Lục Minh hoảng hốt, Tô Điềm thật sự cởi quần lót trước mặt hắn.
Tô Điềm thật sự mắc tiểu, hơn nữa ngần ấy năm qua không ai giành nhà vệ sinh với cô. Khi còn nhỏ mỗi lần cô mắc tiểu sẽ vào nhà vệ sinh, sau đó cởi quần, đến bây giờ vẫn giữ thói quen như vậy.
Lục Minh bị doạ đến mức dương vật mềm nhũn xuống.
Tô Điềm cứ như vậy đi đến chỗ bồn cầu, kéo quần lót xuống dưới chân, Lục Minh nghe thanh đi tiểu lại nổi lên phản ứng.
Hắn đã thấy được nơi đó của cô gái nhỏ, sống đến từng này tuổi, ngoại trừ lúc xem AV thì đây là lần đầu tiên hắn thấy nơi riêng tư của phụ nữ.
Âm mao của Tô Điềm không tính là nhiều, ở giữa có một ít. Do làn da trắng nõn, nên khu rừng rậm trông cực kỳ rõ ràng.
Lục Minh nhìn cô đi tiểu, sau khi giải quyết xong thì lấy khăn giấy lau đi nước tiểu dính trên huyệt. Mọi thứ đã xong, cô nàng xả bồn cầu rồi dùng thanh âm ngọt ngào hỏi với Lục Minh.
"Anh đi tiểu?"
Cô gái nhỏ chưa từng nhìn thấy đàn ông đi tiểu nên mặc nhiên cho rằng bộ dáng 'tự giải quyết' của hắn là đi tiểu.
Lục Minh nhìn cô kéo quần lót lên, gậy thịt dựng càng cao. Hắn cảm thấy nam căn của mình sắp nổ mạnh, gân xanh nổi lên.
Hắn thật sự quá cầm thú, còn chưa đợi Tô Điềm rời đi đã muốn xem tiểu huyệt.
Trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh này làm cho hắn không thể nào bình tĩnh được nữa.
Lục Minh gọi Tô Điềm lại:
"Chờ đã."
Tô Điềm nghe hắn gọi tò mò xoay người nhìn. Lục Minh một lần nữa ngồi lên bồn cầu, kéo Tô Điềm qua nói.
"Anh muốn kiểm tra xem em có lau nước tiểu sạch chưa."
Tô Điềm không biết hắn có ý gì, vẫn mở đôi mắt to tò mò nhìn hắn, hình ảnh này trông hết sức đáng yêu.
Tay Lục Minh run rẩy vén váy cô lên, sờ đến quần lót sau đó vuốt nó một chút rồi kéo xuống, ngón tay thành công sờ đến âm mao.
Lần đầu sờ huyệt phụ nữ làm cả người Lục Minh cứng đờ.
Tay dịu dàng vuốt ve tiểu huyệt, sau khi tìm được khe hở ở giữa liền tách hai cánh hoa, nghiêm túc nhìn chằm chằm âm hộ.
Quả nhiên là tiểu huyệt của phụ nữ. Cảm nhận đầu tiên của hắn là mềm.
Thật sự quá nhỏ, màu phấn hồng, vì mới tiểu xong nên vẫn còn ướt át. Tuy trí tuệ cô gái chỉ mới tám tuổi nhưng cơ thể đã phát dục. Cơ thể bị ngón tay hắn mơn trớn một lúc đã tự tiết ra không ít mật dịch.
Lục Minh đó giờ chưa chơi huyệt của phụ nữ, hắn không biết làm cách nào để Tô Điềm thoải mái. Chỉ biết sờ âm đế cô để hai chân cô mở ra.
Lục Minh nhìn tiểu huyệt vừa vuốt âm đế vừa loát gậy thịt tự sướng.
Khi nãy vừa tự giải quyết gậy thịt của hắn rất khô cằn không mang đến cảm giác gì nên mất rất nhiều thời gian để bắn. Hiện tại được nhìn tiểu huyệt nắn bóp âm đế trên tay toàn là mật dịch của cô gái nhỏ. Hắn càng thấy kích thích, tốc độ vuốt ve lên xuống gậy thịt càng nhanh.
Lục Minh bất giác nảy lên ham muốn liếm hết chỗ mật dịch trên tay.
Hắn càng nhìn càng miệng đắng lưỡi khô, tốc độ loát càng lúc càng nhanh.
Tô Điềm tuy không hiểu, nhưng phản ứng bình thường không thể qua mắt người khác. Bị sờ một lát cô kêu lên vài tiếng khẽ cắn cánh môi.
Cô lúc này ngoan ngoãn vén váy cao lên cho anh trai sờ tiểu huyệt mình. Trong đầu không biết anh trai sẽ kiểm tra thế nào nên cô vẫn luôn chăm chú nhìn hắn.
Lần đầu tiên Tô Điềm bị chạm vào nơi riêng tư, cơ thể phụ nữ vốn mẫn cảm lúc nãy Lục Minh sờ vào âm đế của cô đã cao trào nhưng không biết đây là cảm giác gì. Thân thể cô chợt mềm xuống Lục Minh vội vàng tiếp được cô.
Ngửi được mùi hương từ dâm thuỷ, hắn cũng đã lên cao trào, bắn xong bàn tay hắn cũng đầy bạch trọc. Lục Minh thở phì phò nhìn Tô Điềm bị hắn ôm eo.
Trong nháy mắt kia, hắn nhận ra sau ngần ấy năm tự sướng, đây là lần đầu tiên hắn thấy thoải mái và vui sướng đến vậy.
Lục Minh dừng lại, đưa ngón tay đến mũi ngửi một chút. Hoá ra đây là mùi vị của mật dịch, không hiểu sao nó lại có chút ngọt.
Vừa rồi hắn đúng là rất sướng, nhưng sướng xong hắn mới biết mình khốn nạn đến mức nào. Trí tuệ của cô gái nhỏ chỉ mới tám tuổi, hắn lại làm loại chuyện này.
Lục Minh hận không thể cho mình một cái tát. Đến khi lấy lại tinh thần, hắn nhìn tiểu bức ướt dầm dề của Tô Điềm, sau đó cầm khăn giấy lau sạch cho cô, rồi lau gậy thịt của chính mình. Không lâu sau, hắn dẫn Tô Điềm đến siêu thị.
Tô Điềm đã cao trào một lần, thân thể mềm như bông, nhưng cô không rõ đây là cảm giác gì, chỉ biết anh trai đưa cô đi siêu thị. Cho nên, cô vui vẻ nắm tay Lục Minh để hắn dẫn cô đi.
Lục Minh cũng vì áy náy, muốn làm gì đó để đền bù cho cô gái nhỏ. Hắn nghĩ trẻ con thường thích đi siêu thị mua đồ ăn vặt nên hắn đưa cô đến đó.
Hắn mua cho cô cả núi đồ ăn vặt chất đầy xe. Cha mẹ Lục Minh là người có tiền, họ không ngăn hắn tiêu xài, hắn chỉ dùng cách này để chuộc lỗi. Sau khi đem đống đồ ăn vặt về nhà liền căn dặn cô.
"Điềm Điềm, em đã lấy đồ ăn vặt anh mua cho thì đừng nói chuyện sáng nay trong nhà vệ sinh cho người nhà, thậm chí là anh trai em biết. Không được nói cho bất cứ ai, quên chuyện sáng nay đi."
Tô Điềm đang uống sữa chua bỗng tò mò nhìn hắn hỏi.
"Sao phải làm vậy?"
Lục Minh nghĩ thầm 'nói cho nó đập chết anh hả'.
"Sáng nay anh trai cho em chơi trò chơi, chỉ hai người chúng ta chơi thôi. Em không được chơi với ai cũng không được nói cho bất kì ai biết. Em mà nghe lời, lần sau anh sẽ đưa em đến công viên."
Tô Điềm nghe thế hào hứng gật đầu.
"Được, chỉ chơi với anh không chơi với ai hết."
Lục Minh nghe được lời này liền nhẹ nhõm thở phào một hơi.
Cảm giác áy náy vơi đi không ít. Đúng lúc này, Tô Kiều trở về, cậu ta nhìn thấy Lục Minh mua cho Tô Điềm nhiều đồ ăn vặt như vậy thì không khỏi ngạc nhiên nhìn hắn.
"Sao mày mua cho em gái tao nhiều đồ ăn vặt quá vậy, lỡ đau bụng thì sao?"
Lục Minh chột dạ giải thích:
"Tao thấy em nó đáng yêu nên muốn mua."
Tô Kiều cũng không nghĩ nhiều.
"Thằng chó này, sao mày còn ở nhà tao? Cút lẹ!"
Lục Minh cũng muốn cút lẹ, hắn vội lấy quần áo vội mặc vào. Trước khi đi còn nhìn thoáng qua Tô Điềm.
Cô gái nhỏ bây giờ vừa ăn vừa xem TV, phỏng chừng đã quên chuyện khi nãy, không phải con nít thường có bệnh hay quên à!
...
Lục Minh ngủ lại trường học, chỉ khi vào ngày nghỉ hắn mới về nhà. Mấy ngày nay ngủ tại trường, da gà đã muốn nổi hết lên, bởi hắn gặp mộng xuân.
Đối tượng mộng xuân chỉ có một 'Tô Điềm'.
Sáng nào thức dậy đũng quần cũng ướt làm hắn có e ngại sống trong ký túc xá.
Vì đối diện giường hắn là giường của Tô Kiều, mỗi lần mở mắt tỉnh dậy người hắn thấy đầu tiên là cậu ta.
Tô Kiều mơ màng tỉnh dậy hỏi hắn.
"Lục Minh! Thằng chó, mày nhìn tao làm gì? Mày có phản ứng với tao hả?"
Lục Minh không dám nhìn Tô Kiều, mỗi lần mộng xuân hắn thường mơ thấy bản thân mình thao em gái cậu ta.
Từ sau lần sờ tiểu huyệt của em gái nhỏ, hắn hay thấy mình sờ huyệt người ta, hoa môi phấn nộn, hương vị ngọt ngào, làm hắn không dừng được suy nghĩ về nó.
Bạn thấy sao?