Lúc đầu Lục Minh dự định sau khi tốt nghiệp đại học thì về nước, hắn thoả thuận cùng mẹ một chút là sẽ đâu ra đấy, thời gian chỉ mất bốn năm.
Không ngờ Đái Tùng Tố không cho hắn về nước, bà bắt hắn ở lại quản lý công ty. Bà bảo sản nghiệp đã phát triển ra nước ngoài, tốt nhất là nên định cư tại đây.
Công ty chủ lực cũng đã bắt đầu chuyển sang nước ngoài. Hắn tốt nghiệp xong thì phải đến đó thực tập, chờ đến lúc qua quá trình học hỏi thì sẽ tiếp nhận quản lý.
...
Ở nước ngoài bốn năm. Hắn không thích sinh hoạt ở đây, hắn cảm thấy ở nước ngoài không có gì thú vị.
Hơn nữa cảm giác tội lội với Điềm Điềm luôn quẩn quanh trong đầu, cho nên hắn không đủ kiên nhẫn chờ đợi nỗi nữa mà muốn bay về nước ngay.
Đái Tùng Tố biết rõ ý muốn của hắn. Do đó, bà đã nhanh gọn làm giấy chứng nhận, thành công giam hắn ở lại công ty.
Bị dày vò mấy năm, hy vọng của Lục Minh cũng đã sắp chết lặng.
Một năm rồi một năm nữa, năm này sang năm khác. Cuối cùng, hắn cũng tự hỏi có khi nào cả đời bị mắc kẹt ở lại nơi này hay không?
Sang đến năm thứ bảy, Đái Tùng Tố lâm bệnh nặng, bà không thể khống chế được hắn nữa. Cũng trong lúc đó, công ty trong nước xảy ra chút chuyện, Lục Minh nhân cơ hội quay trở về nước.
Việc đầu tiên hắn muốn làm sau khi trở về nước là đi tìm Điềm Điềm nói một câu xin lỗi với cô. Hắn đã từng hứa là sẽ trở về, nhưng một khi đi lại đi đến tận bảy năm.
Khi hắn đến tìm Điềm Điềm thì mới biết gia đình họ Tô đã dọn đi nơi khác.
Lục Minh hỏi thăm mới biết nhà cũ đã cho thuê, hắn đến hỏi hàng xóm, bà ấy nói gia đình nhà họ Tô đã dọn đi được mấy năm rồi, không còn ai ở đây.
Sau khi Tô Kiều tốt nghiệp cấp ba, cậu ta đã đưa Điềm Điềm đến sống gần trường đại học.
Để Tô Điềm sống một mình như trước, Tô Kiều không yên tâm, hắn muốn thời thời khắc khắc quan sát cô.
Từ sau chuyện của Lục Minh, cậu ta càng bảo vệ em gái. Thế nên, Tô Kiều đã đưa Tô Điềm sống ở một thành phố khác.
Lục Minh hỏi là nơi nào thì dì hàng xóm bảo là không biết. Hắn không có phương thức liên hệ Tô Kiều, mấy năm trước làm đủ trò 'đồi bại'. Tô Kiều đã cho hắn vào danh sách đen.
Lục Minh ngầm liên hệ với thám tử tư nhờ ông ta đi tìm. Nhưng giữa biển người mênh mông tìm một người không hề đơn giản.
Về nước ngày thứ ba, hắn bắt đầu tiếp quản công ty, hắn dần đưa sự nghiệp chuyển sang nội địa. Tuổi của ba mẹ hắn cũng đã lớn, bọn họ bây giờ không quản được nhiều như vậy. Chuyện mẹ hắn bệnh nặng, Lục Minh cũng chẳng mấy để tâm.
Ba năm trước, chỉ vì Đái Tùng Tố luôn giữ chân hắn ở nước ngoài, mẹ con hai người đã cãi nhau một trận. Tình cảm của hai mẹ con đã sớm phai nhạt, hắn không thèm quan tâm gì đến bà, Đái Tùng Tố cũng thế.
Cho nên, Lục Minh nhẫn nại chờ bảy năm, chờ đến lúc chính thức tiếp nhận công ty, khi đó hắn mới có cơ hội trở về. Ngẫm lại hắn thực sự quá yếu đuối.
Hôm nay, Lục Minh cùng quản lý đi khảo sát tình hình doanh nghiệp. Đi dạo quanh một vòng, hắn dần thắm mệt, rồi quyết định đi ăn cơm trưa.
Khi đến tầng ba, khu vui chơi dành cho thiếu nhi, hắn đã hít sâu một hơi.
Ngần ấy năm, mỗi lần đi ngang qua khu này hắn lại đi không nổi, chân tự động dừng lại, mỗi khi thấy máy gắp thú bông cũng thế. Nhìn nó, hắn chợt nghĩ đến Tô Điềm.
Khoảng thời gian ở cùng hắn, Tô Điềm rất thích chơi trò này, mỗi lần đến khu thiếu nhi cũng muốn ghé chơi.
Lúc này hắn đang đứng gần thang cuốn, dựa vào lan can hút một điếu thuốc.
Qua làn sương khói lượn lờ hắn đột nhiên nhìn thấy cách đó không xa một thân ảnh quen thuộc đang đứng trước máy gắp thú nhồi bông.
'Tô Điềm'
Thời khắc nhìn thấy bóng người nọ, thân thể hắn cứng đờ. Lục Minh còn tưởng mình nhìn lầm rồi, yên lặng đứng tại chỗ mắt vẫn nhìn về hướng đó.
Cho đến khi có người kêu một câu Điềm Điềm.
Người vốn dĩ đang chăm chú gắp thú bông cũng xoay người, nhìn sang hướng của Lục Minh.
Lục Minh trầm lặng nhìn Tô Điềm cách đó không xa. Ban đầu hắn xứ nghĩ mình nhìn lầm, nhưng khi gương mặt của cô càng lúc càng rõ ràng.
'Là Tô Điềm'
So với bảy năm trước, cô gầy hơn nhiều, không còn bụ bẫm như trước kia. Có vẻ như sở thích mặc váy của cô vẫn không thay đổi, trên người còn mang theo túi vải nhỏ trông cực kỳ đáng yêu. Cô ấy xoay người lại nhìn hắn rồi cười.
Lục Minh bất ngờ gặp lại được cô, trong lòng hết sức vui mừng. Hắn nhìn cô cười, hắn cho rằng Tô Điềm nhận ra hắn, khi chuẩn bị nhắc chân đến chỗ cô, tự dưng có một người đàn ông bất ngờ chạy lên từ phía sau, đi tới trước mặt Tô Điềm, đưa cho cô một ly trà sữa. Nhận được trà sữa, cô nắm tay người nọ nói.
"Em muốn con búp bê này!"
Người nọ nghe thế thì cho đồng xu vào, chỉ trong chớp mắt gắp được một con búp bê.
Tô Điềm trông có vẻ rất vui nhận lấy con búp bê, sau đó nắm tay anh ta rời đi.
Lục Minh cứ tưởng Tô Điềm nhận ra hắn, nhưng không. Hơn nữa cô còn thân thiết với người đàn ông khác.
Người mà Tô Điềm gọi là 'anh' không phải là Tô Kiều, mà là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ. Họ cứ như vậy mà nắm tay nhau đi khắp khu vui chơi. Trên tay người nọ còn xách theo một túi quần áo.
Lục Minh đứng chôn chân tại chỗ, hắn không thể tin được toàn thân hắn đang run rẩy, cảm giác mất mác bỗng chốc xuất hiện dâng lên càng ngày càng nhiều.
Tay hắn cũng muốn tê rần, Tô Điềm cùng người đàn ông xa lạ kia thân mật với nhau. Hai người họ còn nắm tay nhau.
Hắn không muốn thừa nhận Tô Điềm không nhận ra hắn, cũng không muốn thừa nhận trong mắt cô chỉ toàn hình ảnh của người đàn ông khác, người được cô gọi là anh.
Cho nên... Tô Điềm đã có bạn trai? Hay là chồng? Cô không phải đang độc thân sao?
Lục Minh nhìn chăm chú cho đến khi Tô Điềm rời đi. Thân thể hắn không còn run rẩy nữa, nhưng trái tim của hắn bắt đầu cảm thấy đau đớn. Chẳng lẽ hắn đã về trễ rồi sao?
...
Lúc Tô Điềm và Dung Duệ về đến nhà thì trời cũng đã sập tối. Hôm nay Tô Điềm được nghỉ, cô không phải đến tiệm trà sữa làm việc. Lúc đi còn ghé ngang mua bánh ngọt và điểm tâm, cùng với rất nhiều quần áo.
Tô Kiều đã sớm đứng trước cửa, cậu ta đã sớm dặn dò, trước tám giờ phải đưa cô về nhà.
Cậu ta lại sợ chuyện 'đồi bại' trước kia lại tái diễn, cho nên cậu ta quản Tô Điềm cực kỳ nghiêm khắc.
Dung Duệ cũng là người đàn ông tử tế, cả hai người bọn họ quen nhau hơn một năm, mỗi buổi tối đều sẽ đưa cô về trước tám giờ. Từ trước đến nay, không hề có chuyện Tô Điềm ngủ ở bên ngoài.
Tô Điềm biết Dung Duệ từ hai năm trước. Khi đó, Tô Kiều thi đậu trường cảnh sát, vừa nhận được giấy báo đã dẫn Tô Điềm đi.
Sống ở đó bốn năm rồi quay về nơi này, Tô Kiều quyết định quay về là vì cậu ta nhớ người phụ nữ kia.
Lần này, đưa Tô Điềm quay trở về, hai người sống trong khu chung cư.
Ngày vừa mới bắt đầu đi làm, Tô Kiều rất bận, rất khó để chăm sóc Tô Điềm. Tô Điềm cũng đã trải qua một đoạn thời gian đau khổ, nhất là lúc quay trở lại nơi bọn họ đã từng sống.
Khi đó, bạn bè đã giới thiệu Dung Duệ cho cậu ta, nói anh là một bác sĩ tâm lý, còn là bác sĩ tình nguyện không lấy phí điều trị.
Lần đầu tiên khi Dung Duệ gặp Tô Điềm, anh ta liền nghĩ đến em gái mình. Em gái của anh ta giống như Tô Điềm, cả hai đều bị thiểu năng trí tuệ. Con bé đã qua đời vì tai nạn giao thông.
Vậy cho nên, anh ta tận tâm trị liệu cho Tô Điềm, cho cô tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bởi vì cô không thể trốn tránh trong vùng an toàn cả đời. Anh ta dẫn cô đi kiếm việc làm, giới thiệu cho cô làm ở một tiệm trà sữa.
Tiệm trà sữa đó là của Dung Duệ, nhân viên làm ở tiệm trà sữa đều là những bệnh nhân của anh, họ đều mắc bệnh tâm lý. Các nhân viên này trời sinh đều có những khiếm khuyết không thể tìm được việc làm bên ngoài xã hội.
Dung Duệ dùng tiền mà anh tích góp bao năm để mở một tiệm trà sữa, tuy lúc đó anh thiếu vốn khà nhiều nhưng vẫn quyết định mở tiệm.
Những ngày trở lại thành phố cũ, ngày nào Tô Điềm cũng khóc, tối cô không ngủ yên, Tô Kiều sợ em gái bệnh càng thêm nặng, anh đi gặp Dung Duệ và cho biết những chuyện mà Tô Điềm đã trải qua trong quá khứ.
Dung Duệ khi ấy cảm thấy Tô Điềm thật đáng thương cho nên càng quan tâm cô hơn. Đã hơn một năm trị liệu, cộng thêm việc cô thường xuyên được tiếp xúc với bên ngoài, cô đã vui vẻ hơn rất nhiều, cô không còn tiêu cực như trước nữa.
Bạn thấy sao?