Tô Điềm không thèm trả lời hắn, có nghe cũng chỉ im lặng, thái độ của cô làm Lục Minh tức điên. Cô nói chuyện với tên bạn trai kia thì cười nhiều nói nhiều, nhưng khi đến phiên hắn thì cô lại không muốn nói chuyện.
Giông bão trong lòng nổi lên khiến cho thân dưới càng va chạm mạnh mẽ kịch liệt, gậy thịt đâm vào rút ra mỗi lúc một sâu.
Nhìn Điềm Điềm không để ý tới hắn, hắn liền nóng vội duỗi tay luồng vào áo của cô, dùng sức niết vú cô.
"Điềm Điềm trả lời anh! Tên kia có làm những hành động này với em không? Không phải Điềm Điềm đã nói chỉ cho anh trai làm với em thôi sao!"
Tô Điềm không muốn trả lời, nhưng vú của cô bị hắn mạnh bạo niết như thế làm cô rất đau. Hắn làm cô khóc, uỷ khuất lắc đầu.
"Không có! Anh Dung Duệ không có làm tình Điềm Điềm"
Lục Minh vốn đang tức giận, nghe được lời này thì nhẹ nhõm hẳn. Nói cách khác trong thời gian hắn rời đi, không có tên đàn ông nào chạm vào Điềm Điềm.
Hắn cuối cùng cũng buông tay, thay vào đó hắn lại nâng chân đùi cô lên. Chiều cao của hai người chênh lệch quá lớn, cứ làm tình theo tư thế cũ thì cũng không thoải mái. Do vậy, hắn trực tiếp kéo cao mông cô lên làm hạ thể hai người dán sát nhau.
Trong lúc đâm thọc nhanh đến mức tạo ra âm thanh ai muội, hắn còn cố ý hỏi.
"Điềm Điềm thoải mái không? Nhiều năm qua có nhớ kẹo que của anh trai chịch Điềm Điềm không?"
Tô Điềm không nói gì, loại vấn đề này vượt quá lý giải của Điềm Điềm khiến cho cô không biết phải nói như thế nào.
Cô nhớ Lục Minh nhưng anh hai lại bảo cô không được nhớ hắn. Hơn nữa, anh hai nói anh Lục Minh đã kết hôn sinh con, cô làm vậy là không đúng.
Lúc bị Lục Minh làm tình cơ thể của cô rất khoái lạc tâm trí hỗn loạn, cô sợ mình sẽ té ngã cho nên vòng tay ôm cổ hắn rồi dựa vào người hắn, tư thế cả hai giống như đang múa ba lê.
Khoảng thời gian kế tiếp hai người không nói chuyện với nhau nữa, trong phòng vệ sinh chỉ có những âm thanh ái muội cùng tiếng thở dốc hoà lẫn, còn có tiếng cơ thể va chạm nhau phát ra âm thanh bạch bạch.
Lục Minh thấy dâm thuỷ tích đầy mặt đất, vừa nãy hắn gấp gáp đè cô ra làm tình cho nên hắn chỉ kịp cởi quần, thân trên vẫn còn mặc tây trang lịch sự, Tô Điềm vẫn mặc váy chỉ là phía dưới váy bị vén lên.
Lục Minh tiếp tục xoay người Tô Điềm lại hai cánh tay cô chống lên bồn gặt nước, mông chu cao hai chân dang rộng. Tô Điềm bị Lục Minh đâm mạnh kịch liệt làm cho âm hộ của cô vừa sướng vừa tê dại. Ngoài ra, đã nhiều năm không làm tình hạ thể càng nhạy cảm hơn, chưa được bao lâu thì cô đã bị dương vật của hắn làm cho lên đỉnh lần hai.
Mặc dù hiểu biết của Tô Điềm không được tốt, nhưng cô cũng biết loại cảm giác này làm cho cô rất sung sướng.
Lục Minh cảm nhận được nhưng lúc cô lên cao trào thì cô sẽ theo bản năng âm đạo kẹp chặt gậy thịt của hắn, hành động này làm cho hắn rất kích thích. Âm đạo của cô rất chật hẹp lại siết chặt làm cho tê dại chạy dọc toàn thân đi lên da đầu, hắn đánh vào mông cô và nói.
"Điềm Điềm thả lỏng, kẹo que của anh trai mà bị gãy sau này ai làm cho em sướng!"
Thời khắc muốn xuất tinh hắn kịp thời rút côn thịt ra, tinh dịch phọt ra bắn từng đợt từng đợt lên mông trắng nõn của cô. Chất lỏng sền sệt trắng đục từ từ chạy xuống rồi rơi từng giọt trên nền gạch, hình ảnh này vô cùng kích thích.
Lục Minh sau khi bắn xong vô cùng thoả mãn hắn thở dốc không ngừng, nhìn Tô Điềm đã uỷ khuất đến mức nước mắt lưng tròng không chịu được hắn liền hỏi cô.
"Anh trai thao em không sướng hả? Em khóc cái gì?"
Tô Điểm nghẹn ngào nói.
"Em muốn đi tiểu"
Lục Minh nghe thế liền nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy âm hộ của cô sau khi làm tình cô cũng muốn đi tiểu như vậy, âm đạo của cô rất nhiều nước.
Hắn cầm khắn giấy lau sạch tinh dịch trên mông cô, sau đó vứt vào thùng rác, hắn banh âm đạo của cô ra nhìn chăm chú vào đó hắn thấy dâm thuỷ của cô cứ rỉ rả tràn ra. Lục Minh bất lực lấy khắn giấy lau sạch âm đạo nhưng dâm thuỷ vẫn tràn ra làm ướt hết khắn giấy và cả bàn tay của hắn, hắn cởi quần lót bị ướt đẫm dâm thuỷ ra.
"Tiểu đi"
Tô Điềm không chịu, hắn thấy cô không hợp tác với mình liền có chút bực bội.
Cô gái nhỏ đã lớn rồi không muốn cho anh trai nhìn cô đi tiểu, Lục Minh đứng sau lưng trực tiếp ôm cô lên, tách hai chân cô ra, tiếp theo tạo thành tư thế xi tiểu mà trẻ nhỏ hay được cha mẹ làm.
"Tiểu đi"
Tô Điềm tuy rằng sợ hãi với tư thế lạ nhưng cô cũng không còn cách nào đẩy hắn ra, hai đùi bị hắn tách rộng ra, bởi vì âm đạo bị hắn làm tình mà một khoảng thời gian, âm hộ cũng không nhịn được nữa, cơn buồn tiểu nhanh chóng kéo đến, nước tiểu cứ thế mà trào ra như suối.
Tiểu trước mặt Lục Minh làm cho cô cực kỳ xấu hổ, Lục Minh lại trái ngược, hắn thích nhất là nhìn Tô Điềm sau khi làm tình không nhịn được mà đi tiểu, có thể là do thú tính của hắn quá lớn.
Thấy cô đã tiểu xong hắn thả cô xuống lấy khắn giấy lau sạch âm hộ cho cô, kế đến mới lấy khăn giấy lau sạch gậy thịt của mình rồi mặc quần vào. Hắn lấy quần lót dính đầy dâm thuỷ của cô nhét vào túi quần tây.
Tô Điềm thấy hắn điềm tĩnh muốn cướp quần nhỏ của cô thì hốt hoảng muốn lấy về. Tuy nhiên hắn không cho còn ngồi xuống vuốt tóc cô.
"Điềm Điềm cho anh trai quần lót của em đi. Một lát sau nhớ chia tay bạn trai của em, bằng không anh trai sẽ tự mình nói cho hắn biết 'Nói là Điềm Điềm cùng anh trai làm tình. Điềm Điềm và anh hẹn hò cho nên Điềm Điềm cho anh trai làm tình'. Em nhớ chưa"
Tô Điềm không muốn đôi mắt đỏ ửng.
"Anh Dung Duệ là người tốt, anh ấy thích Điềm Điềm, còn anh trai là người xấu, Điềm Điềm không thích anh"
Lục Minh không muốn nghe cô nói những này chỉ tổ ghen thêm.
"Anh ta mà biết chúng ta vừa mới làm chuyện kia, anh ta sẽ không thích em nữa. Cho nên, chia tay đi sau đó chúng ta ở bên nhau"
Tô Điềm khóc cũng vô dụng, Lục Minh vốn là cầm thú như vậy ép hai bọn họ chia tay.
Hiện tại Tô Điềm không mặc quần lót khiến cô càng thấy khó chịu, nhưng cô không thể nói ra vì thấy xấu hổ. Cô không phải trẻ nhỏ làm sao có thể đi ra đường mà không mặc quần lót, cô không thể nào bước ra khỏi cửa được.
Lục Minh tự nhiên mà đem theo quần lót của Tô Điềm mà đi ra ngoài cô cũng chạy theo, do bị Lục Minh làm tình quá lâu lại mạnh khiến cho tướng đi của Tô Điềm có hơi kỳ lạ, hai chân cô đi hơi chàng hảng. Điều đó càng làm Tô Điềm vừa xấu hổ lại không thoải mái.
Dung Duệ đi ra ngoài một chuyến cũng nhanh chóng quay trở lại, anh vô cùng lo lắng ngày nào ở cửa tiệm cũng có vấn đề. Thấy mặt Tô Điềm đỏ ửng thì anh lại lo sợ cô phát sốt, thế nên anh duỗi tay áp lên trán cô.
"Điềm Điềm không khoẻ sao?"
Tô Điềm uống một ngụm nước lạnh để bản thân bình tĩnh lại một chút, Dung Duệ thấy cô như vậy tầm mắt anh dời sang Lục Minh đang ngồi đằng kia.
Trong phút chốc anh cảm nhận được bầu không khí có chút quái lạ.
Tô Điềm sợ Lục Minh, lúc trước anh trai không có như thế, hiện tại anh trai chỉ biết bắt nạt cô.
...
Đến tối, Dung Duệ đưa Điềm Điềm trở về nhà. Ở dưới lầu, anh sợ cô lại gặp chuyện gì, vậy nên áp tay lên trán cô một lần nữa xác nhận cô không phát sốt thì mới yên tâm.
Khi nãy mặt cô rất đỏ, bây giờ thì anh thấy cô ổn hơn rồi, sờ trán thì anh không thấy cô nóng.
Dung Duệ cứ như vậy vuốt gương mặt Tô Điềm, nhịn không được mà anh nhìn môi cô chằm chằm, không hiểu sao cơn tham luyến không biết từ đâu nổi lên, anh gấp gáp hỏi cô.
"Anh có thể hôn em không?"
Anh chữa trị cho Điềm Điềm biết trước kia cô từng trải ra chuyện tồi tệ, theo bản năng sẽ sợ đàn ông đến gần. Cho nên anh vẫn luôn chính nhân quân tử chịu đựng, không chạm vào Điềm Điềm, hành động thân mật duy nhất chính là nắm tay, hôn môi thì anh vẫn chưa thực hiện.
Nhưng không khí tối nay khá tốt làm cho Dung Duệ lại muốn cả hai tiến thêm một bước là hôn môi cô.
Tô Điềm không trả lời, thế nhưng khi anh càng lúc càng đến gần, cô lại lấy tay che miệng mình không cho anh hôn. Nơi này chỉ có anh Lục Minh mới có thể hôn còn người khác thì không được.
Bạn thấy sao?