Chương 11: Chương 11 Ngón Tay Của Anh Làm Điềm Điềm Thoải Mái

Lục Minh đang trong trạng thái chột dạ tột độ, nghe Tô Kiều nói hắn càng thêm căng thẳng.

"Điềm Điềm nhớ tao?"

"Không phải sao? Tao lừa mày làm gì? Nó nhớ mày, còn bảo tao đưa màu về để hỏi tại sao mày không đến tìm nó. Lúc trước, cuối tuần mày hay đến tìm nó nhưng lâu rồi không thấy mày tìm nó"

Tô Kiều luôn xem Tô Điềm là em gái nhỏ người gặp người thích, đương nhiên cậu ta không có suy nghĩ gì khác.

Lục Minh nghe vậy trong lòng càng hụt hẫng. Ngay từ đầu hắn đáng lẽ phải biết kiềm chế bản thân, hắn đã làm sai. Nếu ngay từ đầu hắn không chạm vào cô thì sẽ không có chuyện gì, nhưng mọi chuyện không thể quay lại như ban đầu.

Lục Minh nghĩ nghĩ, quyết định cùng Tô Kiều về nhà vào cuối tuần này. Tô Kiều còn tưởng hắn vì thương em gái của mình mà đi theo về, trong lòng còn cảm động phát khóc. Trên đường về còn ghé mua bánh kem.

Tô Điềm vẫn luôn ở nhà đợi, nghe được tiếng cửa mở thì hướng mắt nhìn ra cửa, lúc nhìn thấy Lục Minh đôi mắt cô ánh lên sự vui vẻ khó tả, mắt cô lộ ra ánh sáng từ đáy mắt.

Trước khi về Tô Kiều có chơi bóng rổ, trên người ướt đẫm mồ hôi, vừa thay dép lê đã vội đi vào phòng tắm, tắm rửa.

Tô Kiều nhân lúc anh trai đi tắm liền xông về trước ôm Lục Minh, bất ngờ bị Tô Điềm ôm hắn không khỏi hoảng sợ.

Tô Điềm ôm hắn mặt vùi vào ngực nói.

"Anh! Điềm Điềm rất nhớ anh!"

Lục Minh sửng sốt, không biết nên đáp lại thế nào.

Tô Kiều đang có mặt ở trong nhà, nếu có hành động gì khác lạ chắc chắn sẽ bị Tô Kiều phát hiện, nghĩ đến đây hắn buông Tô Điềm ra nói.

"Anh có mua bánh kem cho em. Em ăn đi"

Tô Điềm ngoan ngoãn ngồi xuống ghế ăn bánh kem, Lục Minh ngồi kế bên nhìn cô.

Trong lúc đang ăn, Tô Điềm bất ngờ hôn lên môi hắn.

"Hôn anh"

Bơ dính lên khoé miệng Lục Minh, hắn sờ lên mặt lau sạch sẽ.

"Điềm Điềm..."

Thừa dịp Tô Kiều đang tắm, hắn muốn nói chuyện này cho rõ ràng.

Nghe thấy Lục Minh gọi mình cô quay sang nhìn hắn.

"Gì thế?"

Lục Minh đang tính nói về sau đừng chờ hắn, nhưng nhìn đến biểu cảm ngây thơ trên gương mặt cô, hắn như nghẹn lại tay vuốt đầu Tô Điềm không nói lời nào.

"Không có gì"

...

Về đêm, Lục Minh ngủ cùng Tô Kiều, hai thanh niên dáng người cao lớn, một cái giường đơn không đủ chỗ cho hai thằng con trai, thế nên hắn đành nằm nghiêng người một bên. Cố gắng nhắm mắt ngủ.

Cả đêm Lục Minh không thể ngủ, dạo gần đây hắn thường hay mất ngủ, đặc biệt là vào đêm khuya tĩnh lặng.

Đêm nay hắn rất tĩnh táo, trời gần sáng thì lại mơ màng muốn ngủ, bỗng nhiên cảm thấy có ai đó đang đè lên người mình.

Lục Minh giật mình mở to hai mắt, nhìn thấy Tô Điềm đang tách hai chân ngồi lên hạ thể hắn.

Lục Minh nhìn Tô Điềm còn tưởng hắn đang mộng xuân, hắn đang nghĩ lúc trước hắn không được làm tình cùng Tô Điềm thì thường tối ngủ hắn hay mơ thấy mộng xuân. Bây giờ thấy Tô Điềm đang ngồi trên người hắn vặn vẹo eo thì hắn cứ nghĩ mình đang gặp mộng xuân.

Không ngờ Tô Điềm nắm lấy tay hắn đặt lên quần lót, nói với hắn.

"Anh! Chỗ này ngứa, xoa xoa giúp em"

Trong nháy mắt hắn lập tức tỉnh táo, đây thực sự là Tô Điềm, mà tay hắn đang đặt trên quần lót của cô, cảm nhận được sự ấm áp của cơ thể, Lục Minh thuận theo tiếp tục sờ soạng vật bên trong quần lót.

Không biết tại sao mới sáng sớm cô gái nhỏ lại muốn hắn, Lục Minh tranh thủ lúc trời còn chưa sáng, Tô Kiều còn đang ngủ mà nghiên cứu tâm sinh lý cô gái nhỏ.

"Dì mụ của Điềm Điềm sắp đến rồi phải không?"

Thời gian hành kinh của Tô Điềm thường rất chuẩn, Tô Điềm nghe hắn hỏi cô vội gật đầu, mấy ngày nữa dì mụ sẽ đến.

Lục Minh liền hiểu, hắn có nghe nói con gái trước khi đến kỳ kinh nguyệt thường có nhu cầu rất cao. Tuy tâm trí Điềm Điềm không bình thường sẽ không ảnh hưởng đến cơ thể.

Lục Minh đè ép quần lót, ngón tay mân mê một vòng rồi lại một vòng mới kéo quần lót xuống mắt cá chân, sau đó hắn nhéo nhéo âm môi, xoa xoa hoa hạch hắn nói

"Anh giúp em hết ngứa"

Tô Điềm nghe gật gật đầu, nhìn bàn tay mò vào xoa nắn phía dưới, vừa rồi cô còn rất ngứa bây giờ được anh trai xoa bóp lại trở nên thoải mái.

Tay cô chống trước ngực Lục Minh, nhìn hai ngón tay hắn đang xoa nắn hoa hạch của mình, ngón tay vuốt ve lên xuống, mật dịch cũng từ từ chảy ra.

Lục Minh không dám thao cô, dù sao đây cũng là phòng của Tô Kiều. Mỗi buổi sáng Tô Kiều thường có thói quen ra ngoài chạy bộ, cậu ta vừa mới đi không lâu, tầm một giờ sau mới trở về.

Một khi hắn đã cắm vào thì không thể ngừng ở mức một giờ, hơn nữa trong phòng sẽ có mùi lạ khó tiêu tán, giường cũng sẽ bị nước dâm thuỷ làm cho ướt. Nên hắn không làm đến bước cuối cùng.

Hắn cũng chỉ có thể dùng ngón tay giải quyết giúp Tô Điềm, ngón tay xâm nhập vào trong đảo lộng ra tiếng nước nhỏ.

Tô Điềm theo bản năng cong người, hưởng thụ ngón tay hắn đùa bỡn cơ thể mình. Ngón tay Lục Minh thọc vào rút ra, ánh nắng mặt trời rất sáng nên hắn có thể nhìn thấy tiểu huyệt một cách rõ ràng cùng với ngón tay đâm sâu vào âm đạo.

Mật dịch chảy ra càng lúc càng nhiều, Lục Minh thấy không đủ lại nhét thêm một ngón tay ra vào phía dưới làm tiếng nước dâm mỹ phát ra càng lớn. Tô Điềm khó nhịn mà kêu rên lên từng tiếng.

"Anh! Thật thoải mái"

Lục Minh ngửi được mùi dâm ái quanh chóp mũi, mật dịch tràn ra quá nhiều đã làm ướt quần áo của hắn, gậy thịt cũng khó chịu mà sưng to. Mắt thấy tiểu huyệt chảy ra càng lúc càng nhiều nước, Tô Điềm khó chịu.

"Anh! Muốn giống lần trước, ngậm tiểu bức Điềm Điềm."

Lục Minh dùng ngón tay làm cô cao trào một hồi, nâng mông Tô Điềm kể tiểu huyệt cô sát mặt hắn.

Tô Điềm ngồi khuỵu xuống để hắn dễ dàng ngậm liếm âm hộ mình. Lục Minh còn chưa liếm đã có không ít mật dịch tích lên khoé miệng hắn. Ngón tay Lục Minh nhéo lấy cánh mông mềm hắn duỗi đầu lưỡi liếm.

Váy Tô Điềm rất lớn che khuất đầu Lục Minh, che khuất cảnh tượng dâm mỹ dưới lớp váy.

Mặc dù tâm trí Tô Điềm chưa trưởng thành, nhưng cô biết mỗi khi được anh trai liếm cơ thể cô rất thoải mái, nước bên dưới cũng chảy ra như suối.

Hơn nữa anh trai rất thích liếm phía dưới của cô, lưỡi của hắn đi vào càn quét tầng thịt mẫn cảm.

Tô Điềm chuyển động mông một chút, giống như đang cố ý làm cho tiểu bức gần miệng Lục Minh hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...