Chương 20: Chương 20 Lục Minh Ghen

Lục Minh bực bội nhìn chằm chằm Tô Điềm, cô đang bận làm trà sữa không rảnh quan tâm đến hắn. Bộ dáng tập trung làm việc cứ xem hắn như không tồn tại.

Dung Duệ quét tước xong thì đi qua phụ Tô Điềm một tay, nhìn tóc cô xoã xuống anh liền cột cho cô kiểu tóc đuôi ngựa.

Hai người quen nhau đã lâu, hành động thân mật như vậy cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều. Tô Điềm được Dung Duệ cột tóc cho thì cười tươi nói.

"Cám ơn anh"

Dung Duệ tiếp tục vén tóc mái của cô sang một bên. Sau đó giúp cô mang tạp dề.

Lục Minh không biết mình bị làm sao, thấy hai người bọn họ tình tứ như vậy, một cổ lửa giận lập tức kéo đến, nóng nảy hắn quát to.

"Nhanh lên! Cửa hàng các người làm ăn kiểu gì vậy? Tôi tới lâu rồi mà còn chưa có gì. Cửa tiệm chỉ có một mình tôi mà còn làm chậm như vậy sao?"

Dung Duệ nghe thế thì quay sang nhận lỗi.

"Xin lỗi tiên sinh! Hiện tại cửa hàng chúng tôi không đủ nhân viên, ngài chờ một lát nước sẽ có ngay"

Lục Minh cười lạnh một tiếng.

"Anh biết nhân viên không đủ thì làm đàng hoàng cho tôi, muốn yêu đương thì về nhà mà yêu, đừng yêu đương trước mặt tôi. Tôi tới đây uống trà sữa, không phải tới xem các người tình tứ"

Dung Duệ "..."

Anh chưa bao giờ gặp qua người nào khó tính như vậy, người trong đẹp trai mà sao tính khí nóng nảy.

Dung Duệ vốn điềm đạm, anh cười cười nói lời xin lỗi, sau đó nhanh chóng làm trà sữa cho hắn.

Bởi vì trí lực không tốt, tốc độ làm việc của Tô Điềm rất chậm. Tô Điềm muốn làm tốt mọi thứ cho nên mất nửa ngày mới xong, thêm nữa bọn có rất nhiều loại trà sữa, Lục Minh lại chọn gần hết số đó, khiến hai người họ mất gần một tiếng mới làm xong.

Tô Điềm làm xong thì đem đến cho Lục Minh. Hắn muốn cùng cô nói gì đó, nhưng chỉ mới há miệng thì cô đã đi rồi.

Lục Minh "..."

Tô Điềm vẫn luôn giữ khoảng cách an toàn với hắn, chỉ đem trà sữa đến một câu cũng không muốn nói với hắn.

Lục Minh cả ngày nay như ăn phải bom, hắn càng tức giận nhìn Dung Duệ mắng.

"Nhân viên tiệm các người làm ăn với thái độ như vậy mà coi được sao? Đem trà sữa tới rồi đi, một câu 'Quý khách dùng ngon miệng' cũng không có, mặt cũng không cười. Các người coi tôi là cái gì!"

Từ lúc đi làm Tô Điềm chưa từng gặp dữ đến vậy, thấy Lục Minh như ôn thần, cô sợ tới mức tránh sau lưng Dung Duệ, còn nắm lấy cổ tay áo anh mặt tội nghiệp cầu cứu.

Dung Duệ thấy cô bị doạ sợ anh nắm lấy tay cô, bảo hộ người ở phía sau.

Lục Minh thấy cảnh này càng tức giận hai mắt trợn trừng, quan hệ của hai người này thân mật đến cỡ này rồi sao?

Dung Duệ cẩn thận giải thích.

"Xin lỗi tiên sinh! Cửa tiệm chúng tôi có chút đặc thù, không giống những tiệm trà sữa khác. Đa phần nhân viên ở trong tiệm có bệnh trong người, cô ấy bị tự kỷ nên mới vậy, mong ngài thông cảm"

Lục Minh tới để gặp Tô Điềm không phải để thấy họ yêu đương. Nhìn anh ta che chở Tô Điềm, cơn nóng giận trong người hắn không hề giảm bớt mà còn tăng thêm. Cứ như vậy trừng mắt Dung Duệ, có giận cũng không biết trút giận lên ai.

Tô Điềm vẫn còn tránh sau lưng Dung Duệ không dám hé mặt. Dung Duệ thấy Lục Minh không nói lời nào, anh cho rằng hắn đã hiểu, dẫn Tô Điềm quay về quầy bar.

Lục Minh không đi tiếp tục ngồi đó, hôm nay hắn không đi làm, phải ngồi ở tiệm trà sữa này, để xem họ có hành động thân mật gì không.

Kết quả, hắn phát hiện bọn họ càng lúc thân mật càng nhiều, so với trước đây còn nhiều hơn gấp đôi. Lục Minh nóng nảy uống hết một ly trà sữa, hắn vốn không thích uống đồ ngọt, cho nên càng cảm thấy thứ nước này ngọt quá.

"Cho tôi một ly nước"

Dung Duệ nghe thế vừa định lấy cho hắn một ly nước khoáng, Lục Minh liền chỉ vào Tô Điềm.

"Tôi không cần anh đưa, phải là cô ấy"

Tô Điềm nghe thế, cô càng trốn kỹ hơn. Lục Minh hoài nghi, hắn giống hổ sói lắm à? Lần nào tránh sau lưng tên đó.

Tuy Tô Điềm sợ hãi, nhưng vẫn đem nước khoáng cho hắn, bị mắng một lần này rút kinh nghiệm nói thêm.

"Quý khách dùng ngon miệng"

Tô Điềm đứng gần Lục Minh dễ dàng ngửi thấy mùi sữa quen thuộc trên người cô, hắn có cảm giác Lục Minh 'cầm thú' lại sắp thức dậy.

Hắn thay đổi tư thế, hai chân bắt chéo, áp phản ứng trong người xuống. Lục Minh ngồi ở cửa tiệm từ lúc mở cửa đến chiều.

Không lâu sau, Dung Duệ nhận được điện thoại từ bệnh viện, nói có bệnh nhân đến, muốn anh tự mình chữa trị. Lại còn ra giá chữa trị rất cao, anh không tìm ra lý do từ chối chỉ có thể đành tự mình đi một chuyến.

Dung Duệ có chút sợ hãi, hôm nay hai nhân viên xin nghỉ, cửa hàng chỉ còn lại ba người, nếu anh không có ở đây, vị khách khó tính kia không biết có làm phiền Tô Điềm không. Hiện tại anh ta vẫn còn ngồi đó.

Dung Duệ theo bản năng nhìn Lục Minh. Lục Minh cao ngạo khinh thường uống một ngụm nước, không thèm nhìn anh ta.

Dung Duệ không thể từ chối yêu cầu của bệnh viện, chỉ có thể rời đi, trước khi đi còn dặn dò Tô Điềm.

"Nếu người xấu đang ngồi ở đằng kia có khi dễ em, em chỉ cần đuổi hắn đi. Hoặc nếu tên đó quá đáng thì gọi cho anh, anh lập tức trở về. Đúng rồi, cũng có thể gọi cho anh hai em, cục cảnh sát của anh ấy ở gần đây"

...

Lục Minh thấy Dung Duệ vừa đi không được bao lâu, cẩn thận quan sát thấy Tô Điềm đi vào toilet, hắn cũng đứng dậy đi theo thuận tiện đóng cửa lại thành công giam cô vào trong.

Tô Điềm sợ hãi muốn chạy ra ngoài.

Lục Minh giữ cổ tay cô lại không cho rời đi, đẩy cô ép lên tường.

"Điềm Điềm! Thành thật khai báo, em đã sớm nhận ra anh nhưng giả vờ không biết đúng không?"

Lục Minh nhìn dáng vẻ rụt rè của cô, lại nghĩ đến khi nãy cô cùng người đàn ông kia thân thiết, nhịn không được hắn luồng tay xuống quần lót của cô, sờ sờ âm mao thưa thớt, trực tiếp bẻ hai cánh âm môi của cô.

"Có muốn anh trai giúp em nhớ lại một chút không hả? Trước kia ai sờ bức Điềm Điềm? Ai làm Điềm Điềm phun nước?"

Tô Điềm bị sờ hạ thể, bất giác kẹp lấy tay hắn.

"Anh hai nói không được để anh sờ soạng"

Lục Minh nhìn bộ dáng kháng cự của cô, ngón tay hắn càng đâm sâu.

"Không cho anh chạm thì để cho ai? Tên kia là Dung Duệ? Là bạn trai em? Hắn có từng sờ qua nơi này của em? Hắn có từng cắm dương vật vào chỗ này của em chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...