Đái Tùng Tố nghe Lục Minh nói như vậy, bà càng nổi giận, kéo con trai lên xe hùng hổ nói.
"Con nói không kiềm chế được? Nhưng thật ra con vẫn rất tỉnh táo, người nhà con bé đó đang cố ý bắt ép chúng ta. Người nhà đó đang muốn bắt con vào tù, sự nghiệp của con sau này sẽ bị huỷ"
Đái Tùng Tố muốn cùng người nhà Tô gia giải quyết riêng, nhưng thái độ Tô Kiều có vẻ không muốn hợp tác. Tô Kiều và Lục Minh là bạn thân nhiều năm, bà vẫn luôn biết quan hệ của hai đứa rất tốt.
Nhưng nhìn dáng vẻ lúc nảy của nó, hẳn là mọi chuyện nghiêm trọng hơn bà nghĩ nhiều. Không thể giải quyết một cách dễ dàng được.
Con trai bà tuyệt đối không thể ngồi tù, thế cho nên bằng mọi giá bà phải giải quyết cho xong chuyện này.
Đái Tùng Tố gọi điện cho cấp dưới, bảo ông ấy điều tra Tô gia, Lục Minh ngồi một bên nghe được, hắn không khỏi sửng sốt hỏi bà.
"Mẹ, tự nhiên mẹ điều tra bọn họ làm gì? Con làm sai con phải chịu trách nhiệm, mẹ đừng có làm gì với họ"
Đái Tùng Tố cúp điện thoại, tiện tay quăng lên ghế phụ, liếc mắt nhìn hắn.
"Lục Minh, con nói con muốn chịu trách nhiệm, nhưng con muốn chịu trách nhiệm bằng cách nào? Không đi tù thì con phải cưới con bé ngốc đó. Đó là chứng thiểu năng trí tuệ, con cưới nó cả đời con sẽ bị huỷ, mẹ tuyệt đối không cho con cưới nó. Mẹ chỉ sợ gia đình bọn họ ăn vạ gia đình mình, bọn họ sẽ bắt con chịu trách nhiệm."
"Nếu con bé đó là người bình thường, mẹ không cản con, nhưng chỉ số thông minh của nó có vấn đề. Con ở bên nó không khác gì con đang chăm sóc con gái, vĩnh viễn không thể trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Bây giờ con thấy mới mẻ, nhưng về sau con còn muốn ở chung với nó sao? Con cho rằng mình sẽ không ghét bỏ vì nó bị thiểu năng trí tuệ sao?"
Lục Minh nghe được lời này chỉ trầm mặc không đáp lại bà. Hắn không biết sau này hắn có còn thích cô hay không. Hắn sợ mình sẽ giống như lời mẹ nói chỉ nhất thời yêu thích cô.
...
Tô Kiều đưa Tô Điềm đến bệnh viện, dọc đường đi hắn còn lo lắng em gái mình sẽ mang thai con của thằng khốn nạn đó, nhưng rất may mắn là khi kiểm tra sức khoẻ em gái của anh không có thai. Không mang thai thì tốt, trong cái rủi có cái may.
Tô Điềm bị anh hai đưa đi bệnh viện khám thì cảm thấy xấu hổ nhất là khi được bác sĩ thăm khám vùng kín của cô. Cô cứ khóc mãi, cô đi đâu cũng cúi đầu xuống không dám ngẩng đầu nhìn ai. Đến lúc ra khỏi bệnh viện Tô Kiều thấy cô nước mắt vẫn còn lăn dài, anh liền cảm thấy bất đắc dĩ.
"Điềm Điềm! Anh hai đang giúp em, thằng súc sinh kia nó dám làm chuyện này với em, anh hai sẽ tống nó vào tù."
Tô Điềm khóc to duỗi cánh tay nắm quần áo cậu ta lôi kéo, cô uỷ khuất nói.
"Anh hai! Không phải. Điềm Điềm tự nguyện, Điềm Điềm có bạn trai"
Tô Kiều từ nảy đến giờ vẫn luôn nén nhịn, dặn lòng không được nổi nóng, thầm mặc niệm em gái vẫn còn nhỏ, không được lớn tiếng với cô. Em gái cậu ta cái gì cũng không biết nên mới bị tên kia lừa. Nhưng những lời Tô Điềm nói đều phá huỷ giới hạn của cậu ta.
"Bạn trai cái gì! Em bị nó lừa rồi, nó không phải bạn trai em. Đơn giản là nó thấy em dễ tin người cho nên mới lừa em lên giường. Lục Minh là Thằng khốn nạn đến cầm thú cũng không bằng, nó chưa từng coi em là bạn gái, nó chỉ muốn dụ em lên giường thôi, nó không có ý định chịu trách nhiệm với em"
Tô Điềm bị anh hai quát to thì càng khóc càng hăng.
"Điềm Điềm thích anh ấy. Anh đừng bắt bạn trai Điềm Điềm vào tù, trong đó không tốt"
Tô Kiều không còn lời nào để nói, thấy cô khóc nhiều như vậy anh cũng không đành lòng trách mắng em mình nữa, anh ôm cô vào lòng an ủi.
Anh đã sai rồi, đáng lý ra anh không nên dẫn tên súc sinh đó về nhà, thì sẽ không có những chuyện này xảy ra.
Nếu cậu ta phát hiện sớm hơn một chút thì đã ngăn chặn thằng khốn đó không chạm được đến em gái thân yêu của mình rồi.
...
Ngày hôm sau, Đái Tùng Tố đi đến nhà Tô Kiều, bà đi một mình và không cho Lục Minh biết.
Tô Kiều thức trắng đêm, tự hỏi không biết nên làm gì với em gái. Cậu ta còn đang suy nghĩ hướng giải quyết, cũng chưa kịp gọi cho bên phía gia đình Lục Minh, bên kia đã tự tìm đến cửa.
Đái Tùng Tố ngày hôm nay thái độ không hề giống hôm qua. Bà tỏ thái độ uy nghi của bậc trưởng bối không dễ động vào.
Tuy Tô Kiều muốn nổi giận, hắn cũng chỉ có thể chịu đựng. Tô Điềm thấy Đái Tùng Tố vào nhà, cô thoáng nhìn bà rồi đi vào phòng. Anh hai nói cô có ngồi nghe chuyện cũng không hiểu gì, anh bảo cô đi vào phòng không được bước ra ngoài.
Sau khi hai người ngồi xuống, trong đầu Tô Kiều đã có cách giải quyết, cậu ta liền nói thẳng.
"Dì! Lục Minh không cần ngồi tù, nhưng có một điều kiện là cậu ta phải chịu trách nhiệm với em gái cháu. Nó đã cưỡng hiếp em gái cháu, nó phải cưới con bé. Nếu nó làm được điều này thì nó không bị lãnh án"
Nội tâm lạnh lẽo của Đái Tùng Tố thầm cười khinh, đúng như bà nghĩ, Tô Kiều đang muốn ăn vạ gia đình bọn họ.
"Xin lỗi Tô Kiều! Dì không thể đồng ý với con, tình trạng của em gái con thế nào con là người hiểu rõ nhất. Thử nghĩ xem nếu sau này con có đứa con trai, rồi một ngày nó phải cưới một con bé đầu ốc kém phát triển, con có đồng ý cho con cưới con bé đó hay không? Bây giờ cưới cũng được thôi, nhưng sau này mười năm, hai mươi năm trở lên thì sẽ như thế nào? Con bé chính là gánh nặng, con trai dì không giống như những gia đình bình thường. Tương lai nó còn phải đi du học, sau này còn phải thừa kế sản nghiệp của Lục gia. Tương lai Lục Minh vốn rất sáng lạng, lại bảo nó đi cưới một đứa con gái bị thiểu năng trí tuệ. Con không cảm thấy nực cười à?"
Tô Kiều càng nghe càng không kiềm chế được cơn nóng trong lòng, anh phản ứng kịch liệt, vùa định phản bác. Đái Tùng Tố đã chặn hết mọi lời anh nói, bà đưa ra một tấm chi phiếu đưa cho anh.
"Đây là bồi thường tốt nhất dì dành cho gia đình con, con xem qua chi phiếu một chút, mọi chuyện Lục Minh làm coi như xoá bỏ hết toàn bộ. Em gái con cũng không có thai, vậy thì cứ coi như chuyện chưa có gì xảy ra, số tiền này xem như em gái con vô tư sinh hoạt cả đời, cũng đủ nuôi dưỡng con bé. Bệnh tình em gái như vậy, cho dù gặp gia đình bình thường cũng không ai chấp nhận con bé. Cả đời con bé đã không thể kết hôn với ai được, nhưng nếu có tiền thì lại khác, không ai có thể ức hiếp con bé được."
Tô Kiều nghe những lời hạ nhục danh dự của em mình, nhìn vào tờ chi phiếu ba trăm vạn, cũng thật là hào phóng. Ngay lúc cậu ta định xé nó thì lời Đái Tùng Tố vang lên.
"Muốn xé? Xe nó, khả năng ba con được cứu sẽ không còn. Con đang cần tiền phẫu thuật cho ba con đúng không? Số tiền này không phải đến rất đúng lúc sao? Giải phẫu xong còn phải trả viện phí, thuốc men, với một gia đình bình thường như con, có em gái không bình thường đã là gánh nặng, căn bản là không có đủ điều kiện để lo tiền viện phí cho ba. Con tính trơ mắt nhìn ba mình chết sao?"
Bạn thấy sao?