Nấm đấm rơi liên tục trên mặt Lục Minh, Lục Minh cắn rang chịu đựng mà không dám phản kháng. Do vậy, chỉ trong phút chốc mà mặt mũi hắn sưng vù như cái đầu heo.
Tô Điềm đứng một bên thấy anh hai đánh bạn trai mình, cô bị doạ sợ đến mức không nấc lên.
"Không! Đừng đánh bạn trai em"
Tô Kiều nghe Tô Điềm nói như vậy, mặt cậu ta hiện lên vẻ không thể tưởng tượng nổi.
"Lục Minh! Mày đồi bại đến vậy đó sao? Làm với em gái tao còn chưa tính, đã biết đầu óc em tao không tốt, mày còn lừa nó! Khó trách em tao lại ngoan ngoãn để mày..."
Tô Kiều tưởng tượng đến những gì Lục Minh làm với em gái mình anh càng thấy ghê tởm, thế nên càng nổi điên mà tiếp tục đánh.
Tô Điềm nhìn bạn trai của mình bị đánh gần chết, cô càng sợ hãi khóc lóc chạy lại bảo vệ Lục Minh không cho Tô Kiều đánh.
"Anh hai! Không được đánh bạn trai em! Anh còn đánh, em không có anh trai như anh!"
Tô Kiều vốn còn muốn đánh tiếp, nghe được lời em gái nói làm anh càng tức điên, thiếu chút nữa anh đã làm em gái mình bị thương.
Tô Kiều bất lực đấm mạnh xuống sàn nhà, đã có Tô Điềm che chở tất nhiên Tô Kiều không thể nào tiếp tục đánh Lục Minh, tuy nhiên không có nghĩa cậu ta buông tha cho tên khốn này nhởn nhơ trước mặt em gái mình.
Tô Kiều muốn báo cảnh sát, chuyện này không lên báo án bây giờ thì đợi đến Tết năm sau mới báo sao? Thằng khốn đó còn muốn ăn Tết yên bình nữa ah.
Lục Minh đoán được Tô Kiều muốn báo cảnh sát, hắn luống cuống giật lấy điện thoại không cho Tô Kiều báo.
"Tao biết sai rồi, một khi mày báo cảnh sát, thanh danh Điềm Điềm sẽ bị huỷ hoại, chúng ta giải quyết riêng được không?"
Tô Kiều ghê tởm tránh né bàn tay của hắn.
"Mẹ nó, mày có còn là con người nữa không? Mày còn có mặt mũi nói chuyện này ah? Nếu mày đã biết sai thì mày sẽ không làm chuyện đồi bại với em gái tao. Bây giờ còn mặt dày nói tao hại nó, người huỷ hoại nó là phải mày không phải sao?"
Lục Minh biết, chẳng may Tô Kiều báo cảnh sát, tất cả mọi người sẽ biết chuyện của hắn làm Tô Điềm.
Lục Minh và Tô Điềm không giống nhau, nhà hắn có tiền có quyền. Chuyện này bị lan ra hắn có thể nhờ ba mẹ đè ép xuống, thậm chí ba mẹ cho hắn chuyển trường hoặc đưa hắn đi xuất ngoại du học là xong.
Vì thế chuyện này càng xé to người bất lợi lại là Tô Điềm, cô sẽ trở thành tâm điểm cho người thân, hàng xóm chỉ trích, công kích cô. Bảo cô đi, cô có thể đi đâu?
Tô Điềm vẫn trước sau như một bảo vệ Lục Minh, cả người dựa vào lồng ngực anh, cô sợ anh hai lại tiếp tục đánh bạn trai mình.
Hình ảnh này vô thức kích thích Tô Kiều, cậu ta vốn định báo cảnh sát nhưng ngón tay lại không thể bấm số được.
Tô Kiều biết hậu quả sau này, Tô Điềm là người bị tổn thương nhiều nhất, đối với những cô gái bình thường khi bị cưỡng hiếp đã là một vết nhơ rất lớn, huống chi em gái cậu ta còn có bệnh.
Cậu ta nhịn xuống, gọi điện thoại cho người nhà Lục Minh. Mẹ của Lục Minh nghe được chuyện con trai cũng rất nhanh đi đến.
Đái Tùng Tố tới nơi thấy mặt mũi con trai mình bị đánh bầm dập, bà tức giận hỏi Tô Kiều.
"Tô Kiều! Hai đứa là bạn tốt, sao lại đánh con trai dì ra nông nổi này?"
Tô Kiều cười lạnh.
"Dì chưa biết con trai mình làm ra chuyện heo chó cũng không bằng"
Nói xong Tô Kiều nhìn sang Lục Minh.
"Nói thẳng cho mẹ mày biết đi!"
Lục Minh trầm mặt một chút, lấy hết can đảm nói.
"Con... cưỡng gian em gái nó..."
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Đái Tùng Tố lập tức thay đổi.
Tô Kiều nhìn Lục Minh đang thành thật tự thú với mẹ hắn, anh một hơi thở phào nhẹ nhõm.
"Dì cũng đã biết lý do rồi đó, cho nên con muốn bắt nó đi đến cục cảnh sát, nhưng con không muốn làm lớn chuyện cho thiên hạ biết, nếu không em gái con coi như xong đời."
Đái Tùng Tố nghe Tô Kiều muốn bắt con trai mình đến cục cảnh sát, bà liền sợ hãi, bà cưng chiều Lục Minh từ nhỏ đến lớn, bà cũng chỉ có mỗi thằng con trai này. Lục Minh là sinh mạng của bà, bà suy xét một chút rồi nói.
"Tô Kiều! Dì biết Lục Minh khốn kiếp làm tổn thương em gái con. Nếu không thì như vậy đi, chúng ta giải quyết riêng, các con muốn bao nhiêu tiền?"
Tô Kiều trực tiếp nghe được lời này liền bị đả kích, cậu kéo Điềm Điềm lên.
"Dì nghĩ lấy tiền là xong sao? Em gái con đã bị Lục Minh huỷ hoại, sau này làm sao nó gặp người khác được?"
Đái Tùng Tố nhìn Tô Điềm, Tô Điềm theo bản năng rụt người lại núp sau lưng anh trai Tô Kiều, cô không dám đối mặt với bà.
Bà sinh nghi hành vi của cô gái này có gì đó rất lạ, bà xấu hổ hỏi.
"Em gái con... có phải con bé...?"
"Đúng thì sao? Mà không đúng thì sao? Con bé không phải người à? Tâm trí không bình thường cho nên xứng đáng bị con trai dì cưỡng bức? Nó lợi dụng em gái con chưa hiểu chuyện mà làm những hành vi đồi bại. Dì hãy đưa con mình đi tự thú, đừng để con làm lớn chuyện tự mình đưa con trai đi đến đó."
Sắc mặt Đái Tùng Tố cực kỳ khó coi. Cuối cùng, bà cam đoan với Tô Kiều nội trong ba ngày sẽ giải quyết hết mọi chuyện. Sau đó dẫn Lục Minh đi.
Tô Kiều đáp ứng, cậu ta muốn bà trả lại công bằng cho em gái mình. Tốt nhất là tự tống Lục Minh vào cục cảnh sát.
Lục Minh vừa đi không lâu, Tô Kiều đã dẫn Tô Điềm đi đến bệnh viện. Cậu ta muốn lấy chứng cứ tên khốn đó để lại trong người Tô Điềm. Việc này vô cùng quan trọng cho cậu ta tố cáo Lục Minh cưỡng hiếp em mình.
Hơn nữa cậu ta muốn kiểm tra em gái của mình có mang thai hay không. Con bé chắc hẳn không hiểu chuyện này, chỉ sợ thằng khốn kia bắn vào là không xong.
...
Đái Tùng Tố dẫn Lục Minh lên lầu, thấy nói này không có ai, bà lập tức chọc chọc trán hắn, mắng một trận.
"Lục Minh! Con có bệnh? Trong đầu con toàn là nước đúng không? Từng tuổi này muốn chơi phụ nữ mẹ không cản con, con muốn làm gì thì làm, sao con phải đụng đứa bé bị bệnh kia chứ. Con không muốn tiêu tiền tìm gái? Mẹ cũng không ý kiến, tại sao cứ nhất quyết đụng phải đứa bị thiểu năng trí tuệ? Tâm lý con bé như một đứa trẻ, vậy mà con cũng xuống tay được. Giờ thì hay rồi! Lỡ xui xẻo bị gia đình người ta quấn lấy bắt cưới thì cả đời này con phải ở cùng với đứa bị thiểu năng. Cuộc đời con coi như bị huỷ hoại, nhà ta cũng thành trò cười cho thiên hạ"
Nghe Đái Tùng Tố nói, Lục Minh phản ứng có chút dữ dội, đẩy bà ta ra.
"Mẹ đừng nói khó nghe như vậy, thiểu năng trí tuệ gì chứ. Tâm sinh lý của cô ấy chỉ bị khiếm khuyết một chút thôi. Với lại, chính con thích em gái nhà người ta thì làm sao con kiềm chế được!"
Bạn thấy sao?