Chương 15: Chương 15 Tại Sao Điềm Điềm Bị Thiểu Năng Trí Tuệ

Khốn kiếp!

Nếu như không phải chăm sóc ba nằm trong bệnh viện, cậu ta sẽ không để cho Lục Minh có cơ hội thừa nước đục thả câu.

Chuyện trong nhà xảy ra gần đây chính là ba cậu ta nhập viện. Xét nghiệm rồi mới biết ba cậu ta bị ung thư dạ dày, nhà họ đã bỏ ra không ít phí trị liệu.

Ba Tô không muốn tiếp tục tiêu tiền cho việc điều trị. Bởi vì ba Tô và mẹ Tô làm ăn tích góp nửa đời người, chỉ muốn để lại cho Tô Điềm sau này có cái sinh hoạt.

To Điềm đã trở nên như vậy, là cha mẹ cho nên họ biết rất rõ tương lai của cô sẽ không thể nào có khả năng gặp được một người chấp nhận mình, càng không có khả năng kết hôn, cả đời cô độc. Do vậy, họ muốn giữ số tiền kia lại, đảm bảo cho cuộc sống của Tô Điềm.

Tuy không nhiều lắm, nhưng đó là thứ duy nhất họ có thể làm được, bằng không họ không dám nghĩ khi về già sẽ trang trải ra sao.

Không thể phó thác cho Tô Kiều cả đời. Thời điểm hiện tại, Tô Kiều có thể lo cho Tô Điềm, nhưng về sau nó sẽ kết hôn và sinh con. Điềm Điềm đối với nó mà nói chính là gánh nặng. Hơn nữa, mấy chục năm nữa, lúc Tô Điềm về già con bé còn có tiền dưỡng già thì ở trong viện dưỡng lão.

Ba mẹ Tô đã tính toán cẩn thận, toàn bộ tiền tích góp trong nhà đều để lại cho Tô Điềm. Vậy nên, phẫu thuật cái gì chứ!

Cho dù hậu phẫu thuật có làm bệnh trạng tốt hơn, ông cũng không muốn, một lần phẫu thuật thế nào cũng tốn mấy chục vạn, đã chi ra thì tiền dưỡng lão cho Điềm Điềm cũng bị cắt bớt.

Ban đầu Tô Kiều khuyên bọn họ, tự hứa sẽ kiếm tiền chăm só Tô Điềm cả đời. Nhưng bọn họ không cho, còn nghĩ mình là gánh nặng của hai đứa nhỏ, nhất quyết không đụng đến số tiền này.

Tô Kiều không còn cách nào khác, mắt thấy ba bệnh ngày càng nghiêm trọng, cậu ta còn là học sinh, tất nhiên không có tiền.

Nhà bọn họ chỉ là gia đình bình thường, của cải bây giờ cũng do ba mẹ làm lụng tích góp rất lâu.

...

Tô Kiều nhìn tờ chi phiếu của Đái Tùng Tố đưa, những lời bà ta nói truyền thẳng vào tai cậu làm cậu ta dần như bị thuyết phục.

Đái Tùng Tố thấy biểu hiện của Tô Kiều, bà liền phấn khởi, vui vẻ vỗ vỗ tay cậu ta.

"Tô Kiều, con là đứa trẻ ngoan, không nên làm cho ba mẹ lo lắng, con không muốn rời xa ba mình đúng không? Số tiền lớn như vậy sao lại không cần? Con nghĩ kỹ lại xem? Em gái con đã như thế, mọi chuyện cũng đã cũng rồi, có báo án cũng không bù lại được. Nhưng nếu con nhận tiền này thì có thể cứu mạng ba con. Thế nên, hãy quên hết đi, cả hai bên đều có lợi"

"Dì về đây, con cứ đem chi phiếu đến ngân hàng, sau đó chuyển hết qua tài khoản. Từ nay về sau, Lục Minh sẽ không bao giờ đến làm phiền con nữa. Tuần sau, nó sẽ xuất ngoại, dì và ba nó đã chuẩn bị trường học ở nước ngoài. Nếu không có gì ngoài ý muốn, nó sẽ không bao giờ trở về mà quản lý công ty ở bên đó. Con đường của nó và các con không giống nhau, đặc biệt là em gái con. Vợ của nó phải là người đầu óc bình thường, là người xứng đôi với nó, không thể là em gái con..."

Đái Tùng Tố đã rời khỏi được một lúc lâu, nhưng Tô Kiều vẫn nắm chặt tờ chi phiếu, tay phát run.

Tô Kiều hoàn toàn bị thuyết phục, cậu muốn xé tờ chi phiếu này, cậu muốn giữ lại một chút lòng tự trọng cuối cùng, nhưng không còn cách. Tô Kiều muốn ba Tô tiếp tục sống.

Thật ra đây là cơ hội cuối cùng của cậu, bệnh viện đã thúc giục tiền mấy ngày nay. Họ bảo phải phẫu thuật ngay lập tức, nếu để bệnh tình chuyển biến xấu thì có phẫu thuật cũng không cứu chữa được.

Tô Kiều trầm mặc một lúc lâu rồi cậu buông tấm chi phiếu ra, cậu đã có quyết định. Vốn định đi nói với Tô Điềm, song khi anh mở cửa phòng thì thấy Tô Điềm đang ngồi khóc trên giường.

Tô Kiều hốt hoảng chạy đến, anh lau lau nước mắt trên má em gái của mình.

"Sao lại khóc?"

Cô không kiềm được ôm chầm Tô Kiều hỏi.

"Anh hai! Thiểu năng trí tuệ là gì? Dì ấy nói Điềm Điềm là thiểu năng trí tuệ. Tô Điềm không phải trẻ bị thiểu năng trí tuệ. Điềm Điềm là Điềm Điềm mà"

Tô Kiều sửng sốt, không biết nên trả lời như thế nào, vì nhà bọn họ bảo vệ Tô Điềm rất kỹ, không cho cô có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài, khiến cho cô sống trong thế giới của riêng mình.

Bọn họ sợ nếu để Tô Điềm tiếp xúc với người lạ sẽ bị người khác nói lời ra tiếng vào làm tổn thương Tô Kiều.

Cho nên, bọn họ thà nhốt cô trong nhà còn hơn để Tô Kiều bị tổn thương, cô cũng vô tư sống mà lớn lên cũng khoẻ mạnh, không lo nghĩ.

Khi có ai nói Tô Điềm bị thiểu năng trí tuệ, cô sẽ phản bác. Tô Kiều nuốt một ngụm nước bọt trấn an giải thích.

"Em đừng nghe dì ấy nói hưu nói vượn. Điềm Điềm là bé ngoan, không phải thiểu năng trí tuệ"

Tô Điềm nghe thế thì im bặt, nhưng không biết cô nghĩ đến chuyện gì lại khóc to hơn.

"Anh hai! Sau này, anh trai sẽ không đến tìm Điềm Điềm nữa phải không? Anh ấy không thích Điềm Điềm sao? Tại sao không thích Điềm Điềm? Anh trai từng nói Điềm Điềm là bạn gái của anh ấy mà!"

Tô Kiều không nói sự thật là như vậy, lúc nãy Tô Điềm đã nghe được dì kia nói anh trai sẽ đi nước ngoài. Từ nay về sau cô sẽ không thể gặp anh trai, anh cũng sẽ không đến tìm cô. Bạn trai không cần cô nữa.

Tô Điềm tưởng tượng bạn trai không cần mình nữa, cô khóc càng hăng.

"Anh hai! Tại sao dì lại bảo Điềm Điềm bị thiểu năng trí tuệ? Chú trong siêu thị cũng nói thế. Điềm Điềm không bị thiểu năng trí tuệ, Điềm Điềm không muốn bị nói là thiểu năng..."

...

Lục Minh ở nhà đến phát chán, hắn muốn đi ra ngoài. Mẹ hắn từ trước đến nay đều như vậy, có thói quen bắt mọi người phải nghe theo, bà tự quyết định hết thảy không được phản bác.

Ngày thường hắn cảm thấy tính cách này của bà thật phiền, hiện tại bà đi gặp gia đình họ Tô không biết có làm tổn thương Điềm Điềm hay không.

Hôm qua, bà còn cho người điều tra gia đình bọn họ, hắn bây giờ vô phương đi ngoài. Từ lúc về nhà, mẹ lập tức khoá cửa lại, tuỳ ý để hắn kêu trời trời không biết, kêu đất đất không hay.

Mẹ nó!

Không cho hắn ra ngoài thì hắn làm gì được, trong nhà không có người, vốn có dì giúp việc, nhưng dì ấy cũng đi ra ngoài mua đồ, căn bản không ai mở khoá cửa cho hắn.

Đái Tùng Tố vừa về đến nhà, bà còn chưa kịp vui mừng, đã nghe thấy tiếng kêu quỷ khóc sói gào của con trai trên lầu, đành đi lên mở cửa.

Lục Minh khó khăn nhìn cánh cửa mở ra, oán hận nhìn bà một lúc lâu, sau đó lấy áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài. Đái Tùng Tố gọi lại.

"Không cần đến tìm bọn họ, mẹ đã giúp con giải quyết trong hoà bình. Gia đình nhà Tô sẽ không kiện tụng con nữa. Thu dọn đồ dần đi, tuần sau mình sẽ ra nước ngoài, mẹ gọi cho ba con ở bên đó rồi. Tuần sau, ông ấy sẽ đón con đi làm thủ tục nhập học"

Lục Minh mở cửa ra chuẩn bị đi tìm Tô Điềm, nghe được lời này thì quay lại nghi hoặc hỏi bà.

"Mẹ nói thế là có ý gì? Kiện tụng? Kiện tụng gì? Rốt cuộc mẹ đã dùng thủ đoạn gì?"

Đái Tùng Tố nghe con trai nói thế, bà liền bị chọc giận.

"Mẹ là mẹ con! Con dám dùng giọng điệu đó nói với ta sao? Gì mà thủ đoạn? Mẹ thì có thủ đoạn gì? Đương nhiên là dùng tiền rồi. Ban đầu còn bảo tiền không thể giải quyết, không phải hiện tại đã giải quyết xong rồi đấy thôi. Mẹ cho nhà họ ba trăm vạn, họ lấy ngay. Tô Kiều cũng thật là, con gái họ bị vậy mà cũng đáng giá ba trăm vạn, con nói xem trên đời này kiếm đâu ra chuyện hoang đường như thế?"

"Cho dù đầu óc bình thường không bị thiểu năng trí tuệ, tiền lễ hỏi muốn ba trăm vạn cũng khó đúng không? Huống chi con bé đó có bệnh, bán được ba trăm vạn là quá hời, họ chấp thuận cũng phải. Mẹ đã giải quyết xong xuôi, con yên tâm ra nước ngoài. Con muốn tìm phụ nữ thì biết chọn một tí, không phải con gái của chú Vương có ý với con sao? Mỗi lần tới nhà chúng ta là con bé theo sát con"

"Mẹ muốn nói với con hãy để tâm đến con bé, con dâu như thế mẹ rất hài lòng, hai nhà hai bên còn môn đăng hộ đối, rất xứng. Với lại, con bé cũng chuẩn bị ra nước ngoài du học, con tìm hiểu xem trường học hai đứa gần không? Để tiện cả hai dễ thăm hỏi nhau"  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...