Lăng lên núi giả, Viễn Khư bắt đầu nắc địt tới tấp, khoái cảm bao trùm hai người, bọn họ triền miên hôn môi, giao hợp, đến khi Độ Lăng bắn ra ba lần mới hơi chút giảm bớt dục vọng.
Có lẽ là nhờ đổ mồ hôi, Độ Lăng tỉnh rượu, bắt đầu cảm thấy thẹn với cảnh tượng dâm mĩ trước mặt, cặc bự vẫn còn đưa đẩy trong cơ thể, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp bắn, Độ Lăng thấp giọng hổn hển nói: "Nơi này sẽ có người tới đó ~ ưm ~ lớn quá ~"
Viễn Khư đỡ hai cái đùi hắn vòng qua eo y, cặc bự hung hăng hiếp dâm lồn non, đâm sâu vào tận cùng bên trong: "Không cần sợ, ta sẽ không để người khác nhìn thấy dáng vẻ này của em."
Độ Lăng vùi đầu bên gáy y, nũng nịu thở dốc rên rỉ: "Chồng yêu, hôm nay chồng trêu ghẹo em, làm em sợ muốn chết a ưm... sâu quá..."
Viễn Khư xoa nắn thịt mông múp rụp trong tay: "Ai kêu em cười cợt chồng."
Độ Lăng như đang làm nũng cười rộ lên trong ngực y, làm lỗ thịt bị dập mạnh rồi lại yêu kiều rên rỉ: "Ưm... Phu quân của em được yêu thích như vậy, em phải kiêu ngạo chứ! Ưm... Người xấu.... Chậm một chút chậm một chút! Chậm a a a a!!!! Lồn... lồn sắp nát rồi... Ư a a... Phu quân phu quân... Nhanh quá hu hu... Nhanh quá em sướng lắm..."
Con cặc dập sâu vào một cái, Độ Lăng bị địt cho lên đỉnh mắt trợn trắng, bụng dưới co rút. Viễn Khư ôm chặt hắn, dán sát vào người y, không chịu buông tha ý niệm mỗi lần cao trào lại muốn bỏ chạy của hắn.
Viễn Khư tàn nhẫn nắc thêm ngàn cú nữa, cuối cùng cũng có cảm giác muốn bắn, Độ Lăng vươn một tay banh rộng lỗ lồn: "Phu quân...Mau... mau bắn cho em..."
Y đè chặt hắn lên núi giả, con cặc thô bạo bắn tinh vào tử cung. Độ Lăng bị bắn lại lần nữa cao trào, nhưng vẫn ôm chặt y, hai chân cũng kẹp lấy eo y không buông, hứng hết tinh dịch y bắn vào.
Tinh dịch của Viễn Khư rất nóng, tử cung Độ Lăng cũng co rút vì sự nóng bỏng kia, hắn làm nũng thít chặt lỗ bím lại: "Chồng à... Nóng quá..."
Viễn Khư đong đưa vài cái, làm tinh dịch thấm đều hết thịt lồn. Chờ đến khi bắn xong hai người lại giữ tư thế này ngồi xuống, Độ Lăng trong lòng ngực y run rẩy, Viễn Khư vuốt ve khuôn mặt đẫm mồ hôi của hắn: "Mệt sao?"
Độ Lăng đỏ mặt lắc đầu: "Không mệt."
Viễn Khư ôm hắn không ngừng vuốt ve mỗi một tấc trên da thịt hắn, Độ Lăng ngoan ngoãn rúc vào lòng y: "Chờ mấy ngày nữa sau khi qua sinh nhật của sư thúc, chúng ta xuống núi đi."
Viễn Khư cười trả lời: "Được, em muốn đi đâu? Sau này chúng ta sẽ đi cùng nhau, em không rời bỏ ta được đâu."
Độ Lăng ngửa đầu hôn lên môi y một nụ hôn dịu dàng: "Em không muốn ở một mình nữa đâu, chỉ muốn ngày ngày đêm đêm, thời thời khắc khắc ở bên chồng thôi."
Viễn Khư ôm chầm lấy hắn, trầm giọng nói: "Ta cũng vậy."
Độ Lăng cười cười cọ cằm y: "Vậy chúng ta xuống nhân gian đi, bắt đầu từ nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên ở nhân gian, chậm rãi du ngoạn, được không?"
Đương nhiên là được rồi, hai người trời xui đất khiến bỏ lỡ mười năm, rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt, nhưng lại không hiểu lòng nhau. Những lần gặp nhau ngẫu nhiên và hiểu lầm, hiện giờ tất cả đều biến thành hồi ức chua ngọt, vừa nhớ đến lòng lại đau xót.
"Được."
Viễn Khư lại hôn hắn lần nữa, nước bọt trao đổi, triền miên không thôi, lồn cặc còn đang dính chặt, ướt át trơn trợt, sắc tình giao hợp, đã chuẩn bị tiếp tục hoan ái thêm lần nữa
Hai người dây dưa bên nhau, vuốt ve kích tình, Viễn Khư đưa tay sờ xuống lỗ đít còn trinh của hắn: "Tử Lăng, chút nữa, chúng ta cũng làm chuẩn bị cho chỗ này đi, được không?"
Độ Lăng dựa vào cánh tay y, mềm mại gật đầu.
Viễn Khư được một tấc lại tiến một thước: "Dùng hình thú được không? Đến lúc đó cắm đầy hai cái lỗ nhỏ của em."
Độ Lăng gật đầu lia lịa, vốn dĩ không cự tuyệt được những yêu cầu quá đáng của người thương.
Cặc y đã hoàn toàn cương cứng, hai chân Độ Lăng kẹp chặt eo Viễn Khư, dâng hai cái lỗ dâm lên, hai người đang vào thế chuẩn bị tiếp tục mây mưa, nhưng ai ngờ, cách đó không xa đột nhiên truyền đến hai tiếng bước chân hỗn loạn.
Bạn thấy sao?