*CP phụ thứ hai là anh em ruột nha, lúc đọc tui cũng khá cấn nhưng CP phụ nên vẫn đu, tác giả cũng đặt giả thuyết trong thế giới này incest là bình thường với cả chuyện H nên bỏ não mà đọc thôi, ai không thích lướt đoạn cuối cũng được ạ.
Tình cảnh này quá mức tốt đẹp, người yêu trên người mình thành tâm thành ý thỏa mãn dục vọng của mình.
Viễn Khư không kiềm chế được đưa ra yêu cầu quá đáng của mình: "Tử Lăng dâm đãng, mau mở chân ra một chút."
Độ Lăng mở rộng chân ra, lộ ra lỗ lồn đang bú trọn thân cặc, còn dùng ngón tay thon dài đùa bỡn nơi kết hợp của hai người, làm bản thân chảy nước không ngừng: "Phu quân cặc bự... Mau nhìn... Nương tử nuốt lút cán cặc của chàng rồi... cắm hết vào lồn dâm..."
Viễn Khư cảm thấy không đủ, phất tay một cái làm gian phòng sáng lên, làm nơi hai người kết hợp hiện ra rõ ràng.
Khóe mắt Độ Lăng ửng hồng, uốn éo dụ dỗ: "Chồng yêu... Ưm ~ ~ thích lồn dâm của vợ không?"
Viễn Khư thọc một cái thật mạnh, nhìn cặc bự đẩy theo thịt non vào trong lỗ múp, nghiền áp từng tấc thịt mềm: "Thích lắm, đĩ nứng, eo lại vặn một chút."
Vì thế Độ Lăng đổi góc độ vặn eo, làm cặc bự hiếp dâm lồn non của mình, khoái cảm quá nhiều, làm hắn thoải mái thường thường rên dâm một tiếng. Viễn Khư một tay đỡ hắn eo, một tay sờ đến đầu vú đã sớm đứng thẳng lên mà lại không được an ủi.
Viễn Khư mới bắn có hai lần, Độ Lăng biết y khẳng định sẽ không tha cho mình, đã chuẩn bị sẵn sàng để y yêu thương thật lâu. Một tay nắm hờ lên bàn tay đang đùa bỡn với đầu vú mình, tay còn lại đỡ cánh tay kia của y: "Chồng yêu... Em có đẹp không?"
Viễn Khư thẳng lưng nhìn hắn, ánh mắt có chút điên cuồng: "Cực kỳ xinh đẹp..."
Độ Lăng cười bám vào người y mà hôn: "Vậy phu quân chơi em mạnh lên... Nương tử sẽ càng đẹp hơn nữa... Ưm... Phu quân... Sâu quá... Ưm..."
Viễn Khư ấn cổ hắn hôn lấy hắn, đầu lưỡi biến trở về hình thú duỗi vào thật sâu trong miệng hắn, hắn ngoan ngoãn nuốt vào, chờ đến khi y rút ra nhẹ nhàng cắn xuống, sau đó duỗi đầu lưỡi đỏ mọng liếm mút đầu lưỡi đáng sợ kia như liếm đồ ngon.
Viễn Khư lại vói lưỡi vào chọc thẳng xuống yết hầu hắn, dưới thân tăng thêm lực nắc dập, Độ Lăng nằm sấp trên người y trợn mắt cao trào.
Lại bị phu quân địt cho lên đỉnh.
"Ư..." Trên dưới đều bị lấp đầy, rất thích, hạnh phúc muốn chết!
"A a..." Mút đầu lưỡi hình thú vào càng sâu, Độ Lăng co chặt bướm dâm, thẳng lưng làm cặc bự đi vào lút cán.
Viễn Khư cũng sung sướng thở hất ra thật mạnh, hơi thở hai người giao triền bên nhau tiếp tục hôn sâu.
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Biết Độ Lăng sẽ không vì mình túng dục quá độ mà trở nên sợ hãi, Viễn Khư càng thêm lớn mật, con cặc cắm trong lỗ bướm mềm không hề báo trước mà biến về nguyên hình, trong nháy mắt làm bụng nhỏ Độ Lăng nhô lên, làm bắp đùi hắn run rẩy lên đỉnh lần hai.
Chậm rãi rút đầu lưỡi được hầu hạ vô cùng sung sướng ra, sau khi rút hết ra, hai người lẳng lặng nhìn nhau, Viễn Khư nhìn thấy trong mắt Độ Lăng tràn đầy là hình ảnh của mình: "Tử Lăng..."
Độ Lăng run rẩy thở dốc, cơ thể bị dục vọng thanh tẩy run lên, hôn hôn khóe miệng y: "Đĩ nứng có làm phu quân sướng cặc không... Nhất định là rất sướng rồi... Con cặc phu quân lớn đến thế này cơ mà..."
Viễn Khư thoải mái thở ra một hơi, vuốt gương mặt hắn: "Đĩ nứng thật lợi hại, hầu hạ phu quân sướng cực kỳ."
Độ Lăng nắm lấy tay y, dùng gương mặt đã ướt đẫm mồ hôi cọ cọ nỉ non: "Chồng yêu ưm... Nương tử thích chàng lắm... Thích phát nứng... Làm sao bây giờ.... Chàng không thể rời bỏ đĩ nứng... Bằng không đĩ nứng sẽ điên mất ưm..."
Viễn Khư sao không biết hắn đang muốn cơ hội nói cho y biết, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không rời bỏ y, trong lòng ngọt nhũn ra, sao hắn có thể đáng yêu như thế, như vậy lại càng làm y thần hồn diên đảo.
Y ngồi dậy, làm hai chân hắn giang rộng, ấn cặp mông trắng tuyết ướt đẫm vào cặc bự của mình: "Vậy em phải hầu hạ phu quân cho tốt, nếu làm phu quân sướng, phu quân sẽ không rời bỏ em."
Vòng eo Độ Lăng run rẩy, nảy lên vài cái, lỗ bím lại bủn rủn rã rời mà cao trào: "Được... Phu quân của em... Nương tử hầu hạ chàng ưm ưm..."
Giữa cơn hoan ái kéo dài, toàn thân Độ Lăng ướt đẫm, dính đầy các loại chất lỏng. Viễn Khư dường như rất thích xem dáng vẻ mất khống chế lúc hắn lên đỉnh, Độ Lăng cũng vui lòng thỏa mãn đam mê không ai biết này của phu quân nhà mình.
Sắc trời dần dần sáng tỏ, bụng nhỏ Độ Lăng căng lên, tất cẩ đều là dâm thủy, dương vật trắng nõn không có tác dụng gì sớm đã không còn gì để bắn, Viễn Khư lại không có ý muốn bắn cho hắn, làm hắn vẫn luôn trầm mê vào khoái cảm liên tục không dừng.
"Phu quân... Chồng yêu... Mau bắn một lần đi... Đĩ vợ dâm muốn ăn tinh..."
Vẫn luôn duy trì tư thế bị hiếp lúc cưỡi ngựa, dâm dịch hắn chảy ra đã làm ướt đẫm Độ Lăng và cả đệm giường bên dưới, nhưng nam nhân của hắn vẫn còn cương cứng không chịu xuất tinh, muốn cho hắn thốt ra càng nhiều tiếng rên rỉ dễ nghe hơn nữa.
Viễn Khư đét mông hắn một cái, Độ Lăng dâm đãng rên lên, siết chặt hai cái lỗ mềm đã sớm bị làm đến vô lực.
Viễn Khư thấp giọng cười, tựa như phát hiện ra điều gì đó rất thú vị, bắt đầu liên tục vỗ vào cánh mông trắng nõn của hắn, Độ Lăng bị kích thích thít chặt lỗ dâm hết lần này tới lần khác, khó nhịn chịu đựng dục vọng càng thêm bủn rủn.
"Ưm a a a a ~ ~! Phu quân! Phu quân! Đĩ vợ dâm lại muốn bắn nữa! Bắn bắn!! Chồng yêu tha mạng đi, tha mạng!!!"
Viễn Khư bóp vòng eo bủn rủn của hắn tăng tốc, điên cuồng nắc địt, cọ xát bím non đến nóng bỏng, sau đó rút cặc ra trong nháy mắt, hai cây gậy thịt cùng đâm vào tử cung, bắn ra cùng lúc hắn đang cao trào.
Độ Lăng thở dốc từng ngụm, trước mắt một mảnh trắng xóa, hoàn toàn không nghĩ được gì nữa, chỉ muốn hứng trọn tinh đặc từ phu quân nhà mình.
Rốt cuộc bắn xong, hai người nặng nề thở ra một hơi, ôm nhau cọ xát. Lồn non đã bị làm đến đỏ tươi, đụ nhau mãnh liệt như thế vẫn không làm nó bị thương, ngay cả bản thân Độ Lăng cũng cảm thấy kinh ngạc. Một khắc cuối cùng kia, Viễn Khư là dùng thân cặc nguyên hình cùng lúc cắm vào lồn dâm, đến tận lúc này, hai con cặc dù có bớt sưng một chút nhưng vẫn vất thô to cong cắm ở tử cung, nhưng hắn lại không cảm thấy chút đau đớn nào.
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Quả nhiên, hắn đã bị Viễn Khư chơi rục, bọn họ phù hợp với nhau đến vậy: "Chồng yêu..."
Vẫn còn cảm giác thư thái dư lại, Viễn Khư ôn tồn ôm hắn, hai người lẳng lặng nằm xuống, đến tận khi trời sáng hẳn, làm nơi kết hợp dâm mĩ của hai người bại lộ dưới ánh nắng.
Độ Lăng giật giật, làm cặc bự đâm càng sâu vào tử cung, triền miên cọ xát: "Muốn nữa không?"
Viễn Khư không nói lời nào đỉnh đỉnh eo, hiển nhiên y vẫn chưa tận hứng đâu, Độ Lăng ôm vai y cọ cọ: "Đêm qua hình như bị Phùng Ý huynh trông thấy rồi."
Viễn Khư đâm bốn ngón tay vào lỗ đít hắn móc ngoáy: "Sợ sao?"
Độ Lăng bắt lấy bàn tay đang dâm loạn mình, nhưng không ngăn cản, mà là triền miên vỗ về chơi đùa, thường thường còn nhấc cái mông căng tròn lên mặc y đùa bỡn từ trong ra ngoài: "Không sợ, chỉ là đêm qua chàng có nhắc đến cơ hội của bọn họ, hóa ra lại là chúng ta ưm ~ ~ Phu quân ~ ~ Chồng yêu... Em ra nước nhiều quá ~ căng đầy cả rồi ~"
Viễn Khư hơi rút cặc lớn ra, làm dâm dịch chảy ra một đống, y dùng tay quệt một ít rồi bôi lên người hắn.
Độ Lăng kéo bàn tay dính đầy dâm dịch của y qua, bỏ vào miệng mút sạch sẽ, cười nói: "Là hương vị của phu quân... Nồng quá ~"
Viễn Khư cười nhẹ ôm chặt eo hắn: "Sao em lại quyến rũ đến vậy?"
Độ Lăng lại nắm cặc bự một lần nữa đút lồn non ăn: "Nhiều ngày nữa chắc Phùng Ý huynh cũng không dám tới gặp chúng ta đâu, chồng yêu ~ chồng muốn làm bao lâu..."
Viễn Khư đưa đẩy nắc cặc, khàn giọng nói: "Vậy làm tới khi bọn họ tới gặp chúng ta thì thôi!"
Độ Lăng ngẩng cổ, ái muội nỉ non: "Ưm a ~ ~ vậy cũng không xong... Đến lúc đó người đĩ vợ dâm đầy mùi bị chồng hiếp... Sợ sẽ làm bọn họ ưm.... sâu... phu quân... cọ chậm một chú... Đĩ vợ dâm... đĩ vợ dâm sướng lồn quá..."
"Sướng lồn còn muốn chậm một chút sao?"
Độ Lăng nở nụ cười quyến rũ: "Không làm nữa... Phu quân địt em mạnh lên a!!!"
Trời mọc trăng lặn, trong tiểu viện thanh tĩnh này, có một đôi phu thê triền miên ân ái, cùng chia vui sướng, không ai quấy nhiễu, cũng không có ai cố tình tới quấy nhiễu.
Quả nhiên, mấy ngày liên tiếp Liễu Phùng Ý vẫn chưa tới tìm bọn họ, lễ hội đèn lồng Thất tịch đã qua, cũng không biết có bao nhiêu thiếu niên thiếu nữ tìm được nhân duyên.
Từ ngày hội đèn lồng hôm ấy, Liễu Phùng Ý tựa như mất hồn, vẫn luôn trốn tránh Liễu Phùng Vân.
Cậu rốt cuộc hiểu ra, hiểu rõ tại sao mỗi khi nhìn thấy huynh trưởng lại mặt đỏ tim đập, hiểu rõ tại sao lại không thích có ai đến gần ca ca, cũng hiểu rõ, cậu đang ôm thứ tình cảm gì với huynh trưởng mình.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Liễu Phùng Ý nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trong hẻm nhỏ hôm ấy, huynh trưởng Lăng huynh đè hắn lên tường mà làm càn, Lăng huynh thuận theo đáp lại. Một khắc kia làm cậu thẹn thùng nghĩ đến Liễu Phùng Vân, tưởng tượng bọn họ thân mật như thế sẽ thế nào, sau đó sợ tới mức quay đầu bỏ chạy, bởi vì cậu cảm thấy mình hẳn là còn ngoan ngoãn hơn Lăng huynh, cậu lại muốn bị chính huynh trưởng của mình khinh bạc!
Liễu Phùng Ý nhìn mặt trời mọc lên rồi lại hạ xuống, lại một ngày nữa trôi qua.
Cậu cứ trốn tránh như vậy mãi sao?
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Hai huynh đệ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, từ khi sinh ra đã sống nương tựa lẫn nhau, Liễu Phùng Vân vì kiếm tiền đã lăn lộn chịu khổ biết bao nhiêu, chỉ vì để cậu sống tốt một chút, nhưng cậu lại có thứ tâm tư này với huynh trưởng...
Sẽ bị chán ghét sao?
Hẳn là sẽ không, nhưng huynh trưởng nhất định sẽ rất bối rối...
"A a a!! Liễu Phùng Ý!! Tên khốn nhà ngươi!!"
Cực kỳ ảo não mà mắng chính mình, nhưng lại không thể tìm ra cách gì để giải quyết vấn đề.
"Đúng là đồ khốn." Giọng nói lạnh nhạt nam tính trầm thấp vang lên bên tai cậu, Liễu Phùng Ý che lỗ tai nhảy dựng lên, cực giống một con thỏ bị dọa sợ đến hoảng loạn.
"Ca ca ca!!! Sao sao ca ca lại lại trở trở về!!!"
Liễu Phùng Vân nhướng mi: "Ta hôm nay không có ra cửa."
Liễu Phùng Ý ngốc nghếch cười gượng: "Ha! ha a! Vậy sao! Vậy vậy, ca em còn có việc, đi trước, tạm biệt!" Nói xong chân như bôi dầu mà chuồn mất.
Liễu Phùng Vân dễ như trở bàn tay nắm cổ áo cậu lại: "Có việc?"
Ánh mắt Liễu Phùng Ý mơ hồ: "Đúng, đúng vậy."
Liễu Phùng Vân ấn hắn ngồi xuống ghế: "Chuyện gì, nói thật ta nghe xem."
Liễu Phùng Ý sửng sốt, vắt hết óc suy nghĩ tìm cái cớ không có khả năng nhất: "Em đi tìm Lăng huynh!"
Đáy mắt Liễu Phùng Vân hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Tìm người ta làm cái gì? Hôm đó không phải là chạy trối chết sao, một câu cũng không chào."
Liễu Phùng Ý ảo não nắm tay áo mình: "Em... Em..."
Liễu Phùng Vân cũng không ép hỏi cậu, ngồi xuống bên cạnh cậu, kéo cậu vào trong lồng ngực: "Phùng Ý, rốt cuộc em đang nghĩ gì?"
Cả người Liễu Phùng Ý cứng đờ, qua hồi lâu bất chợt khóc lên: "Em... em..."
Cậu phải nói thế nào đây, nói chính mình đại nghịch bất đạo yêu ca ca của mình sao?
Liễu Phùng Vân lau nước mắt cho cậu: "Khóc cái gì? Ta đâu có trách em."
Liễu Phùng Ý cũng không phải dạng người thích giấu tâm sự, trốn nhiều ngày như vậy đã là cực hạn của cậu, lúc này bị hắn truy hỏi vài câu rốt cuộc cũng nhịn không được, nắm lấy áo Liễu Phùng Vân khóc ròng: "Ca... Em...Em... Hình như em... thích ca..."
Liễu Phùng Vân trầm mặc hồi lâu, im lặng đến mức Liễu Phùng Ý cho rằng hắn đang nghĩ cách đưa cậu về con đường chính đạo.
Cậu khóc lóc ngẩng đầu nhìn Liễu Phùng Vân: "Ca, em xin lỗi, xin lỗi! Ca mắng em đi! Nhưng ca đừng không chịu gặp mặt em! Cũng đừng hận em!"
Liễu Phùng Vân ôm chặt cậu vào trong lòng ngực, vùi đầu bên gáy cậu hít sâu một hơi.
Tâm nguyện nhiều năm cuối cùng cũng như ước nguyện, tư vị này rất tốt, không uổng công hắn cực cực khổ khổ chờ đợi.
Liễu Phùng Ý ngơ ngác: "Ca?"
Liễu Phùng Vân ngẩng đầu, đáy mắt mang theo ái dục sâu thẳm, nâng cầm cậu nâng lên, sau đó hung hăng hôn xuống.
Trời xanh mây trắng, là ngày lành tháng tốt cho những người yêu nhau thuộc về nhau.
Hắn nên ngẫm lại phải nên cảm tạ hai người kia như thế nào mới đúng.
Bạn thấy sao?