*CP phụ đầu tiên lên sàn
Thân thể Độ Lăng run lên, con cặc còn cắm trong lồn lại hồi phục sức sống, hai người đang đến lúc hưng phấn nhất sao có thể dừng lại được, chỉ có thể kiềm nén âm thanh mà đưa đẩy với biên độ nhẹ nhàng, trong hơi thở tràn đầy ái dục nóng rực.
Hai người bên ngoài hình như đang tranh chấp, Độ Lăng sợ mình kêu ra thành tiếng, chỉ đành vất vả chịu đựng.
Viễn Khư mút lưỡi hắn, cướp đoạt nước bọt trong mốc góc khoang miệng hắn, thậm chí còn biến đầu lưỡi về thành hình thú, liếm đến tận sâu bên trong yết hầu Độ Lăng.
Khoé mắt Độ Lăng rớm nước, sắp chảy xuống đến nơi, trông rất đáng thương, cầu xin trong mắt sắp tràn ra, hy vọng xa vời nam nhân có thể buông tha mình.
"Rầm!"
Bên ngoài như sắp đánh nhau đến nơi, Độ Lăng không rảnh bận tâm. Con cặc cắm trong lồn dâm không thể thoải mái địt hắn dường như rất bất mãn, vì thế đổi cách giày vò hắn, quy đầu đâm vào tử cung điên cuồng thọc vào rút ra. Độ Lăng bị địt cả người mềm nhũn trên người y, mặc cho y tuỳ ý hiếp dâm mình đến nhũn não, dâm đãng mà run rẩy.
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
"Hàn Diệu! Huynh buông ta ra!"
Một tiếng quát chói tai, Độ Lăng giật mình co rút lên đỉnh ngay tại chỗ.
Hàn Diệu là tên chưởng môn, mà âm thanh quát chói tay này lại là sư phụ hắn!
Độ Lăng cực kỳ áp lực thở hổn hển, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Viễn Khư, ý bảo y dừng lại.
Viễn Khư trầm giọng thở dốc, buông đầu lưỡi đang quấy loạn trong miệng hắn ra, nhưng dưới thân vẫn không dừng lại, chỉ là thả chậm tốc độ.
Độ Lăng trấn an hôn hôn y, sau đó nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Bên ngoài núi giả, hình như chưởng môn và sư phụ hắn vừa đánh nhau, nhưng sư phụ địch không lại, bị chưởng môn áp chế.
Lúc này chưởng môn lại dịu dàng nói: "Du An, ta chỉ muốn biết rõ sự thật năm đó thôi, đã hơn ba trăm năm rồi, đệ phải cho ta một cái lý do chứ."
Du An là tên tự của sư phụ, sư phụ với chưởng môn không phải bất hoà sao? Tại sao chưởng môn lại thân mật gọi tên tự của sư phụ như vậy?
Viễn Khư đột nhiên đỉnh sâu vào một cái, làm Độ Lăng run rẩy suýt kêu lên thành tiếng.
Viễn Khư ghé vào bên tai hắn, khàn khàn hỏi: "Bị chồng đụ còn nghĩ đến người khác?"
Cái người xấu xa này.
Độ Lăng cắn lên vai y, hung hăng nghiên răng nói: "Sẽ bị nghe thấy!"
Viễn Khư xoa bóp đầu vú ửng hồng của hắn: "Không phát hiện được, em nghe xem."
Độ Lăng dựa vào lòng ngực y bị đụ lồn bóp vú, thoải mái đến nhũn cả người, nghe thế mới cẩn thận nghe kỹ lại, bên ngoài núi giả là giọng nói lạnh lùng của sư phụ.
"Không có sự thật gì cả, huynh đã là chưởng môn, chúng ta vốn không nên..."
Lời còn chưa dứt, chưởng môn sư thúc vẫn luôn ôn hoà của hắn đột nhiên trầm giọng xuống nắm lấy bả vai sư phụ, phẫn nộ nói: "Không nên cái gì?! Đệ nói cho ta, Du An, rốt cuộc là không nên cái gì? Hơn ba trăm năm, đệ cái gì cũng không nói, đột nhiên liền xa cách ta! Ta làm sai cái gì!?"
Sư phụ hắn như phải chịu áp lực gì đó, cho nên trả lời càng thêm lạnh nhạt: "Huynh đã là chưởng môn, không nên qua lại với các phái khác, huống chi chúng ta còn cùng một thầy, quá mức thân cận sẽ làm phái chủ bất mãn, đặc biệt là..." Y tựa như rất gian nan mà nói tiếp: "Đặc biệt là Tiêu sư muội của phái Nguyệt Minh, các ngươi đã có hôn ước, huynh thân cận với ta, nàng ta sẽ nghĩ thế nào?"
*Phái ở đây giống như từng nhánh nhỏ trong tông môn á mọi ngừi
Hàn Diệu buông vai y ra, bình tĩnh nhìn y: "Lấy cớ, đều là lấy cớ, đệ trước giờ không hề quan tâm những thứ này, đệ có việc gạt ta, Du An, tại sao không chịu nói sự thật?"
Thẩm Du An cúi đầu, nói sự thật, muốn y phải nói thật kiểu gì?
Sự thật phũ phàng như vậy, không nói cho hắn, hai người còn có thể gặp mặt một lần, nếu cho hắn biết... Biết được mình từng mặt dày vô sỉ trộm một đêm vui sướng của hắn, còn có một đứa con với hắn, hắn còn có thể nhìn mình không mang theo một chút chán ghét nào như hiện tại sao?
"Sư huynh, đừng hỏi nữa, thân phận địa vị của huynh đã khác, ta chỉ là một sư đệ mà thôi, hà tất gì phải canh cánh trong lòng?"
Đôi mắt Hàn Diệu đỏ lên: "Du An, đệ thích Tiêu sư muội đúng không?"
Thẩm Du An sửng sốt, lập tức phản bác: "Huynh nói bậy gì đó!"
Hàn Diệu có vẻ có chút tức giận không khống chế được, một tay đè y lên núi giả: "Đệ thích Tiêu sư muội, cho nên mới xa cách ta, đúng không!"
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Ở sau núi giả cả người Độ Lăng phát run, bọn họ cách núi giả làm những việc thân mật, dâm dục nhất bên cạnh trưởng bối, vừa nguy hiểm lại kích thích.
Cây gậy thịt của Viễn Khư không ngừng đâm thọc trong lồn dâm, hai người ôm nhau, áp sát dương vật vào nhau. Bắp đùi Độ Lăng run lên, hắn kẹp chặt con cặc của Viễn Khư, nhỏ giọng nũng nịu thì thào: "Phu quân ~"
Viễn Khư không nhịn được muốn ức hiếp hắn, thân cặc đâm vào càng sâu, làm bụng nhỏ của hắn nhô lên, Độ Lăng lại lên đỉnh thêm một lần, dâm thủy chảy đầy nơi giao hợp:"Tử Lăng, ta đây."
Một bên núi giả khác, Thẩm Du An giãy giụa quát lên: "Huynh đang nói hươu nói vượn cái gì!? Mau thả ta ra!"
Hàn Diệu không chịu buông, chất vấn y: "Tại sao đệ lại thích nàng ấy? Nàng ấy có cái gì tốt?"
Gương mặt trước giờ vẫn luôn lạnh lùng của Thẩm Du An hiện lên vẻ mờ mịt: "Rốt cuộc huynh đang nói cái gì!? Huynh điên rồi sao? Ta sao có thể, có thể thích Tiêu sư muội được chứ!"
Hàn Diệu nhìn thẳng vào mắt y: "Vậy đệ thích ai, nói cho ta biết Du An, đệ nói cho ta."
Thẩm Du An có chút phát run, không dám nhìn hắn: "Ta không thích ai hết, huynh buông ta ra, bị người khác nhìn thấy còn ra thể thống gì."
Hàn Diệu trầm mặc thật lâu, nhìn dáng vẻ kháng cự của y, rốt cuộc cười khổ một tiếng buông y ra: "Du An, ta với Tiêu sư muội không có hôn ước, chưa từng có, nếu đệ thích nàng, ta sẽ không ngăn cản hai người nữa."
Thẩm Du An sững sờ.
Có ý gì?
Hàn Diệu và Tiêu sư muội không có hôn ước, thế nhưng, thế nhưng!
"Lúc trước là huynh nói có hôn ước với nàng!"
Hàn Diệu nghiêng đầu gian nan nói: "Lừa đệ thôi, là ta, gạt đệ..."
Thẩm Du An không thể tin được: "Tại sao! Tại sao lại gạt ta?"
Hàn Diệu quay đầu lại nhìn y thật lâu, qua một lát. mới khó khăn mà thừa nhận: "Bởi vì ta thích đệ, ta không muốn đệ và nàng ấy ở bên nhau, tất cả mọi người đều nói đệ thích Tiêu sư muội, đoạn thời gian đó đệ cũng không chịu gặp ta, ta chỉ có thể dùng cách ti tiện này làm đệ từ bỏ nàng ấy."
Đoạn thời gian đó? Đoạn nào cơ? Là đoạn thời gian y cho rằng Hàn Diệu thích Tiêu sư muội nên cả ngày đi tìm hiểu sao?
"Huynh... Huynh thích ta..."
Hàn Diệu tuyệt vọng gật đầu: "Đúng vậy, ta có ý đồ xấu với đệ, rễ tình đã sớm đâm sâu, vì không cho đệ ở bên người khác mà dùng đủ thủ đoạn ti tiện."
Thẩm Du An run rẩy: "Có phải nếu Tiêu sư muội không đến tìm ta, huynh vĩnh viễn cũng không nói cho ta biết, đúng không?"
Hàn Diệu không dám nhìn y: "Ta làm sao dám, làm sao dám cho đệ biết, đệ vẫn luôn chính trực, nếu ta nói cho đệ, chỉ sợ đệ sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy ta nữa, ta sợ đệ không chịu gặp ta, ta sợ lắm..."
Thẩm Du An khống chế cảm xúc của mình, buộc mình phải bình tĩnh lại: "Nếu ta thật sự muốn ở bên Tiêu sư muội, huynh sẽ làm thế nào? Huynh mau nói thật cho ta."
Hàn Diệu trầm mặc, tưởng tượng khung cảnh y ở bên cạnh người khác, tâm đau như dao cắt: "Du An, đừng tàn nhẫn như vậy, ta xin đệ."
Thẩm Du An ép hỏi: "Huynh sẽ làm gì?"
Hàn Diệu mất khống chế đè y xuống, nâng cằm y lên hôn xuống đôi môi hắn đã ngày đêm mong nhớ, sau đó như muốn làm nhục mà hôn khắp hết khoang miệng y: "Không thể, Du An, đệ không thể ở bên cạnh người khác!"
Nụ hôn kết thúc, hơi thở Du An hỗn loạn, hai mắt mờ mịt rưng rưng: "Phải trở về thôi, yến hội còn chưa kết thúc."
Hàn Diệu hoảng loạn nhìn y: "Du An."
Thẩm Du An mím đôi môi đỏ bừng: "Yến hội còn chưa kết thúc, chờ sau khi tàn tiệc, chúng ta sẽ nói rõ ràng."
Hàn Diệu thấy y không nổi giận, có chút an tâm, hai người sửa soạn lại quần áo có chút rối loạn, rồi cùng nhau rời đi.
"Ư a a a a a!!! Phu quân phu quân! Chậm một chút, chậm một chút a a a!! Lồn... lồn sắp nát rồi!! Phu quân tha mạng!!! A ưm ưm ưm ưm ưm!!"
Âm thanh dâm đãng trút ra không hề áp lực, Độ Lăng trong mắt trong tim chỉ có người đàn ông trước mắt này: "Phu quân... Sâu thật đó... Sâu quá..."
Viễn Khư giữ chặt vòng eo hắn, không có chút dấu hiệu nào mà bắt đầu bắn tinh. Bụng nhỏ Độ Lăng co rút rồi nảy lên vài cái, thịt lồn vừa cắn chặt cặc bự, tử cung lại cao trào như xả lũ, dâm dịch ấm áp cọ rửa quy đầu. Hai người sướng đến nỗi ôm nhau kịch liệt cọ xát dương vật đối phương, đạt được khoái cảm tuyệt đỉnh.
"A a a ~~ Phu quân!! Phu quân! Cầu xin chàng! Em sắp chết rồi! A a ưm!! Căng muốn chết!! Phu quân chồng yêu!! Cứu em a a a!!"
Dâm thanh thét chói tai, Viễn Khư hung hăng ức hiếp hắn, chờ đến khi bắn hết tinh dịch, hai người ôm nhau bình phục lại thở dốc.
Độ Lăng cả người bủn rủn, đỏ ửng lên, bị hiếp dâm mà không khác gì được bôi mật. Viễn Khư có chút thỏa mãn, ôm hắn dịu dàng vỗ về chơi đùa, còn trêu chọc hắn: "Tử Lăng, phu quân đụ em sướng không?"
Độ Lăng thở dốc từng ngụm một, nhẹ nhàng cắn lên yết hầu y: "Vậy phu quân đụ em có sướng không?"
Viễn Khư nhéo núm vú hắn, vẻ mặt thỏa mãn nói: "Sướng lắm, Tử Lăng làm phu quân rất sướng."
Độ Lăng cọ cọ mặt vào cổ y: "Em cũng bị phu quân địt sướng lắm."
Hai người thân mật một lát, Viễn Khư luyến tiếc rút cây gậy thịt ướt đẫm nước dâm ra, giúp Độ Lăng mặc quần áo vào rồi ôm hắn trở về phòng ngủ của bọn họ.
Hai người nghỉ ngơi một lát, sau đó mang theo dư vị khoái cảm vội vàng tắm một cái, ôm nhau nằm trên giường.
Độ Lăng rúc vào lòng ngực Viễn Khư, chầm chậm kể lại việc trong nhà cho y nghe: "Không ngờ quan hệ của sư phụ và sư thúc lại phức tạp như vậy, từ lúc em hiểu chuyện đến nay bọn họ cũng chưa từng nói với nhau câu nào."
Viễn Khư dịu dàng vuốt ve dọc theo sống lưng hắn: "Sư phụ có ý với sư thúc em."
Độ Lăng ngửa đầu nhìn y: "Hửm? Sao chàng biết?"
Viễn Khư sờ sờ đầu hắn: "Chuyện này phải để tự sư phụ nói với em."
Độ Lăng cười cười, ôm eo y: "Thật ra em đã đoán được từ trước."
Viễn Khư nhướng mày: "Đoán được bao nhiêu?"
Độ Lăng chớp chớp mắt, giảo hoạt trả lời: "Không nói cho chàng, hôm nay chàng chơi em xém nữa là chết rồi."
Viễn Khư trầm thấp cười cười: "Bảo bối, em cứ như vậy ta lại không muốn cho em ngủ."
Độ Lăng trốn vào trong chăn, chỉ lộ ra nửa gương mặt ửng hồng: "Không được, này mai còn phải gặp sư phụ nữa, không dậy sớm thì rất thất lễ."
Viễn Khư cọ cọ con cặc đang cương cứng ngắt lên bụng nhỏ hắn, ra vẻ ưu sầu nói: "Chồng cứng mất rồi."
Độ Lăng xấu hổ chôn mặt vào lòng ngực y, nhỏ giọng nói: "Vậy chàng cắm vào nhưng đừng động được không, cho chàng cắm cả đêm."
Ánh mắt Viễn Khư thâm trầm, hận không thể nuốt luôn người này vào bụng, sao có thể đáng yêu như vậy!
"Được."
Viễn Khư nắm cả hai con cặc cắm vào bướm dâm ngủ đông, giam hắn vào lòng ngực: "Tử Lăng, em nhất đinh là yêu tinh chuyên hút tinh của ta."
Một chân Độ Lăng gác lên eo y, làm lồn non nuốt lúc cán thân cặc, thở dốc nũng nịu: "Phu quân không thích sao?"
Viễn Khư xoa xoa mông hắn: "Thích, cực kỳ thích."
*Sư phụ chương sau tới công chiện, bấy nhầy luôn 🫢
Bạn thấy sao?