Chương 19: Chương 19 Điềm Điềm Muốn Kết Hôn

Dung Duệ và Điềm Điềm hẹn hò từ một năm trước, ba mẹ của Điềm Điềm đến thăm, họ chứng kiến Dung Duệ chăm sóc Điềm Điềm rất cẩn thận và kiên nhẫn. Dù có là người yêu thật sự cũng ít người đàn ông nào chăm sóc cho bạn gái của họ được như vậy.

Hơn nữa, anh còn là một bác sĩ tâm lý, anh làm được những gì mà trước đây cả gia đình họ chưa bao giờ dám làm. Điềm Điềm được tiếp xúc với thế giới bên ngoài, tâm trạng trở nên thoải mái hơn, cô không còn sợ hãi khi thấy người lạ như lúc trước.

Cho nên ba mẹ Tô Điềm vô cùng ưng ý Dung Duệ, liền xem anh là con rể, hận không thể gả cô đi ngay lập tức.

Nếu Dung Duệ thích Tô Điềm, bọn họ đương nhiên sẽ tác thành cho hai người.

Người thân, nhân phẩm của Dung Duệ rất trong sạch, hon nữa anh còn là người rất nhẫn nại, hiền lành, thiện lương. Việc anh bất chấp lỗ vốn cũng phải mở tiệm trà sữa cũng đủ để chứng minh nhân phẩm của anh.

Cho nên người nhà Tô gia luôn muốn tác hợp cho hai người. Bọn họ cẩn trọng thăm dò xem ý tứ Dung Duệ có thích Điềm Điềm hay không.

Cưới xin là chuyện cả đời, bọn họ không thể làm qua loa, bệnh của Tô Điềm đối với những người đàn ông bình thường là một khiếm khuyết lớn, ít nhiều thì họ cũng sẽ để ý.

Cuối cùng, Dung Duệ cũng không để tâm, anh thẳng thắn thừa nhận thích Tô Điềm, chính vì thế anh càng ghi điểm trong mắt Tô gia.

Tô Kiều ngay từ đầu không thích em gái của mình và Dung Duệ hẹn hò, cậu ta vẫn luôn ám ảnh những gì mà em gái đã trải qua từ nhiều năm trước.

Do đó, người đàn ông nào tiếp cận Tô Điềm anh ta luôn đề cao cảnh giác. Khi Tô Kiều nghe thấy Dung Duệ muốn ở bên cạnh Tô Điềm, cậu ta hoài nghi Dung Duệ luôn có ý xấu.

Sau khi suy đi nghĩ lại, Tô Kiều ngẫm nghĩ gia đình bọn họ cũng chẳng phải là gia đình giàu có danh giá gì để Dung Duệ có thể lợi dụng, anh ta hẳn chẳng có tâm tư gì.

Dung Duệ cũng đã nói thẳng với Tô Kiều, Điềm Điềm làm cho anh ta nhớ đến em gái đã mất. Mặc dù khiếm khuyết trí tuệ nhưng cô lại rất đáng yêu, ai tiếp xúc cũng sẽ thích cô anh ta cũng không phải là một ngoại lệ.

Anh ta thật sự thích cô, muốn cùng ở bên cạnh cô.

Tô Kiều cẩn trọng quan sát Dung Duệ một thời gian, mấy năm làm cảnh sát cũng làm tăng khả năng nhìn người của anh lên rất nhiều. Tô Kiều nhận thấy Dung Duệ thật lòng thích Điềm Điềm cũng dần cho phép cả hai yêu đương.

Nguyên nhân mà Tô Kiều nhanh chóng đồng ý cũng chỉ vì Dung Duệ là một cô nhi. Tuy nói ra thì có chút thiếu lương tâm, nhưng Điềm Điềm quen một người đàn ông là cô nhi thì trong tương lai có là vợ của cậu ta thì sẽ không bị gia đình chồng khinh rẻ.

Cha mẹ và em gái Dung Duệ đều đã qua đời vì tai nạn giao thông. Từ đó Dung Duệ được nuôi dưỡng trong cô nhi viện.

Đối với Tô Điềm, khái niệm có bạn trai, kết hôn, sống bên nhau cả đời đều rất hạn hẹp.

Cô chỉ hiểu mình đã có bạn trai chính là Lục Minh, anh nói là phải đi du học nhưng nhiều năm anh đã không trở về. Anh hai nói với cô bạn trai không cần cô nữa, muốn chia tay để đến với người phụ nữ khác.

Hiện tại, hai người bọn họ không còn quan hệ gì nữa, đồng nghĩa với việc cô có thể có một bạn trai mới. Không chỉ dừng lại ở đó mà còn có thể đi đến hôn nhân, có lần Tô Kiều hỏi.

"Điềm Điềm thích anh Dung Duệ không?"

Tô Điềm.

"Thích"

Tô Kiều.

"Điềm Điềm có muốn ở bên cạnh anh ấy mãi mãi không?"

"Muốn"

Tô Kiều.

"Nếu em muốn ở bên cạnh Dung Duệ, em và anh ta phải kết hôn. Bây giờ em là bạn gái của cậu ta, sau đó thì sẽ kết hôn. Khi đó cả hai người sẽ ở bên nhau suốt đời"

Tô Điềm thuận theo lời Tô Kiều, cô muốn cùng bạn trai trước kia ở bên nhau. Anh bảo cô đợi anh, nhưng cuối cùng anh không quay trở lại.

Có một khoảng thời gian, Tô Kiều chứng kiến cảnh Tô Điềm trông ngóng nhìn chằm chằm vào cửa ra vào. Mỗi lần có ai bước vào thì cô trở nên kích động, cậu ta biết tám phần là cô mong chờ Lục Minh.

Cho nên cậu ta nói dối Tô Điềm.

"Điềm Điềm! Em hãy quên cái tên cặn bã đó đi. Lục Minh không về nữa đâu, nó kết hôn và sinh con ở nước ngoài rồi. Nó có người phụ nữ khác, nó không thích em nữa. Em hãy quên nó rồi đến với Dung Duệ, cậu ta mới là người yêu em thật lòng"

Tô Điềm nghe anh hai nói những lời này, trong lòng cũng không thể giải thích được tại sao nước mắt lại rơi. Tô Điềm khóc cả đêm, cô không muốn khóc nhưng nước mắt cứ liên tục chảy ra.

Sau đêm đó, cô đồng ý hẹn hò với Dung Duệ.

Sau khi quen nhau, Dung Duệ đối xử với cô rất tốt, hai người ngày càng trở nên thân thiết với nhau hơn. Tô gia thấy cả hai phát triển càng ngày càng thân thiết đến vậy, liền chuẩn bị tổ chức hôn lễ.

Dung Duệ cảm thấy không có vấn đề gì, anh đã hai mươi tám còn Điềm Điềm cũng tròn hai mươi lăm.

Hai người cũng đã đến tuổi lập gia đình, hơn nữa cả hai cũng đã hẹn hò lâu rồi, Dung Duệ chấp thuận đề nghị của Tô gia, sau đó anh cầu hôn Tô Điềm.   

Tuần trước, vào ngày sinh nhật của Tô Điềm, anh đưa cô đi công viên trò chơi, lúc tràn pháo hoa nổ ra giữa bầu trời, Dung Duệ lấy ra một hộp nhẫn, anh quỳ xuống hỏi cô có ý muốn làm vợ anh không? 

Tô Điềm không hiểu, chỉ nhớ Tô Kiều từng dặn nếu anh Dung Duệ có lấy nhẫn ra cầu hôn thì cô cứ gật đầu đồng ý.

Vì thế hai người đính hôn, hôn lễ sẽ diễn ra vào hai tháng nữa. Cha mẹ Tô đang chọn ngày lành tháng tốt.

...

Sáng hôm sau, Tô Điềm dậy thật sớm, cô cần tranh thủ làm cơm sáng cho Tô Kiều, sau đó cô mới đi đến tiệm trà, cô còn làm một phần cơm cho Dung Duệ.

Cô thay quần áo rồi đeo thêm túi xách nhỏ, chào Tô Kiều.

"Anh hai! Em đi làm. Cơm sáng ở trên bàn anh nhớ ăn nha!"

Tô Kiều còn đang mơ ngủ, chỉ ậm ừ qua loa cho xong.

Dung Duệ đã sớm chờ ở dưới lầu, kể từ khi Tô Điềm đi làm, anh là người đưa đón Tô Điềm mỗi ngày.

Sau khi lên xe, Tô Điềm đưa bữa sáng đã làm cho Dung Duệ, anh cẩn thận thắt dây an toàn cho cô rồi lái xe đi đến chỗ làm.

Hôm nay Dung Duệ được nghỉ, cho nên anh cũng cùng cô đến tiệm trà sữa. Tiệm trà sữa nằm trong khu làng đại học, khách đến khá đông, tại cửa tiệm có năm nhân viên.

Vì nhân viên toàn là người khuyết tật, dẫn đến tốc độ buôn bán rất chậm, những vị khách nào không đủ kiên nhẫn sẽ không ghé quán họ, vì thế cửa tiệm buôn bán cũng không được thuận lợi.

Hai người bọn họ đã đến chỗ làm, cả hai thay đồng phục rồi bắt tay đi dọn dẹp vệ sinh.

Cửa tiệm mở được một lúc thì đã có khách vào, Dung Duệ thấy có khách liền tiến đến chào hỏi.

Người trước mặt mang giày da, khí chất thoạt nhìn không dễ chọc, nhìn không giống như giáo viên hay sinh viên trong khu vực này.

Lục Minh bước vào thấy Dung Duệ hắn đã không vừa mắt, trực tiếp đi lướt qua, bước đến quầy điểm tâm. Tô Điềm thấy có người đến vội hỏi.

"Anh muốn uống gì?"

Tô Điềm dứt lời rồi ngẩng đầu lên nhìn hắn, rồi cô vội cúi đầu xuống.

Lục Minh không biết cô có nhận ra hắn hay không, hắn có chút nóng nảy nói.

"Gì cũng được!"

Tô Điềm gật đầu

"Được!"

Lục Minh nhìn Tô Điềm đang loay hoay mất một lúc lâu để nhập hoá đơn. Sau khi đưa tiền thối cho hắn, cô đưa thêm phiếu chờ lấy hàng.

Lục Minh nhìn cô đối xử với hắn như một người xa lạ thì cảm thấy chạnh lòng. Hắn suy nghĩ 'không lẽ vì là trẻ con có bệnh hay quên? Nhiều năm trôi qua cô không nhớ hắn sao?'

Lục Minh tìm đại một chỗ ngồi đối diện với Tô Điềm rồi ngồi xuống, đôi mắt sắc bén nhìn chăm chú Tô Điềm rồi đánh giá cô.

Cả đêm hôm qua không không ngủ chỉ để đọc toàn bộ tư liệu mà thám tử tư tra được.

Hắn có thể khẳng định người đàn ông mới nảy là bạn trai của Tô Điềm, hai người bọn họ đã đính hôn, rất nhanh sẽ đi đến kết hôn.

Xem xong tư liệu, hắn buồn bực cả đêm không thể chợp mắt, tưởng tượng Tô Điềm sẽ kết hôn với người đàn ông khác không phải là hắn, trong lòng càng bực bội nhất thời hắn không thể tiếp thu nổi.

Sáng sớm ngày hôm sau, hắn không còn đủ kiên nhẫn nữa mà lái xe đến chỗ làm của Tô Điềm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...