Chương 5: 5 - Cách vách tường nghe lén, hóa thú đụ cùng lúc vào hai lỗ dâm

*Tính ra hai người này ghiền nghe lén ghê 🫢

Sáng sớm, hai người cùng tỉnh lại, trời vẫn còn sớm, tranh thủ dọn dẹp một chút rồi chậm rãi đi đến điện Thanh Vân của Thẩm Du An.

Đệ tử của Thẩm Du An không nhiều lắm, ngoại trừ Độ Lăng, còn lại các đệ tử khác đều xuống núi rèn luyện, cho nên ở phái Thanh Vân hiện giờ hẳn là chỉ còn ba người bọn họ. Độ Lăng nghĩ sau khi gặp sư phụ xong sẽ dẫn Viễn Khư đến nơi hắn thích chơi từ nhỏ.

"Lúc còn nhỏ em thích nhất là cảnh mặt trời mọc ở Thanh Vân, sư phụ cũng thích, hai người bọn em thường cùng nhau ngắm, có điều lúc đó sư phụ rất hay bế quan, em chỉ có thể ngắm một mình."

Viễn Khư nắm tay hắn cười nói: "Sau này chúng ta sẽ cùng ngắm."

Độ Lăng nhào vào trong ngực y, hôn y: "Quả nhiên là chồng yêu của em, thích chàng muốn chết."

Viễn Khư ôm hắn: "Chúng ta còn có thể làm được rất nhiều việc, em muốn làm cái gì chúng ta có thể cùng nhau làm."

Ánh mắt Độ Lăng như lấp lánh tỏa sáng, gác đầu lên vai y, nhẹ giọng nói bên tai y: "Vậy... em muốn ngày ngày làm tình với phu quân."

Viễn Khư bóp eo hắn hôn môi hắn, triền miên liếm mút, đến khi hai người tách ra nước bọt nhỏ giọt xuống, hai người đều bị gợi lên dục hỏa: "Hôm nay lúc rời giường vốn không nên tha cho em."

Độ Lăng hôn hôn khóe miệng y: "Chờ sau khi gặp sư phụ xong... hôm nay chúng ta sẽ không ra khỏi cửa nữa."

Yết hầu Viễn Khư nhấp nhô: "Tử Lăng, em cũng thiếu địt lắm."

Độ Lăng đỏ mặt nhìn hắn: "Đúng rồi, thiếu bị chàng địt đó."

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Viễn Khư ôm hắn nhanh chân bay đến điện Thanh Vân, còn dùng cả thuật thu nhỏ mặt đất.

Nhưng tới điện Thanh Vân lại không thấy Thẩm Du An đâu, Độ Lăng quen cửa quen nẻo mà vào phòng ngủ Thẩm Du An rồi qua phòng luyện đan mà vẫn không thấy ai: "Không thể nào vẫn chưa về chứ."

Lỗ tai Viễn Khư giật giật, thần sắc có chút kỳ quái: "Sư phụ em ở phòng kế bên.

Độ Lăng nghi hoặc: "Kế bên là phòng tắm, sư phụ rửa mặt sớm vậy sao?" Hắn nghiêng tai lắng nghe, quả nhiên nghe được giọng của sư phụ, nhưng lại là tiếng khóc cực kỳ kiềm nén của sư phụ!

Sư phụ đang khóc!

Độ Lăng không kịp nghĩ nhiều đã muốn đi qua, lại bị Viễn Khư giữ chặt, thấp giọng nói: "Tử Lăng, em đừng vội, cẩn thận nghe kỹ lại xem."

Độ Lăng ngơ ngác, biết Viễn Khư sẽ không vô duyên vô cớ mà cản mình lại, hắn cẩn thận lắng nghe, nhưng vừa nghe thấy hắn đã đỏ bừng.

Giọng của sư phụ nghe như cực kỳ thống khổ, nhưng bản thân cũng hay phát ra thứ âm thanh này hắn sao lại không biết. Đây rõ ràng, rõ ràng là tiếng khóc nức nở bị ép lên phải lên đỉnh trong lúc hoan ái mà.

Sư phụ đang bị người khác ức hiếp...

Sư phụ là tự nguyện sao?

Viễn Khư hiểu rõ nỗi lo của hắn, y vung tay lên, bức tường cách hai gian nhà bỗng trở nên trong suốt, cảnh tượng trong phòng tắm xuất hiện trước hai người bọn họ.

Độ Lăng xấu hổ mặt đỏ bừng, bối rối nhìn Viễn Khư.

Viễn Khư trấn an vỗ vỗ lưng hắn: "Em xem."

Độ Lăng quay đầu lại nhìn sư phụ cả người ủng đỏ bị sư thúc đè bên cạnh bể tắm, rốt cuộc mới cảm thấy yên tâm, cho dù bị địt đến thất thần, nhưng vẫn có thể thấy được là y tự nguyện.

Thẩm Du An cố hết sức hùa theo từng cú thúc của Hàn Diệu, nước mắt bị khoái cảm bức ra không ngừng chảy xuống, sau đó bị Hàn Diệu liếm hết sạch sẽ.

"Không làm nữa... Nhiều quá..."

Đồng tử của Hàn Diệu - người luôn luôn ôn hòa - lúc này lại biến thành màu đỏ như máu, yêu dị đến cực điểm: "Du An, chân mở ra thêm một chút, sư huynh muốn địt vào tử cung của em."

Độ Lăng chưa bao giờ nhìn thấy sư thúc mình tà khí như thế: "Hồng đồng, không phải...Yêu tộc... Hóa ra sư thúc là yêu sao? Khó trách..."

Viễn Khư thu hồi lại pháp thuật, không còn hình ảnh nữa, nhưng âm thanh cách vách lại càng lúc càng lớn.

Thẩm Du An khóc kêu xin tha, Hàn Diệu lại khóa eo y lại tàn nhẫn đụ: "Du An, đừng trốn, em đã tránh ta hơn ba trăm năm nay rồi."

"Đủ rồi...Thật sự đủ rồi... Cầu anh sư huynh... Đã cả đêm rồi a a a!!!"

Viễn Khư: "Sư thúc em là giao long."

Độ Lăng đỏ mặt gật đầu: "Chúng ta trở về thôi, xem ra không cần thỉnh an sư phụ rồi." Hắn lôi kéo Viễn Khư muốn đi, Viễn Khư lại kéo hắn lại.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Độ Lăng nghe âm thanh cách vách cảm thấy rất xấu hổ: "Làm sao vậy, sao không ưm ~"

Viễn Khư hôn hắn không buông, hai người môi lưỡi dây dưa, Độ Lăng rất nhanh đã mềm nhũn cả người.

Nụ hôn kết thúc, Viễn Khư kéo hắn ngồi xuống đệm hương bồ trong phòng luyện đan, y ngồi lên đệm hương bồ, làm Độ Lăng ngồi giữa hai chân, nhỏ giọng nói: "Ta ở chỗ này địt em được không?"

Khóe mắt Độ Lăng đỏ ửng, có chút sợ hãi: "Sư phụ bọn họ..."

Viễn Khư nhẹ nhàng cười: "Sư phụ em sợ là cả ngày hôm nay cũng không ra khỏi cửa được."

Độ Lăng vẫn không yên tâm: "Sẽ bị nghe thấy đó... chồng yêu... về phòng rồi làm được không?"

Viễn Khư vén quần hắn ra thò tay vào, phần thịt mềm mại kia đã ướt đẫm, chảy ướt cả tay: "Ta đã lập kết giới rồi, bọn họ không nghe được đâu, hơn nữa có nghe được cũng không sao, chúng ta là phu thê, hoan ái rất bình thường."

Độ Lăng nhẹ nhàng cắn hắn: "Chàng chỉ được cái nhiều lý do thôi, người xấu!"

Viễn Khư dùng sức hôn môi vai cổ hắn, lưu lại dấu hôn trên người hắn: "Vợ yêu, phu quân muốn địt lồn em, không địt được ta sắp phát điên đến nơi rồi."

Độ Lăng duỗi tay sờ đến bàn tay y đã cắm vào lỗ dâm của mình: "Cho chàng địt đó, phu quân ~ ướt nhẹp rồi ~"

Ngón tay hơi thô bạo quấy loạn bướm non, dâm thủy văng khắp nơi, Độ Lăng mềm giọng rên rỉ: "Ưm... được rồi... phu quân... Đã có thể... vào đi..."

Viễn Khư tiếp tục quấy loạn, làm lồn dâm cao trào một lần rồi lấy dâm thủy chảy ra bôi vào lỗ đít. Y thử thăm dò cắm vào hai ngón tay, Độ Lăng nhẹ nhàng hừ lên một tiếng, Viễn Khư hỏi: "Khó chịu sao?"

Độ Lăng lắc đầu, nhờ lại chuyện vừa đáp ứng hôm qua: "Chàng có muốn biến trở về nguyên hình không?"

Viễn Khư hôn lỗ tai hắn: "Sợ sao?"

Độ Lăng chủ động lắc mông dùng lỗ đít nuốt ngón tay, lỗ đít còn chưa bị cặc cắm vào bao giờ nên rất bót. Viễn Khư chậm rãi đút vào hai ngón tay, sau một hồi thọc vào rút ra cọ xát, đột nhiên sờ đến một chỗ nhô ra, Độ Lăng lập tức giật bắn lên như điện giật: "Chỗ đó..."

Viễn Khư nhắm ngay chỗ đó điên cuồng cọ xát, không qua bao lâu đã làm Độ Lăng run rẩy lên đỉnh.

Sau khi xuất tinh rồi càng trống trải hơn, lỗ sau chưa bao giờ được nếm mùi còn đỡ, nhưng lồn dâm đã ngứa đến nổi điên, hắn ngẩng đầu lên đáng thương nức nở: "Phu quân, mau địt em đi... thật sự chịu không nổi nữa..."

Viễn Khư cũng thở hổn hển, xác nhận hắn có thể chịu đựng được rồi mới làm hắn nằm sắp xuống, chỉ còn cặp mông trắng tuyết đầy dấu hôn của hắn là nhêch lên cao cao, lộ ra hai lỗ dâm xinh đẹp, Viễn Khư cũng biến về thành nguyên hình đè lên người hắn.

Hai cây gậy thịt đáng sợ dựng thắng thẳng tắp đặt ngay hai mép thịt múp. Độ Lăng vẫn có chút sợ hãi, nhẹ nhàng run rẩy chờ đợi y cắm vào trong cơ thể.

Hai thân cặc đồng thời cắm vào hai cái lỗ thịt, bắt đầu chậm rãi tiến vào. Lồn dâm còn đỡ, sớm đã quen bị quái vật khổng lồ xâm phạm, lỗ đít lại không chịu nỗi, lỗ đít vỗn dĩ rất bót, cũng chưa từng bị cặc cắm vào bao giờ, khó tránh có chút đau đớn. Nhưng chỗ tốt của cơ thể huyền âm chính là có khả năng thích ứng được với chuyện giao hợp hơn người khác vô số lần, hơn nữa thân thể hắn lại có khát vọng với Viễn Khư. Bởi vậy, cho dù có chút đau đớn, nhưng Độ Lăng lại cảm giác được khoái cảm không gì sánh bằng, đặc biệt là khi đầu cặc nghiền áp qua chỗ thịt hơi nhô lên kia, cảm giác sung sướng cũng không thua gì lồn dâm phía trước, nước cũng chảy ra cũng không ít hơn là bao.

"Ơ a a ~~ phu quân ~ phu quân ~ ~ trướng đầy hết rồi ~ ~"

Âm thanh dâm loạn vang lên cùng tiếng nước thọc vào rút ra lép nhép,, Viễn Khư thỏa mãn phát ra tiếng gầm nhẹ, thân cặc thô to dưới thân cắm vào lút cán, làm Độ Lăng khóc ra tiếng.

Hai cây gậy thịt thọc vào trong cơ thể như muốn đóng đinh Độ Lăng, hắn vừa khóc vừa hùa theo động tác nắc dập của Viễn Khư. Có lẽ là sợ làm hắn bị thương, Viễn Khư không dám đụ mạnh, chỉ nhu hòa cắm vào rút ra rồi lại cắm vào, nhẹ nhàng mà địt.

Cách vách Thẩm Du An bỗng nhiên cất cao giọng khóc ré lên như rất thê thảm đau khổ, vừa khóc vừa xin tha: "Sư huynh! Đừng mà! Không được không được! Quá lớn! A a a!!!"

Xem ra cự tuyệt không có hiệu quả.

Âm thanh này cực kì dâm mị, chỉ có thể nói là nghiện mà còn ngại, sư phụ đúng là không hiểu đàn ông chút nào.

"Ư!! A a a!!?"

Viễn Khư đột nhiên tăng tốc độ, địt cho Độ Lăng run rẩy, nhưng y còn chưa thở mãn, cúi thấp người xuống, vòng eo dùng sức, địt Độ Lăng đến thất thần, không cách nào chú ý đến điều gì khác.

"Nhanh quá... ư... ư... ưm"

Viễn Khư liếm lên sống lưng Độ Lăng, thấp giọng nói: "Tử Lăng, hai cái lỗ của em nóng quá, đều ướt đẫm."

Độ Lăng cảm nhận được con cặc đút sâu vào trong lỗ, thở hổn hển nói: "Đều tại chàng ~ Là chàng biến em thành như vậy ~ ~"

Viễn Khư cưng chiều mỉm cười, dịu dàng liếm láp vành tai hắn: "Là tại ta, Tử Lăng thích không?"

Độ Lăng thít lồn lại, nức nở oán trách: "Đã cho chàng địt đến thế rồi chàng nói em có thích hay không."

Con cặc kịch liệt đỉnh vào rút ra, dâm thủy văng khắp nơi, hai người liều chết triền miên, hai cái lỗ lồn bị hiếp đủ, không còn giữ lại chút gì, hoàn toàn bị nam nhân ăn sạch sẽ, nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng.

Độ Lăng lần đầu tiên thừa nhận khoái cảm gấp đôi kịch liệt đến thế, rất nhanh đã bị đụ đến hôn mê, rồi lại rất nhanh bị đụ đến tỉnh. Sau khi dần dần thích ứng với sự sung sướng mãnh liệt, hắn bắt đầu dâm đãng nỗ lực đong đưa eo hùa theo động tác của Viễn Khư. Hai con cặc đáng sợ nắc địt liên tục, hắn vui vẻ chịu đựng thít chặt, dùng cái lỗ dâm múp míp nhiều nước của mình bú lấy thân cặc: "Lớn quá,,, Cả hai cây đều rất lớn... ưm..."

Uyển chuyển rên rỉ, triền miên co bóp. quá nhiều khoái cảm làm Độ Lăng thoải mái đến phát run, run giọng nhẹ gọi: "Phu quân..."

Viễn Khư thở dốc tàn nhẫn nắc vào một cái thật mạnh, hai cây gậy thịt đều đâm vào sâu đến tận cùng: "Tử Lăng..."

Bụng dưới của Độ Lăng co rút, kịch liệt run rẩy, hai cái lỗ dâm cùng lúc cao trào: "A a hu hu hu sâu quá sâu quá!! Phu quân!! Phu quân!"

"Sư huynh! Tha em tha em đi! Ư a a không! Không, đừng! Sư huynh sư huynh sư huynh!!!"

Hai thầy trò cùng lúc bị địt cho lên đỉnh.

Viễn Khư nhẹ nhàng cắn sau cổ Độ Lăng, sau đó kịch liệt thọc vào, nghiên áp hai cái lỗ múp. Liên tiếp đụ địt cường độ cao như thế trong vòng một canh giờ, y hiếp Độ Lăng đến mức làm hắn không còn bắn được nữa rồi mới bắn tinh, rót đầy Độ Lăng triệt để từ trong ra ngoài.

Độ Lăng đến cả khóc cũng khóc không ra, toàn thân đều đang run rẩy, hai cái lồn bị hiếp đến toang hoác, bị hai cây gậy thịt địt đến không thể co dãn, chỉ có thể đáng thương mà ngậm lấy thân cặc chịu đựng.

Giọng hắn run run, hơi hơi nức nở, dùng chất giọng khàn khàn nhẹ nhàng nỉ non: "Phu quân... phu quân... sắp bị chàng địt chết rồi..."

Viễn Khư rút cặc ra, dịu dàng lật người hắn qua. Lúc này quần áo Độ Lăng vẫn chưa cởi hết, nửa thân trên tuy rằng xộc xệch nhưng vẫn có thể che đậy, nửa thân dưới lại dâm đãng dang rộng chân, hai lỗ lồn mấp máy chảy ra tinh dịch đặc quánh, dâm mĩ không chịu được.

Viễn Khư vươn đầu lưỡi hung hăng liếm hai cái lỗ thịt, đầu lưỡi mang theo gai ngược liếm vào làm Độ Lăng run rẩy lại phun ra thêm một luồng hỗn hợp tinh dịch cùng dâm thủy.

"Hắn nắm tóc sau gáy Viễn Khư nhẹ nhàng kéo ra, thở hổn hển xin tha: ""

Chồng yêu... Tha em đi... Vừa mới bị chồng chơi xong mà."""

Viễn Khư ngồi dậy người dậy dịu dàng liếm lên khuôn mặt mướt mồ hôi của hắn, liếm xong lại biến trở về hình người, ôm hắn ngồi trong lòng ngực mình: "Em có bị thương không?"

Độ Lăng lắc đầu, sau đó cực kỳ mệt mỏi dựa vào lòng ngực y, eo đau mềm nhũn không gượng dậy được: "Của chàng lớn quá... Chút nữa là căng chết em rồi..."

Viễn Khư mát xa eo cho hắn, nghe vậy trầm giọng ghé vào bên tai hắn trêu đùa: "Lớn không tốt sao, của phu quân lớn mới biến em thành dáng vẻ đáng yêu này."

Độ Lăng giận dữ cắn hắn một ngụm: "Sắp bị chàng chơi chết rồi."

"Ha a!!! Sư huynh! Đừng! Em mới..."

Độ Lăng đỏ mặt vùi mặt vào lòng ngực Viễn Khư.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Quên sư phụ còn ở cách vách.

"Chúng ta trở về đi, nếu để sư phụ biết chúng ta nghe thấy ông ấy và sư thúc.... xấu hổ lắm"

Viễn Khư cắn vành tai hắn cọ xát, nói một câu khó hiểu: "Sư phụ em giờ không có thời gian nghĩ những chuyện này, mấy ngày kế tiếp sư thúc cũng sẽ không buông ông ấy ra đâu."

Độ Lăng đỏ mặt khó hiểu hỏi: "Tại...tại sao? Bọn họ đều, đều đã... khụ đã lâu như vậy."

Viễn Khư ác liệt duỗi tay nắm hột le đỏ ửng giữa hai chân hắn mà đùa bỡn: "Sư thúc em nghẹn mấy trăm năm, em cảm thấy, ông ấy hiện tại có thể buông tha cho sư phụ em sao?"

Độ Lăng rơm rớm nước mắt bắt lấy cái tay đang làm loạn của y, nhưng lại không ngăn cản, chỉ nắm hờ: "Vậy sư phụ thảm rồi..."

Viễn Khư nhịn mười năm đã lôi kéo hắn tra tấn hai tháng, ngày ngày đêm đêm không ngừng làm. Sư thúc nhịn mấy trăm năm, xem ra thời gian này sư phụ không ra cửa nỗi: "Nhưng chúng ta còn phải xin từ chúc với sư phụ mà... Ưm ~ bóp nhẹ chút, sắp hỏng rồi ~"

Hai ngón tay Viễn Khư bóp lấy hột le đáng thương kéo ra, Độ Lăng bị làm đên khóc nức nở: "Nhẹ chút đi chồng yêu...Xin chàng..."

Động tác đùa bỡn của Viễn Khư càng thêm quá trớn, hơi hơi thở dốc bên tai hắn nói nhỏ: "Chúng ta để lại phong thư là được rồi, sư phụ và sư thúc em hiện giờ không rảnh để lo đến chúng ta."

Độ Lăng đỏ mặt gật đâu, hai chân kẹp lấy bàn tay đang chơi đùa nơi tư mật kia của hắn: "Chồng yêu, chơi cũng cho chàng chơi rồi, chùng ta về phòng đi được không? Nơi này không viết thư được..."

Viễn Khư hôn hắn sau đo thi pháp trở về phòng ngủ của họ, khó nhịn nỗi mà đè người lên giường: "Ngoan, dạng chân ra, cho chồng đụ sướng rồi sẽ cho em viết thư."

Trở về nơi của mình làm Độ Lăng yên tâm hẳn, nghe lời y mở chân ra, lộ ra hai cái động thịt bị hiếp đến ướt không chịu nỗi: "Tiến vào đi... Phu quân..."

Viễn Khư không hề khách khí chút nào, cứ thế trực tiếp đâm vào, hai người ôm lấy nhau điên cuồng va chạm vào phương, hai khối thịt dán sát vào nhau, tinh tế cọ xát, liều chết triền miên, không ngừng an ủi dục vọng đối phương.

Đến tận khi trời lặn trăng mọc, âm thanh trong phòng ngủ vẫn chưa bao giờ dừng lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...