Chương 7: 7 - Bị bắt gặp sờ vú trong ngõ nhỏ, cưỡi ngựa hầu chồng

Độ Lăng uống chè đậu xanh ướp lạnh, đúng là mát lạnh giải nhiệt danh bất hư truyền, áp lửa dục của hắn xuống hơn phân nửa.

Hắn đỏ mặt uống thêm một hớp nữa, rồi bị Viễn Khư cướp mất cái chén.

"Tử Lăng, em uống nhiều rồi."

Độ Lăng thở dài, đã nói tự làm bậy không thể sống, cho dù đã áp uống hơn nửa dục hỏa, nhưng những tán tỉnh nóng bỏng còn sót lại như một mồi nhử dụ dỗ, làm người ta mê đắm.

Bên dưới đã chảy đẫm nước, hắn không thể làm lơ đi được. Tuy không ngại Viễn Khư biết mình đã động tình, nhưng cứ bị hành hạ như vậy cũng làm hắn rất khó chịu: "Phu quân, em muốn rửa mặt."

Ánh mắt Viễn Khư càng thêm thâm trầm, nghe vậy mới cười cười như hả giận, nhéo nhéo gương mặt hắn: "Biết khó chịu còn cố ý châm lửa, có ngốc hay không?"

Độ Lăng lấy lòng cười cười: "Lần sau không dám."

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Rốt cuộc cũng đến Thất tịch, đêm xuống đường phố rực rỡ ánh đèn, hai người nắm tay bước chậm, đằng xa là Liễu Phùng Ý đang cầm theo một ngọn đèn vẫy vẫy tay với họ.

"Lăng huynh! Nơi này!"

Lúc đến gần, Độ Lăng nhìn thấy Liễu Phùng Vân yên lặng đứng phía sau, chặn dòng người hỗn loạn khỏi cậu.

Xem ra giữa hai người không chỉ đơn giản là tình cảm huynh đệ.

Tầm mắt hắn và Viễn Khư chạm nhau, cả hai đều mỉm cười.

Độ Lăng quay đầu lại nhìn Liễu Phùng Ý nói: "Phùng Ý huynh thả đèn sông chưa?"

Liễu Phùng Ý trộm nhìn Liễu Phùng Vân, mím môi dưới: "Thả rồi... đừng nói chuyện này nữa, bên kia có câu đố về đèn lồng, chúng ta qua đó xem đi?"

Độ Lăng cười nói: "Được."

Vì thế mọi người cùng đi, Liễu Phùng Ý chỉ chỉ đám nữ tử bên kia: "Lăng huynh, thấy sao, những nữ tử đó đều đang thả đèn sông đấy, huynh đoán bọn họ viết tên ai?"

Đương nhiên là Độ Lăng không biết, nhưng thấy dáng vẻ vừa kiêu ngạo lại có chút ủ rũ của cậu, hắn mới lớn gan đoán ra: "Chẳng lẽ là lệnh huynh?"

Liễu Phùng Ý lập tức mở to mắt: "Sao ngươi biết?"

Độ Lăng nhìn mắt Liễu Phùng Vân nói: "Đoán thôi, Phùng Ý huynh viết tên ai?"

Liễu Phùng Ý khô khan cười cười: "Không, không viết ai hết."

Độ Lăng lắc lắc đầu: "Vậy thật là tiếc quá, cây tùng đó nhìn lịch sự tao nhã, nếu có thể để người trong lòng Phùng Ý huynh vớt lên thì tốt."

Giờ khắc này, Độ Lăng rốt cuộc mới hiểu tại sao chưởng môn sư thúc lại thích làm ông mai như vậy.

Những người tu tiên như bọn họ nếu như lưỡng tình tương duyệt, chỉ cần không làm chuyện thương thiên hại lý tất nhiên sẽ không có ai nói gì, cũng không phải chưa từng có trường hợp huynh đệ ruột ở bên nhau.

Liễu Phùng Vân cúi đầu nhìn chằm chằm đỉnh đầu Liễu Phùng Ý, khóe miệng lạnh nhạt hơi hơi cong lên, đáy mắt nhu hòa hơn rất nhiều.

Liễu Phùng Ý tâm loạn như ma, chỉ có thể cứng đờ đổi đề tài: "Tới nơi có câu đố đèn lồng kìa, Lăng huynh mau đi xem đi, ta qua bên kia!"

Nói xong mặt cậu đỏ ửng vội vàng chạy đi nơi khác.

Liễu Phùng Vân yên lặng đuổi theo, không nhanh không chậm đi theo sau bảo vệ cậu, mỗi lần Liễu Phùng Ý lơ đễnh thấy hắn, đều nhanh chóng dời đi tầm mắt.

Độ Lăng cười ghé sát vào Viễn Khư: "Chàng nói xem khi nào bọn họ mới hiểu rõ tâm ý nhau?"

Viễn Khư vươn một ngón tay, Độ Lăng nghi ngờ nói: "Một năm."

Viễn Khư lắc đầu: "Một ngày."

Độ Lăng sửng sốt: "Nhanh như vậy sao?"

Viễn Khư trộm hôn lên môi hắn một cái, nói: "Bọn họ sớm đã có tình cảm, hôm nay sẽ có cơ hội hiểu lòng nhau."

Độ Lăng cười cười: "Được vậy cũng tốt, em thấy bọn họ đều là người tốt."

Pháo hoa nở rộ trên bầu trời, mọi người cất cao giọng hoan hô, hai người lẳng lặng dựa vào nhau thưởng thức.

Độ Lăng nhìn pháo hoa xuất thần nói: "Thật đẹp mắt." Có thể cùng người bên cạnh cùng nhau nhìn ngắm phồn hoa của nhân gian, thật tốt.

Viễn Khư nhìn hắn không chớp mắt, trong mắt tràn đầy tình ý và dục vọng chiếm hữu sắp tràn ra.

Y không dấu vết mà kéo Độ Lăng vào một cái ngõ nhỏ, Viễn Khư nhẹ nhàng đè hắn lên tường: "Tử Lăng, ta muốn hôn em."

Độ Lăng nhìn y cười rộ lên: "Sao đột nhiên phu quân lại khách sáo vậy, ưm ~ ~"

Môi lưỡi dính nhớp giao triền, hô hấp hai người rất nhanh đã thấm đầy dục vọng. Tay Viễn Khư luồn vào áo hắn, xoa bóp đầu vú múp múp ửng hồng, Độ Lăng khẽ nấc lên một tiếng, hé miệng tùy ý y chiếm hữu.

"Lạch cạch!"

Tựa như là âm thanh lồng đèn rơi xuống mặt đất, hai người cũng không rảnh đi xem là ai. Viễn Khư ôm hắn lắc mình một cái đã trở về nhà, đè hắn xuống giường, cặc bự bên dưới hung hăng cọ xát lồn non cách một lớp quần.

Thân cặc trướng đau, hai người đều là kím nén hồi lâu, lúc này chỉ muốn hưởng thụ vui sướng.

Độ Lăng cởi quần áo Viễn Khư ra, giơ tay vuốt ve con cặc đang hung hăng bắt nạt mình.

"Cứng quá......"

Viễn Khư trầm giọng thở hổn hển hỏi: "Thích sao?"

Độ Lăng nhẹ nhàng gật đầu: "Thích..."

Đôi tay cùng lúc nắm lấy thân cặc mà tuốt, Viễn Khư ưỡn hông phối hợp hắn, nhưng vẫn cảm thấy không đủ.

Độ Lăng ôm vai y xoay người một cái, ngồi lên phía trên: "Phu quân... Đêm nay nương tử hầu hạ chàng được không."

Yết hâu Viễn Khư nhấp nhô, nứng muốn bể cặc: "Được."

Độ Lăng bám vào người y, hé cái miệng mềm mại mút lấy cặc bự, đôi ta nắm lấy cây còn lại, Viễn Khư sướng đến mức trướng thêm mấy phần.

Y hơi gượng người dậy, nắm hàm dưới của hắn: "Khó chịu sao?"

Độ Lăng nói không ra lời, cặc bự chèn vào khoang miệng, chỉ có thể nhẹ nhàng lắc đầu. Quy đầu rỉ ra chất lỏng, dần có chút mùi tanh, nhưng hắn không thấy khó ngửi chút nào, lại càng kích thích Độ Lăng mặt đỏ tim đập, bú khúc thịt vào càng sâu, hết tấc này đến tấc khác, đến tận khi đút lút cán vào sâu trong yết hầu.

Độ Lăng chảy nước mắt kéo tay Viễn Khư sờ cổ mình, sau đó khẽ động đậy.

Vào tận đây rồi, đều đã bị chàng chiếm hữu, em cam tâm tình nguyện.

Viễn Khư sắp phát cuồng, thỏa mãn rơi lệ, nhẹ nhàng vuốt ve cổ hắn: "Thật lợi hại, Tử Lăng của ta, nương tử của ta."

Độ Lăng bắt đầu đưa đẩy, con cặc đâm sâu vào mỗi tấc trong khoang miệng hắn, nướt bọt không nuốt được chảy dọc theo khóe miệng, lại thâm hầu thêm một lần nữa, hắn bú cặc mà nức nở.

Viễn Khư đỡ hắn cằm: "Khó chịu thì nhổ ra."

Độ Lăng lắc đầu.

Không có khó chịu, là quá sung sướng, cảm giác bị người trong lòng chiếm hữu quá mức rõ ràng, hắn nhịn không được lại muốn dâm đãng một ít, phơi bày mọi dán vẻ dâm mĩ của mình cho y xem.

Co chặt yết hầu bóp lấy thân cặc, Độ Lăng chôn giữa háng y, giống như một con thú cái thần phục trước y, cực đẹp, cực mỹ.

"Tử Lăng..."

Hít một hơi thật sâu, Viễn Khư nhẹ nhàng đưa đẩy với biên độ nhỏ, Độ Lăng phối hợp thuận theo nuốt lấy cặc bự, đầu cặc đâm vào yết hầu cọ xát. Độ Lăng rất nhanh đã quen với cách làm tình này, chủ động tăng tốc độ, Viễn Khư thở hổn hển địt vào thật mạnh, Độ Lăng nắm eo y, bị kích thích để lại hai vết cào bên hông y.

"Hu..."

Tốc độ càng lúc càng nhanh, không biết từ khi nào, tư thế đã đổi thành Viễn Khư quỳ gối xuống, hai tay nắm đầu hắn đâm sâu vào, mà hắn thì đang nằm sấp.

Cặc bự tiến vào càng sâu, càng đâm càng tàn nhẫn, lông cu thô cứng thường thường cọ qua mặt hắn. Hắn hiện tại chỉ có thể bị động bị hiếp, điều có thể làm duy nhất chỉ có nắm lấy một cây gậy thịt khác đâm lên bờ ngực trắng nõn của mình mà an ủi.

Thật thỏa mãn, cảm giác bị Viễn Khư chiếm hữu quá mức tốt đẹp, cả người Độ Lăng đều tản ra hương vị ngọt ngào. Viễn Khư không hề khống chế lực đạo, tàn nhẫn thọc vào rút ra, biến cái miệng vốn nên cười cười nói nói kia thành một mật địa nơi mình dâm loạn: "Tử Lăng, Tử Lăng! Tử Lăng của ta!"

Giọng y tràn ngập dục vọng, Độ Lăng co rút yết hầu đáp lại.

Mất khống chế đụ địt, tình dục giao hợp, một cái đâm sâu tàn nhẫn không lưu tình chút nào, con cặc trướng to của Viễn Khư hoàn toàn cắm vào lút cán, sau đó mãnh liệt bắn tinh, tinh dịch nóng bỏng bắn thẳng vào dạ dày, vừa nhiều vừa nóng. Độ Lăng chảy ướt nước run rẩy, ngoan ngoãn nuốt xuống hết, thật sự quá nhiều, làm hắn no căng cả bụng.

Bắn xong, Viễn Khư chậm rãi rút cặc ra, nhìn thân cặc rút ra từng tấc từng tấc một khỏi khoang miệng kiều nộn, y nhịn không được lại thọc vào, rồi nhanh chóng rút ra.

Con cặc to lớn rời đi vẫn còn lưu lại cảm giác lấp đầy, Độ Lăng không ngừng nuốt xuống. Y thở hổn hển bị Viễn Khư nâng dậy hôn lấy, nụ hôn dính nhớp từ môi chậm rãi kéo dài xuống gáy, hai người ôm chặt nhau, kinh hồn và xác thịt hòa quyện vào nhau.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Độ Lăng không ngừng run rẩy, Viễn Khư trở lại trước mặt hắn: "Khó chịu sao?"

Độ Lăng lắc đầu, kéo tay y vuốt bụng mình: "Bên trong, tất cả đều là thứ của chàng, vừa nhiều vừa nóng, chàng quá xấu xa rồi."

Viễn Khư vuốt ve nơi đó: "Vậy còn muốn sao? Còn dám muốn sao?"

Độ Lăng đè y xuống, cưỡi lên người y: "Muốn, dám muốn, chỉ cần là chàng, nếu là chàng, đều có thể."

Viễn Khư khàn khàn cười ra tiếng, hắn như thế, một Độ Lăng như thế, hóa ra đã sớm nhìn ra nỗi bất an giấu sâu trong lòng y, sợ hãi hắn rời đi.

Một Tử Lăng như vậy, cho dù lúc trước y có thật sự tu heo hướng Ma tộc, nhất định hoàn toàn có thể bắt được hắn, dùng chính y, tâm y, dùng tình yêu y không hề giữ lại mà giam cầm hắn.

"Tử Lăng của ta..."

Độ Lăng bám vào người y, ngậm lấy môi y khẽ cắn: "Em là của chàng, là người của chàng, tâm cũng là của chàng, chàng muốn thế nào em cũng nghe theo, chúng ta sẽ vĩnh vĩnh viễn viễn không rời xa nhau, phu quân của ta."

Viễn Khư chợt đâm ba ngón tay vào lồn dâm tùy ý móc ngoáy, Độ Lăng bắt lấy tay y đâm vào càng sâu: "Ưm ~ phu quân của em... Em thích chàng, chàng thích hiếp em thế nào cũng được, chàng muốn thế nào cũng được a ưm ~ ~ ~"

Viễn Khư đỡ eo hắn, ngón tay đi vào càng sâu, bụng nhỏ Độ Lăng nảy lên vài cái, hắn lên đỉnh: "Ta muốn thế nào cũng được sao? Tử Lăng của ta."

Độ Lăng kẹp chặt ngón tay, run rẩy gật đầu lia lịa: "Có thể, đều có thể, phu quân, bởi vì em thích chàng." Bởi vì thích cho nên mọi việc đều thuận theo, bởi vì thích, cho nên nguyện ý y cần y cứ lấy.

Viễn Khư rốt cuộc hoàn toàn không còn áp lực gì nữa, rút ngón tay ướt đẫm ra: "Đĩ dâm, mau dùng lỗ dâm ăn con cặc của chồng vào."

Độ Lăng run rẩy nắm hai con cặc bự một trước một sau đút vào hai cái lỗ dâm, sau đó chủ động đưa đẩy: "Ưm ~ ~ hóa ra phu quân thích gọi em như vậy sao? A ~ ~ lớn quá ~ sướng, sướng lắm ~ ~ lồn dâm sắp nát rồi ~ ~"

Viễn Khư thở hổn hển thẳng lưng nắc dập: "Đúng vậy, phu quân muốn gọi em như vậy, đĩ vợ dâm!"

Độ Lăng dâm đãng run lên: "Phu quân! Phu quân! Tiếp tục gọi em! A a a ~ ~ cắm sâu quá!!!!"

"Đĩ dâm! Tử Lăng dâm đãng của ta!"

"Ơ a a a ~ ~ phu quân! Phu quân cặc bự!! Địt chết vợ nứng!!"

Viễn Khư đâm sâu vào một cái, đâm thẳng vào tử cung cùng chỗ sâu nhất trong lỗ đít, Độ Lăng sướng đến run lên: "Tử cung! Phu quân! Phu quân cặc bự! Cứu em! A a a a!!! Nhanh quá!! Quá nhanh!! Chịu không nổi! Phu quân!"

Chỉ cần là Viễn Khư thích, hắn cũng sẽ thích, bọn họ là phu thê, chuyện giường chiếu có quá mức đến đâu, Độ Lăng cũng vui vẻ chịu đựng.

Hắn mất hết sức tựa người vào Viễn Khư, bị Viễn Khư nắm vòng eo kịch liệt nắc địt, hạ thân ướt đẫm phát ra tiếng nước thật lớn. Hắn vùi đầu vào bên gáy Viễn Khư, Độ Lăng lại lần nữa bị đưa lên cao trào tuyệt đỉnh.

Lúc cao trào cái lỗ dâm vẫn bị bắt nạt, nước sướng chảy đầy giường, Độ Lăng khóc lóc rên dâm, duỗi đầu lưỡi mềm mại liếm lên yết hầu nam nhân, chọc nam nhân tiếp tục phát cuồng.

"Ưn ưn ưn... Phu quân cặc bự... em để chàng đụ... chàng thương em đi..."

Đâm lút cán cặc bự vào lồn múp, Viễn Khư xoay người đè hắn xuống dưới thân đâm cặc mạnh vào mà địt không thèm rút ra, tàn bạo dùng sức mà nghiền áp kích thích. Đôi tay Độ Lăng che lại bụng nhỏ, hai chân kẹp eo y, bị hiếp dâm mất đi thần chí: "Phu quân!!! Phu quân cứu cứu em!!"

Hai lỗ lồn cùng co rút run rẩy, Viễn Khư khàn giọng hỏi: "Phu quân thương em chưa đủ sao?"

Vừa hỏi vừa kích thích, Độ Lăng khóc kêu ưỡn hông lên tiếp nhận y nghiền áp: "Đủ rồi... Đủ rồi phu quân!!"

Viễn Khư tăng lực đạo, lồn cặc hai người dán sát nhau không một khe hở. Con cặc bên trong bím non xoay vòng, hưởng thụ lồn múp ngoan ngoãn thuận theo vô điều kiện, tàn nhẫn đâm vào tử cung nhanh chóng nắc dập nửa canh giờ. Đến tận khi Độ Lăng giang rộng hai chân, hoàn toàn bất lực giương lồn lên mặc y hiếp dâm, sau đó mã mắt kịch liệt đóng mở mạnh mẽ bắn tinh, toàn thân Độ Lăng run rẩy kịch liệt, vẫn như cũ đỉnh eo tiếp nhận toàn bộ.

Với lực đạo như này sớm đã không còn là bắn tinh nữa, mà là thụ thai.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Trên phố xa xa còn vang lên tiếng hò reo, nhưng hai người đã trầm mê trong vui sướng tuyệt đỉnh đối phương mang đến cho mình.

Toàn thân Độ Lăng ghé vào người Viễn Khư run rẩy, chậm rãi hoàn hồn từ khoái cảm tuyệt mỹ, con cặc cắm trong bướm dâm đã hơi chút thỏa mãn, tạm thời không có ý làm càn.

Viễn Khư dịu dàng vuốt ve sống lưng hắn, lâu lâu lại đỉnh cặc một cái, làm tinh dịch sền sệt chảy ra khỏi lồn múp.

Độ Lăng thân mật rúc vào ngực y, dùng ngón tay cuốn lên một sợi tóc y thưởng thức: "Chồng yêu ~ sau này dù là chuyện gì cũng nói với em đi được không? Chúng ta đã là phu thê, không thể gạt nương tử của chàng."

Viễn Khư ôm chặt hắn: "Được."

Độ Lăng mềm giọng cười cười, ghét sát vào hôn y, vươn đầu lưỡi chui vào trong miệng câu triền, liếm mút mùi ngon.

Viễn Khư nhẹ nhàng ôm mặt hắn đảo khách thành chủ, nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi hắn lôi kéo mút vào, chỉ chốc lát sau, nước bọt dâm mĩ đã chảy dọc theo khóe miệng, tách ra vẫn còn vài sợi chỉ bạc còn vương lại.

Hai người yên lặng thở dốc, Độ Lăng ngồi dậy cưỡi lên thân cặc đã lần nữa cương cứng, tư thế này đi vào cực sau, đầu cặc vẫn luôn cắm vào chỗ sâu trong tử cung cùng lỗ đít, căng tràn làm hắn vẫn luôn bị khoái cảm bao vây.

Hắn đong đưa vòng eo, ái muội nói nhỏ: "Chồng yêu... kế tiếp... muốn nương tử hầu hạ chàng thế nào?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...