Tô Điềm ngồi xuống, tiểu huyệt dán lên mặt Lục Minh. Sắc tình sắc tình, nhưng Lục Minh lại thấy ngộp thở.
Lục Minh nâng mông cô lên, đặt cô ở tư thế đưa lưng về phía hắn, đến lúc không khí tràn vào mũi, hắn mới tiếp tục liếm.
Cơ thể Tô Điềm mềm như bông ngồi sấp xuống, tay vừa vặn chạm vào đũng quần hắn, mắt cô lập tức thấy vật ở trong quần đang dựng đứng cương cứng lên.
Tô Điềm thấy thật thần kỳ, cô dùng ngón tay chọt chọt thứ đồ vật kia nói.
"Anh! Kẹo que"
Nam căn bị đụng chạm bất ngờ, cơ thể hắn run lên. Tô Điềm nhớ lần trước được ngậm kẹo que của anh như thế nào thì bây giờ cô cũng làm lại như vậy, cô kéo quần anh xuống, nắm lấy kẹo que dùng đầu lưỡi liếm. Trong đầu cô nghĩ thầm mình cũng thích liếm kẹo que của anh giống như anh thích liếm kẹo que của cô vậy.
Cái miệng nhỏ mở ra, cho thân gậy vào trong miệng, năm căn quá dài cô chỉ có thể ngậm được phân nửa, một nửa còn lại lộ ra ngoài giống hệt khi cô ngậm kẹo thật sự.
Việc ăn nhiều kẹo mút đã làm cho Tô Điềm sinh ra loại kỹ xảo, miệng nhỏ mút mát, mân mê liếm đỉnh quy đầu.
Lục Minh không ngờ tới Tô Điềm sẽ khẩu giao cùng với hắn, cảm giác cả hai cùng nhau khẩu giao làm hắn sướng cực kỳ, miệng hắn cũng không nhịn được hút từng ngụm mật dịch.
Hai người dần tạo thành thế 69 cùng nhau ngậm liếm nơi riêng tư của nhau. Đây là bữa ăn sáng của hai người, thanh âm phát ra giữa bầu không khí yên tĩnh khiến hình ảnh càng thêm sắc tình.
Thời điểm Tô Điềm lên cao trào, một lượng lớn dâm thuỷ bắn ra tung toé, thuận lợi một số chảy vào miệng hắn, mặt cũng bị nước bắn ra làm ướt hết.
Vào lúc này, Lục Minh cũng không nhịn được mà xuất tinh, toàn bộ tinh dịch bắn thẳng vào miệng và trên mặt Tô Điềm.
Tinh dịch quá nhiều cùng quá đặc mà làm Tô Điềm bị sặc, cô ho khan không ngừng.
Thứ này không ngon gì cả, lúc trước Tô Điềm đã nếm trải qua một lần, Tô Điềm muốn nhổ ra. Mắt thấy Tô Điềm sắp phun ra hắn xấu xa nắm cằm Tô Điềm không cho cô phun.
"Nuốt đi! Thứ này có thể ăn! Anh trai thích nhìn em nuốt"
Tô Điềm muốn nhổ ra vì nó không ngon lại có mùi tanh tanh, cô chỉ thích ăn kẹo ngọt thôi. Nhưng anh trai đã nói thích thì cô cũng đành nín nhịn mà nuốt xuống.
Sau khi Tô Điềm nuốt hết, Lục Minh lúc này mới hồi phục tinh thần, hắn thấy tinh dịch làm bẩn mặt của Tô Điềm, tinh dịch đặc sệt dính vào mặt cô, Lục Minh cầm khăn giấy lau mặt Tô Điềm.
Mới sáng sớm, tiểu huyệt của cô rất ngứa, nhưng khi được anh liếm thì bây giờ cô đã thoải mái hơn rất nhiều, cảm giác ngứa ngáy không còn nữa.
Cho nên Tô Điềm thong dong đi tắm, rồi sau đó đi làm bữa sáng. Còn Lục Minh thì nhanh chóng đi thu dọn bãi chiến trường xong xui, hắn nhanh tay mở tất cả các cửa sổ ra, nếu không trong phòng sẽ còn ám mùi hoan ái nồng nặc khi đó lại khó giải thích vơi Tô Kiều.
Khi Tô Kiều trở về thì mọi chuyện trong nhà vẫn diễn ra bình thường, Lục Minh đã che dấu rất kỹ.
Tô Điềm ngồi bên cạnh Lục Minh, trước kia cô thường hay gắp thức ăn cho Tô Kiều, nhưng bây giờ thì khác, Tô Điềm đã chuyển sang gắp tất cả thức ăn có trên bàn cho Lục Minh.
Tô Kiều mặt như đưa đám, hắn nghĩ thằng khốn đó vậy mà cũng tự nhiên ăn đồ em gái hắn lấy cho ăn.
Tô Kiều có chút ghen tị, không hiểu sao Tô Điềm lại đối xử tốt với Lục Minh như vậy, em gái anh đối xử với Lục Minh còn tốt hơn đối xử với anh. Tô Kiều mang theo ánh mắt vừa ghen tị vừa u ám nhìn hai đứa đang thân mật với nhau.
Lục Minh chột dạ càng cúi gầm mặt ăn cơm, Tô Điềm vui vẻ vừa ăn vừa nhìn Lục Minh. Đã lâu bạn trai không tới thăm cô, cô thật sự rất nhớ anh.
...
Tô Kiều luôn có cảm giác giữa hai đứa có gì có gì đó không đúng, không biết do cậu nghĩ quá nhiều, hay do bắt đầu vào học viện cảnh sát mà trở nên đa nghi, có thói quen điều tra.
Hôm nay, Tô Kiều phải ra ngoài anh báo trước là sẽ đi tầm một tiếng rồi về. Nói xong liền đi ra ngoài, Tô Điềm tự nhiên ngồi bên cạnh Lục Minh, cơ thể dán sát vào ngực hắn nói.
"Anh hai đi rồi, Điềm Điềm muốn bạn trai hôn giống như trên TV. Bạn trai phải hôn bạn gái"
Lục Minh nâng cằm cô, môi kề môi, anh bắt đầu dùng lưỡi liếm môi cô rồi luồng chiếc lười đi vào bên trong khoang miệng, cả hai đang núc lưỡi của nhau, môi lưỡi quấn quýt không rời.
Tô Điềm rất thích cùng anh trai hôn môi như vậy, mùi vị rất giống như cô ăn kẹo bông gòn.
Lục Minh cũng rất thích cảm giác được hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, mỗi lần trước khi làm tình hắn hay hôn môi cô. Sau đó cả hai đều trao nhau nước bọt của nhau, hắn tha hồ hút lấy hút để môi lưỡi thơm tho của cô. Bây giờ cũng như vậy tha hồ mà cả hai hôn môi nhau.
Thời khắc cả hai đang hôn môi nhau kịch liệt thì bất ngờ cánh cửa đột nhiên mở ra. Tô Kiều đứng ngay trước cửa nhìn thấy hết tất thảy mọi chuyện, chìa khoá trong tay rơi xuống đất.
Nghe được tiếng động, Lục Minh quay đầu nhìn ra, thấy được người đang đứng trước cửa, cả người hắn lập tức cứng đờ mất vài giây, tay chân luống cuống nỗi sợ hãi dâng cao.
Tô Kiều không bị mù, cậu ta biết rõ mình vừa thấy những gì. Anh em tốt lại là thằng khốn, dụ dỗ hôn em gái cậu ta, hơn nữa động tác của cả hai người rất tự nhiên thuần thục.
Đây không phải là lần đầu tiên hai người làm chuyện này, cậu ta khẳng định Lục Minh đã làm chuyện này với em gái cậu ta rất nhiều lần.
Tưởng tượng đến đây, tay Tô Kiều nắm chặt nấm đấm, cả người rơi vào trạng thái có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tô Kiều mắng một tiếng đi nhanh đến chụp lấy cổ áo Lục Minh kéo hắn ta từ trên ghế sofa đứng lên, đấm mạnh vào má Lục Minh mạnh đến mức làm hắn ngã nhào xuống đất.
Tô Kiểu ngồi khuỵ trên người Lục Minh tiếp tục đánh.
"Lục Minh! Mẹ nó, mày là thằng khốn nạn. Đó là em gái tao, con bé không bình thường, nó chỉ mới tám tuổi. Vậy mà mày cũng dám đụng đến nó, mày là thằng luyến đồng đúng không? Mày làm tao thấy ghê tởm, mày làm em gái của tao bao lâu rồi? Mày lên giường với em gái tao luôn rồi đúng không? Thằng cầm thú!"
Tay Lục Minh nắm chặt, mặt bị đánh đến mức sưng vù, nhưng hắn không tránh né, không làm gì chỉ để yên cho Tô Kiều trút giận.
Nhìn dáng vẻ Tô Kiều tức đến run người, hắn càng không thể lừa gạt.
"Đúng! Tao là cần thú! Mày đánh tao đi"
Tô Kiều nghe được lời thú tội này, nấm đấm điên cuồng càng xuống mặt Lục Minh nhiều hơn.
"Súc sinh! Hôm nay tao phải đánh chết mày!"
Bạn thấy sao?