Chương 9: 9 - Cùng bạn thân \"lén lút\" đi thanh lâu

Lại qua mấy ngày nữa, Liễu Phùng Ý chuẩn bị không ít lễ vật, ngượng ngùng xoắn quýt dắt theo Liễu Phùng Vân tới gõ cửa nhà bọn họ. Lúc đó Độ Lăng đang nắm dưới thân Viễn Khư, bị y nắm lấy mắt cá chân, kéo hai chân giang rộng ra, bắt lỗ lồn mềm mụp run rẩy của hắn nuốt lấy tinh dịch y vừa bắn ra. Cả người hắn xinh đẹp nóng bỏng, dâm đãng đến cực điểm.

Chờ sau khi bắn tinh xong, Viễn Khư buông hai chân phủ đầy dấu hôn, dấu cắn, cùng các dấu vết dâm mỹ khác, thưởng thức bộ dáng hắn run rẩy dùng bướm non ngậm cặc.

Độ Lăng phát run che lại nơi lồn cặc dính nhau, giọng hắn khàn khàn xin tha: "Chồng yêu...Đã mười ngày rồi... Bọn họ đang gõ cửa..."

Viễn Khư thỏa mãn rút cặc ra sau đó lại cắm vào: "Chồng biết."

Độ Lăng run run, lại một dòng dâm thủy chảy ra: "Phải đi mở cửa ư...."

Viễn Khư vuốt ve cái bụng nhỏ bị bắn căng đầy của hắn, cảm thấy vẫn còn chưa đủ. Bọn họ đều không phải người thường, kỳ thật không có nước tiểu, nhưng Viễn Khư thích cố ý dùng cặc bắn cho hắn thứ từa tựa nước tiểu, lúc trước từng bắn một lần, hiện giờ vì trêu chọc hắn, cố ý bắn rất nhiều, rót đầy hai cái lỗ múp. Lỗ đít kẹp không được, toàn bộ tinh dịch bắn vào đều chảy ra, nhưng bướm non lại không giống, một phần tinh dịch bên trong tử cung theo cặc bự rút ra mà chảy ra, nhưng phần lớn vẫn được tử cung bú hết, Độ Lăng rên rỉ nỗ lực kẹp chặt: "Chồng yêu..."

Viễn Khư xuống giường bế hắn lên, làm chiếc giường ướt đẫm sạch sẽ trở lại rồi mới nhẹ nhàng thả hắn xuống, khẽ hôn lên cái trán mướt mồ hôi của hắn: "Ta đi tống cổ bọn họ, em nghỉ ngơi đi."

Độ Lăng hôn hôn khóe miệng hắn khẽ cười: "Được..."

Viễn Khư cười cười, lại hôn xuống môi hắn một cái, sau đó tùy ý mặc một cái quần, phủ thêm một cái áo khoác đã đi ra ngoài.

Độ Lăng nhìn theo y rời khỏi phòng không khỏi rùng mình run lên, đưa tay che lại cái lồn múp mềm nhũn không ngừng chảy tinh của mình, có điều là vẫn vô dụng, dâm dịch quá nhiều, chỉ chốc lát sau lại làm giường đệm ướt đẫm.

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Tiếng đập cửa lại vang lên vài lần, Viễn Khư mở cửa, ngoài cửa quả nhiên là hai huynh đệ Liễu Phùng Ý. Sau khi bắt gặp Viễn Khư ra mở cửa, Liễu Phùng Ý đầu tiên là hơi sửng sốt một chút, sau đó lại chú ý đến cách ăn mặc cực kỳ phóng đãng của y. Cho dù đều là nam nhân, nhưng Liễu Phùng Ý bất giác đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, lắp bắp nói: "Ta... Ta cái kia... Ngày đó... Khụ khụ..."

Liễu Phùng Vân nhìn dáng vẻ này của Viễn Khư, lại hơi khịt khịt cái mũi, cau mày lại, tiến lên một bước, che Liễu Phùng Ý lại ở phía sau, nói: "Xin lỗi, thất lễ rồi, lần trước quấy nhiễu hai vị, thật có lỗi quá, cho nên chuẩn bị chút lễ mọn, mong huynh nhận lấy."

Viễn Khư lúc này đúng là đã thỏa mãn, tâm tình không tồi, thậm chí còn khắc chế khí tức bài xích người ngoài của mọi khi, tiếp nhận đồ vật hắn ta đưa tới, sau đó nói: "Không sao, hôm nay không tiện lắm, ngày khác mời các ngươi vào nhà ngồi chơi."

Liễu Phùng Ý từ phía sau Liễu Phùng Vân nhô đầu ra: "Cái đó, huynh trưởng của Độ Lăng, Lăng huynh đâu? Sao huynh ấy không ra?"

Viễn Khư nghe vậy cười cười, nhìn vào mắt Liễu Phùng Vân: "Ngươi nên dạy cho hắn biết nhiều thứ hơn."

Liễu Phùng Ý đầy mặt chấm hỏi, nhìn nhìn y, sau đó lại nhìn Liễu Phùng Vân không hiểu tại sao cũng gật đầu: "Hai người đang nói cái gì?"

Liễu Phùng Vân ôm chằm eo cậu, nói lời cáo từ với Viễn Khư: "Hôm nay quấy rầy rồi, ngày khác lại đến bái phỏng."

Viễn Khư giơ tay: "Không tiễn."

Liễu Phùng Vân gật đầu, sau đó mang Liễu Phùng Ý mặt đầy chấm hỏi về nhà.

Liễu Phùng Ý không phục hỏi: "Ca! Lăng huynh tại sao lại không muốn gặp chúng ta chứ? Ngượng ngùng sao? Hay là huynh trưởng của Lăng huynh không muốn cho huynh ấy ra ngoài!"

Liễu Phùng Vân hiếm thấy nở nụ cười, cúi đầu nhìn cậu hỏi: "Muốn biết?"

Liễu Phùng Ý gật đầu: "Muốn chứ! Ca nói nhanh lên!"

Liễu Phùng Vân siết cặt cánh tay ôm eo cậu: "Được, về nhà ca cho em biết."

"Tại sao phải về nhà mới cho em biết? Ở chỗ này nói không được sao?"

"Sợ em ngại."

"A?"

Hôm sau, sau khi mặt trời xuống núi, Độ Lăng đột nhiên thèm ăn quả mận của hàng Triệu ký ở đầu phố, nhưng dáng vẻ bị chơi rục này của mình đúng là không thể nào ra ngoài được. Huống chi tuy rằng đã rửa sạch cơ thể, nhưng bên trong vẫn còn rót đầy tinh đặc, mùi vị nồng nặc đó, chỉ sợ cách rất xa cũng ngửi thấy được, đương nhiên hắn cũng ngại ra khỏi cửa, vì thế: "Phu quân ~ ~"

Viễn Khư đang bóp vai cho hắn, nghe vậy bám vào người hắn cưng chiều nói: "Sao vậy?"

Độ Lăng ngửa đầu vén một lọn tóc của y, cười nói: "Muốn ăn mận ở đầu phố, phu quân tốt mua cho nương tử đi ~"

Viễn Khư hôn hôn đôi mắt mỉm cười của hắn: "Được, còn muốn ăn gì nữa?"

Độ Lăng nghĩ nghĩ, sau đó cười cười: "Không nghĩ ra được, phu quân cứ xem thử rồi mua một ít, rượu hoa đào nương tử mang từ trên núi xuống cũng uống được rồi, mua chút đồ nhắm đi, đêm nay chúng ta cùng nhau uống rượu."

Viễn Khư xoa xoa mặt hắn: "Được, chờ ta trở lại."

Y ra cửa, Độ Lăng đứng dậy bày bàn cờ trong sân, tự chơi cờ một mình, trước đây hắn cũng hay giành thời gian cho mình như thế, cũng không cảm thấy nhàm chán, hiện giờ có người yêu, đột nhiên lại có chút không chịu nổi.

Viễn Khư vừa mới đi, hắn đã bắt đầu nhớ y, ai ~

"Rầm!"

Liễu Phùng Ý ôm mông méo mặt vì trèo tường ngã xuống đất: "A! Đau đau đau đau chết ta!"

Xảy ra chuyện gì đây?

Độ Lăng sửng sốt một chút, vội vàng đi qua nâng cậu dậy: "Phùng Ý huynh, sao huynh lại trèo tường vào?"

Liễu Phùng Ý thở ra một hơi, vẻ mặt đau khổ hỏi: "Lăng huynh... Huynh trưởng của huynh đâu?"

Độ Lăng đỡ cậu ngồi xuống: "Huynh ấy đi mua đồ cho ta rồi,  huynh là muốn?"

Liễu Phùng Ý khó khăn há miệng thở dốc, ngẩng đầu nhìn hắn đang muốn nói gì đó, lại đột nhiên thấy rõ ràng dáng vẻ lúc này của Độ Lăng, lơ đãng lộ ra vết thương trên cánh tay, trên cổ phủ đầy dấu hôn và dấu cắn, cậu nháy mắt đỏ bừng mặt: "Lăng... Lăng huynh..."

Độ Lăng cũng phản ứng lại, gương mặt trắng nõn hiện lên nét đỏ ửng, ngàn phòng vạn phòng, lại không phòng được có người không theo quy củ mà trèo tường vào trông thấy bộ dáng bị nam nhân chơi rục của hắn: "Khụ... Có, có chuyện gì sao?"

Hai người xấu hổ dời tầm mắt, nhưng lúc nãy không chú ý đến chi tiết, lúc này phóng đại vô số lần, Liễu Phùng Ý có chậm chạp đến đâu cũng ngửi được mùi tinh dịch nồng nặc trên người hắn. Có thể một ngày trước cậu có thể vẫn chưa biết mùi đó là gì, cũng không đến mức xấu hổ tột đỉnh như vậy, nhưng hiện tại... Nghĩ đến đây, cậu đột nhiên thẹn thùng nhớ lại, ngay cả bản thân cậu cũng dính đầy mùi này trên người, lúc này vành tai cũng đỏ ửng: "Ta, khụ khụ, ta vốn dĩ chỉ muốn gặp huynh."

Ngày hôm qua, sau khi Liễu Phùng Vân mang cậu về nhà bỗng nhiên thú tính quá độ, không nói một lời đè cậu xuống đụ, không ngừng đụ, còn đụ suốt một đêm, sáng nay mới chịu tha cho cậu, Tưởng tượng đến dáng vẻ Liễu Phùng Vân mạnh mẽ đè mình xuống nắc, tâm Liễu Phúng Ý lại trở nên rối loạn, mới vừa khôi phục chút sức lực đã vội vàng như chạy trốn đến tìm Độ Lăng, cả bản thân cũng không biết là tại sao.

Khụ... Hiện tại nhìn lại, chẳng lẽ là vì bọn họ đều là người bị cái gì đó, nên tới đây là để tìm bạn sao?

Độ Lăng thở dài, dù sao cũng đã bị nhìn thấy, không cần phải che giấu nữa, hắn và Liễu Phùng Ý thật sự rất hợp nhau, may mà hắn không còn xấu hổ nữa, thoải mái mà ngồi xuống: "Vậy hiện tại đã thấy được rồi."

Liễu Phùng Ý thấy hắn không còn xấu hổ nữa nên cũng thả lỏng một chút: "Kỳ thật ta cũng không biết sao lại như thế, khụ, có điều ca ca của ta... Chúng ta..."

Độ Lăng thấy cậu ấp a ấp úng, dứt khoát nói thay cậu: "Huynh đã làm chuyện đó với huynh trưởng mình."

Liễu Phùng Ý vò góc áo đỏ mặt gật đầu.

Độ Lăng thấy dáng vẻ bối rối này của cậu, hỏi: "Huynh không muốn? Là huynh trưởng của huynh cưỡng ép huynh sao?"

Liễu Phùng Ý vội vàng xua tay lắc đầu: "Không có! Ca ca của ta không có cưỡng bách ta, ta là tự nguyện!"

Độ Lăng cười nói: "Vậy tại sao còn bối rối như vậy?"

Liễu Phùng Ý há miệng thở dốc, sau đó đột nhiên cảm thấy thẹn che mặt lại nằm rạp xuống bàn buồn bã nói: "Ca của ta quá hung hăng! Ta theo không kịp!"

Độ Lăng sửng sốt một chút, sau đó không nhịn nổi cười ra tiếng: "Phụt.... Ha ha ha... Phùng Ý, dù thế nào huynh cũng không được để cho huynh trưởng mình nhìn thấy dáng vẻ này."

Liễu Phùng Ý ngẩng cái mặt đỏ bừng lên, vắt óc suy nghĩ trong chốc lát, hạ quyết tâm nói: "Lăng huynh! Chúng ta đi Tiêu Tương lâu đi!"

"Hửm? Cái gì?"

Liễu Phùng Ý đỏ mặt ghé sát vào, hạ nhỏ giọng: "Chính là loại địa phương, loại địa phương đó đó, nơi giống như thanh lâu ấy, có điều nơi đó chỉ có nam tử, ta... Ta muốn đi xem thử bọn họ làm chuyện đó kiểu gì, hơn nữa... Hơn nữa ta nghe nói nơi đó của bọn họ sẽ có loại dược trợ hứng này..."

Độ Lăng bội phục nhìn cậu: "Huynh còn muốn cho huynh trưởng mình dùng trợ hứng?"

Liễu Phùng Ý vội vàng lắc đầu: "Đương nhiên không phải!  Cái đó... Loại dược đó có thể giảm bớt đau đớn... Ca của ta..." Cậu lại xấu hổ che mặt lại: "Thứ của ca ta quá lớn! Ta, ta ăn không vào!"

Độ Lăng nhịn cười sắp chịu hết nỗi, cảm giác được làm bạn tâm giao của người khác cũng không tệ: "Nếu như bị huynh trưởng biết huynh đi thanh lâu thì sao, huynh biết sẽ xảy ra chuyện gì sao?"

Liễu Phùng Ý bụm mặt nhẹ nhàng gật đầu, cậu có ngốc cũng biết, khẳng định là sẽ ăn đấm: "Không phải thanh lâu, là Tiêu Tương lâu, người ta là làm ăn đàng hoàng, có bán thân cũng là chọn người mà, hơn nữa chúng ta lén đi, sẽ không bị phát hiện đâu."

Lén đi? Độ Lăng quay đầu nhìn thấy Viễn Khư đã sớm quay trở lại, ôm cánh tay dựa vào cửa nhắm mắt dưỡng thần, lại nhìn thấy Liễu Phùng Vân đang tựa lưng vào tường nhìn về phía sân. Lén đi, hiển nhiên là không có khả năng...

Có điều, hắn quả thật cũng có chút hứng thú với Tiêu Tương lâu này: "Được, chúng ta lén đi 'Tiêu Tương lâu'."

*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Viễn Khư đang dựa vào cửa mở to mắt nhìn hắn, Độ Lăng chớp chớp mắt với y, vì thế Viễn Khư nhếch khóe miệng mỉm cười cưng chiều hắn, sau đó lắc mình một cái vụt biến mất.

Độ Lăng về phòng cầm hai cái áo choàng phủ kín người, đưa một cái cho Liễu Phùng Ý: "Mặc đi."

Liễu Phùng Ý hiểu ý hắn, dáng vẻ hiện tại của hai người bọn họ khẳng định không có cách nào gặp ai, chỉ có thể che kín mít. May thay trong Tiêu Tương lâu loại người nào cũng có, hai người ăn mặc như vậy cũng không kỳ quái chút nào, chỉ là mùi vị trên người vẫn có chút nồng, chỉ có thể tận lực tránh né mọi người.

Tiêu Tương lâu có chút xa, Liễu Phùng Ý trộm dắt xe ngựa của nhà cậu, nên suốt dọc đường đều thấp thỏm đứng ngồi không yên, xem ra huynh trưởng cậu thật sự rất tàn nhẫn.

Kỳ thật hắn cũng.... Tinh dịch không kẹp được chảy ướt đẫm thân dưới làm hắn có chút bất an, nhưng nghĩ đến Viễn Khư vẫn luôn theo sau, ngược lại cũng không cảm thấy sợ hãi.

Đã tới Tiêu Tương lâu, Liễu Phùng Ý có chút khẩn trương, cậu cũng là lần đầu tiên tới đây, vừa vào sảnh đã có tiểu nhị thanh tú ra chào hỏi: "Hai vị khách quan, là đến nghe hát hay muốn thanh nhã?"

Nghe hát chính là bao hết cả hai gian lầu, nghe các vị mỹ nhân trong sảnh hát khúc, còn thanh nhã là từ lóng ở Tiêu Tương lâu, ý là chọn người phục vụ riêng."

Hai người đương nhiên không đến đây để làm người ta phát hiện ra họ là người bị chơi, chỉ muốn chọn một gian phòng lịch sự, đợi sau khi đóng cửa lại, Liễu Phùng Ý nói: "Trên lầu là nơi họ tiếp khách đấy, chúng ta... lên đó xem xem?"

Mặt cậu đỏ bửng, làm nốt ruồi đỏ giữa mày kia càng thêm xinh đẹp.

Từ từ? Giữa mày Liễu Phùng Ý có nốt ruồi đỏ từ khi nào? Sao hắn không chú ý nhỉ.

"Lăng huynh? Sao huynh lại nhìn ta như vậy?"

Độ Lăng chỉ chỉ giữa mày cậu: "Nơi này của huynh đột nhiên có nốt ruồi đỏ, lúc trước ta thế mà không chú ý đến."

Liễu Phùng Ý ngơ ngác sờ sờ: "Nốt ruồi đỏ? Trước giờ ta không có nốt ruồi đỏ gì cả, có lẽ là không cẩn thận dính phải màu đỏ."

Độ Lăng là người tu tiên, đối với mấy thứ này khá là mẫn cảm, có điều nốt ruồi này không giống bị người khác làm hại, hắn tạm thời cũng không cố ý tìm hiểu.

Chờ đến khi nghe hết một tiểu khúc ái muội, Độ Lăng xoa đầu Liễu Phùng Ý cười nói: "Không phải huynh muốn đến đây tìm thuốc trợ hứng sao, hiện tại đã có thể đi tìm tiểu nhị ngoài cửa hỏi một chút."

Liễu Phùng Ý nhìn trái nhìn phải, hạ giọng xuống: "Lăng huynh, huynh có muốn hay không, ta cũng lấy cho huynh một ít? Vừa nãy ta thấy dấu vết trên người huynh, huynh cũng chật vật lắm đúng không?"

Khụ!

"Không cần, huynh mau đi đi, trên lầu hẳn đã bao hết rồi, đêm nay không cần vội vã trở về."

Liễu Phùng Ý lắc đầu: "Vậy không được, ca ta còn ở nhà chờ ta, chúng ta lấy thuốc là về được rồi."

Ngươi đi không được đâu.

Vừa nãy Độ Lăng đã thấy ngoài cửa sổ Liễu Phùng Vân vừa mua một tráp thuốc mỡ, lúc này hắn ta đã đứng ở ngoài cửa, Liễu Phùng Ý đêm nay có thể trở về mới là lạ.

Có điều, vừa rồi trông thấy giữa mày Liễu Phùng Vân cũng xuất hiện một nốt ruồi đỏ, đúng là rất kỳ quái.

Liễu Phùng Ý đỏ mặt thật cẩn thận mở cửa muốn gọi tiểu nhị, ai ngờ người đứng ngoài cửa đã không phải tiểu nhị nữa: "!! Ca... Ca?!"

Liễu Phùng Vân nhếch môi, một tay khuâng cậu lên: "Nơi này vui lắm sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...