Chương 16: Chương 16 Chụp Hình Loã Thể Của Điềm Điềm

Lục Minh nghe mẹ nói ra những lời này, hắn cảm thấy bà điên rồi. Thẫn thờ một lúc hắn mới nói.

"Mẹ nói dối, họ sẽ không lấy số tiền đó, Tô Kiều nhất định sẽ không. Bây giờ, con sẽ đi tìm họ hỏi cho rõ ràng"

Đái Tùng Tố không ngờ hắn sẽ cãi lại bà như vậy, chuyện của hắn bà vừa giải quyết xong, chẳng may thằng con lại khơi lên chuyện xấu lần nữa để đám người xấu có cơ hội bám lấy nhà họ, mọi chuyện đều không ổn, bà sốt ruột gọi hắn.

"Con muốn qua đó khuyên họ đừng nhận lấy số tiền ba trăm vạn, rồi con sẽ chịu trách nhiệm cưới con nhóc kêu là Điềm Điềm sao? Con chịu trách nhiệm bằng cách nào? Con có tiền không? Con chỉ là học sinh cấp ba, không có nhà là chỗ dựa, cái gì cũng không có. Có ba trăm vạn, bọn họ vui chết đi được, con đến phá làm gì? Dựa vào đâu mà con nghĩ họ không nhận nó? Đó chính là thứ họ muốn"

"Đối với người bình thường, con nghĩ họ có thể kiếm được ba trăm vạn sao? Con thấy ba trăm vạn không đáng là vì con sống sung túc. Nhưng với họ thì không, làm công cả đời cũng không kiếm ra. Hiện tại tự dưng nhận được số tiền lớn như vậy thì có gì không tốt. Con qua đó làm phiền bọn họ, lấy lại số tiền kia, họ sẽ cảm ơn con?"

Bước chân Lục Minh dừng lại, không bước thêm. Đái Tùng Tố thấy hắn đứng yên thì kéo hắn lại dạy bảo.

"Con trai! Nghe mẹ nói, mẹ cho con đi du học là tốt cho con, không phải hại con. Con chỉ là học sinh cấp ba, lỡ làm lớn chuyện ba con cắt đứt chu cấp cho con. Vậy thì con lấy gì chịu trách nhiệm với con bé kia? Con muốn nó cùng chịu khổ với con sao? Không có điều kiện kinh tế thì chả có gì ra hồn. Làm công cả đời chỉ đủ khoản tiền mua nhà, con bé có thể chịu khổ, còn con có thể không?"

"Hơn nữa con bé đó không phải người bình thường, bây giờ con có thể chấp nhận con bé đó. Nhưng vài năm sau con kế thừa gia nghiệp, nhìn ra thế giới rộng lớn sẽ gặp được nhiều phụ nữ tốt hơn nó. Khi đó, con thấy họ thật thông minh, tự tin, gợi cảm, tài hoa. Con có còn thích con bé nữa không? Chẳng qua hiện tại con cảm thấy con bé đó mới mẻ, chưa từng gặp cũng chưa từng chơi qua kiểu con gái này nên con mới thích. Con bất kể mười tám, hay tám mươi mốt tuổi cũng không phù hợp với con bé, con bình tĩnh một chút. Hiện tại con vứt bỏ con bé hay mấy năm sau làm thế cũng chẳng có gì khác nhau mấy, có điều bỏ sớm hơn thì chỉ làm nó cảm thấy khó chịu sớm hơn chút mà thôi"

Bà bảo hắn bình tĩnh, nhưng khi nói hết lời bà lập tức khoá trái cửa nhốt hắn trong phòng lần nữa, rõ ràng không cho hắn rời khỏi căn nhà này.

Đái Tùng Tố biết tính tình con trai bà sợ hắn đào tẩu đi gặp con bé kia hoặc cùng con bé bỏ trốn. Vậy nên bà thuê vệ sĩ đến trông chừng.

Lục Minh muốn lao ra cũng không được, cửa đã hoàn toàn bị khoá trái hết khoá này đến khoá khác.

Mấy ngày qua Lục Minh đã nghĩ thông suốt, hắn khó tránh việc du học nhưng vẫn muốn gặp Tô Điềm, muốn biết cô mấy ngày cuộc sống thế nào. Nếu hắn du học thì không biết khi nào trở về, nên hắn muốn nhìn thấy cô lần nữa.

Đái Tùng Tố sợ hắn không buông được Tô Điềm thế mới không cho hắn đi.

Ngày du học đã cận kề, việc thu dọn đồ đạc đã có người giúp việc thu xếp, hành lý thu dọn xong xuôi cũng là lúc hắn phải đi. Vật dụng sinh hoạt có thể qua bên đó mua sắm, tất cả hành lý cũng coi như là ổn thoả.

Ngày mai hắn phải ra sân bay, hắn sẽ đi chuyến bay vào buổi tối, thủ tục xuất ngoại đã hoàn tất.

Thế nhưng mới sáng sớm, mẹ Lục Minh đã lôi hắn ra sân bay với lý do.

"Sợ con không kịp làm quen cho nên mẹ sẽ đi cùng con, chờ con quen cuộc sống bên kia rồi mẹ sẽ quay về"

Lục Minh không trả lời chỉ nhìn bà, đã nhiều ngày hắn không thể ngủ, đôi mắt hắn xuất hiện tơ máu nghiêm trọng, hắn nói.

"Cho con gặp cô ấy một chút, chỉ một chút thôi, con sẽ đi theo mẹ"

Đái Tùng Tố tức muốn hộc máu, sắp đi đến nơi mà còn nói thế. Bà vừa định mở miệng mắng, Lục Minh lại nói.

"Xin mẹ! Cho con nhìn một chút thôi"

Đái Tùng Tố không còn cách nào, coi như thoả mãn nguyện vọng lần cuối của hắn, bảo tài xế lái xe đến nhà Tô Kiều.

"Cho con một tiếng, con muốn làm gì thì làm. Đúng một tiếng sau phải lập tức có mặt, Tô Kiều không có con yên tâm"

Hôm nay ba của Tô Kiều sẽ phẫu thuật, thằng bé sẽ không về, Lục Minh nghe xong nhanh chóng xuống xe.

Kỳ thật hắn vẫn chưa nói cho Tô Kiều biết khi Tô Kiều cho hắn mượn chìa khoá nhà, hắn đã lén đánh ra một chìa nữa.

Không ngờ bây giờ có tác dụng, tiếng mở cửa vang lên. Tô Điềm theo thói quen quay đầu nhìn hướng ra cửa, cô vốn cho rằng đó là anh hai, không nghĩ lại là... anh trai.

Tô Điềm cúi đầu không dám nhìn hắn, anh hai bảo không cho anh trai đến đây, anh trai không phải bạn trai của cô.

Tô Điềm thấy hắn là người xấu lập tức cô đẩy hắn đi, Lục Minh mới đến còn chưa kịp ăn mừng đã bị Điềm Điềm đẩy ra. Hắn chống tay chặn cánh cửa, hắn đẩy cửa chen vào, bắt được tay Điềm Điềm ôm cô thật chặt, vùi mặt vào vai cô.

"Điềm Điềm! Thật xin lỗi"

Tô Điềm không còn đẩy hắn ra nữa, người lớn có rất nhiều chuyện mà cô không biết. Cô chỉ biết anh hai nói anh trai không cần cô, hắn là người xấu. Lục Minh vuốt vuốt tóc cô.

"Điềm Điềm chờ anh, chờ anh trở về"

Tô Điềm nghe được lời này cô liền không hiểu có chuyện gì, Lục Minh ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, thời gian không còn bao nhiêu. Chỉ còn một tiếng đồng hồ, hắn phải giành giật từng giây.

"Anh trai sẽ rất lâu không trở về, cho nên Điềm Điềm chiều anh một chút"

Tô Điềm còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn ấn lên sofa, vén váy lên, cởi quần lót cô ra.

Tô Điềm nhìn hành động của hắn mà giật mình, ngăn cản không cho hắn cởi.

"Anh lại muốn bắt nạt Điềm Điềm"

Lục Minh khựng lại nói.

"Đúng chỉ có anh mới có thể bắt nạt Điềm Điềm"

Tô Điềm giãy dụa không có tác dụng, quần lót bị cởi ra hắn cầm điện thoại nhanh gọn chụp lại tiểu huyệt đang phơi bày trước mặt hắn.

"Điềm Điềm! Anh xin lỗi, nhưng anh không còn cách nào khác, anh sợ sau khi trở lại Điềm Điềm sẽ có người đàn ông khác. Anh sẽ chơi nát em, không cho em ngó mắt tới người đàn ông nào khác"

Điềm Điềm bị hắn vuốt ve cô khó chịu xoay mông về phía hắn nói.

"Anh trai, ngứa..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...