Dung Duệ không nhịn được nên anh mới muốn hôn Tô Điềm, nhìn bộ dáng kháng cự của cô anh có chút áy náy, anh ngượng ngùng vuốt tóc cô.
"Xin lỗi! Là anh không đúng. Anh không nên hôn Điềm Điềm"
Tô Điềm sợ hãi nhanh chóng xuống xe.
Tối nay, Tô Kiều phải ở lại trực ca đêm, cậu đã dặn là sẽ không về sớm anh còn cẩn thận dặn Tô Điềm không được qua đêm với Dung Duệ.
Gần đây hai bên đang bàn tính chuẩn bị cho hôn lễ, muốn gì thì sau khi hai đứa kết hôn thì hẳn làm, hai người bọn họ dù sao cũng đã đính hôn, ngày kết hôn cũng không còn xa.
Dung Duệ đi theo sau Tô Điềm lên nhà, anh đi nhanh vào bếp nấu cơm cho Tô Điềm, khoảng một tiếng sau anh gọi Tô Điềm đến ăn.
Tô Điềm vừa ngồi vào bàn thì Dung Duệ đã chú ý đến ngón tay cô, rất nhanh anh đã thấy có gì đó không đúng.
Cô không đeo nhẫn?
"Điềm Điềm nhẫn của em đâu?"
Tô Điềm nghe anh hỏi thì cũng nhìn xuống bàn tay của mình, cô không biết chiếc nhẫn mình đang đeo đâu mất tiêu rồi. Sáng nay cô vẫn còn đeo... nhưng sau khi làm tình cùng Lục Minh trong phòng vệ sinh thì không thấy đâu nữa.
Chắc là anh trai đã lấy đi, Tô Điềm nghĩ đến đây, cô không khỏi sốt ruột không biết nên làm cái gì bây giờ, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.
"Không! Không thấy!"
Dung Duệ nhìn cô sắp khóc đến nơi anh liền đi đến an ủi, rồi nắm tay cô nói.
"Không sao! Em yên tâm. Ngày mai đến tiệm trà sữa mình tìm lại có thể bị rơi ở đâu đó. Chắc là em không cẩn thận làm rơi ở đâu đó. Nếu không tìm được thì anh mua nhẫn khác cho em"
Xuất phát từ sự áy náy Tô Điềm cực kỳ ngại ngùng, vì cô biết lý do mất từ đâu, chính là Lục Minh thừa lúc cô đang trong cơn khoái lạc mà lấy mất.
Anh trai quá xấu xa, dám cướp nhẫn của cô. Đó là nhẫn anh Dung Duệ tặng cô.
Dung Duệ không nổi giận với Tô Điềm, anh nghĩ cô không cẩn thận đã đánh rơi. Cơm nước xong xuôi anh rửa chén sạch sẽ rồi rời đi.
Còn Tô Điềm thì định đi tắm thì Lục Minh bất ngờ gửi tin nhắn Wechat.
Bảy năm trước, lúc đó Tô Điềm chưa có điện thoại hắn không có phương thức liên lạc với cô. Sáng nay hắn thấy cô sử dụng điện thoại smartphone, hơn nữa cô còn sử dụng Wechat, hẳn là Tô Kiều đã tạo cho cô.
Tuy Tô Điềm không có khả năng hiểu biết bù lại cô có trí nhớ rất tốt, học gì cũng tiếp thu rất nhanh nhờ vậy cô cũng biết sử dụng Wechat, cô sử dụng app chỉ để liên lạc với người thân trong nhà, thường cô hay nhắn tin hội thoại cho người thân.
Lục Minh biết cô hay liên lạc bằng hội thoại, cho nên hắn cũng phát một tin nhắn hội thoại gửi đến cô.
"Thế nào? Tối nay Điềm Điềm đã chia tay bạn trai của em chưa?"
Tô Điềm thấy thông báo tin nhắn đến, cô theo thói quen nhấn nghe. Nghe được ý tứ trong lời nói của Lục Minh cô liền hồi đáp.
"Không chia tay! Anh hai em là cảnh sát. Anh hai nói 'anh dám tìm gặp em thì cứ gọi cảnh sát' anh ấy sẽ bỏ tù anh"
Lục Minh "..."
Thiếu nữ đã lớn đủ lông đủ cánh không còn dễ bắt nạt như ngày xưa.
Lục Minh hiện tại không có cách nào ép buộc Điềm Điềm theo ý mình. Chỉ cần nhìn Điềm Điềm và tên bạn trai kia quấn quýt là hắn đã thấy khó chịu vô cùng, trong lòng cứ như lửa đốt.
Hắn vừa tắm xong hiện đang nằm trên giường đọc tin nhắn, nghe Tô Điềm nói như vậy hắn đáp.
"Không phải Điềm rất thích anh trai sao? Điềm Điềm cho anh trai chạm vào nhưng với tên bạn trai kia thì ngược lại, chứng tỏ người em thích vẫn là anh. Cho nên em chia tay với bạn trai đi, sau đó hẹn hò với anh"
Tô Điềm không nghe, cô gái nhỏ cứng đầu nói.
"Không! Em muốn kết hôn với anh Dung Duệ. Ba mẹ em nói phải sống với anh Dung Duệ cả đời. Sau đó còn sinh con cho anh ấy, vậy nên em không thể chia tay. Anh trai đừng tìm Điềm Điềm! Anh hai em sẽ không vui, em không muốn làm anh hai buồn"
Vì bị trí lực ảnh hưởng tốc độ nói chuyện nói chuyện của Tô Điềm trở nên rất chậm. Một câu rất bình thường nhưng lại mất khá nhiều thời gian để nói hết.
Nhưng Lục Minh vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Nhưng hắn nghe một hồi thì nổi điên, cô còn muốn sinh con cho gã kia.
"Không được! Điềm Điềm ai cho phép em sinh con cho tê đó? Anh không cho phép! Em mau chia tay gã đó! Để sau này em phải gã cho anh"
Tô Điềm không muốn nói chuyện với hắn nữa, cô tắt điện thoại rồi đi tắm.
Lục Minh thì ở bên này tức phát điên, trong phòng hắn đi tới đi lui, tức thì tức nhưng hắn cũng không biết phải làm gì mới đúng.
Hắn nhìn sang chiếc nhẫn đang nằm trên bàn. Chiều nay trong lúc làm tình với Điềm Điềm hắn đã nhận ra nó, nhân lúc cô không chú ý thì hắn đã tháo nó xuống.
Hiện tại lửa giận trong lòng hắn đang bốc lên cao, hắn không nghĩ nhiều liền cầm chiếc nhẫn ném thẳng xuống bồn cầu rồi dội nước. Đợi đến khi chiếc nhẫn trôi theo dòng nước biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới thấy dễ chịu hơn một chút. Sau đó hắn tiếp tục gửi tin nhắn cho Tô Điềm.
"Điềm Điềm! Nhiều năm anh không về thăm em là lỗi của anh. Xin lỗi vì đã để em đợi lâu! Anh trai biết sai rồi! Sau này anh trai sẽ bù đắp cho em. Em hãy ở bên anh, anh hứa sau này sẽ không đi đâu nữa. Em tha thứ cho anh trai được không?"
Hắn nói muốn hết lời, vì quá nóng giận mà hiện tại hắn như người mất đi lý trí.
Lịch làm việc và nghỉ ngơi của Tô Điềm rất có quy luật, sau khi cô tắm xong thì sẽ đi ngủ. Cô nghe tiếng thông báo tin nhắn đến cũng làm lơ, cô gửi một tin nhắn icon chúc ngủ ngon cho Lục Minh rồi đi ngủ.
Lục Minh "???"
Là sao? Cô không thèm trả lời tin nhắn cho hắn mà chúc ngủ ngon làm gì?
Lục Minh trằn trọc không ngủ được, hắn ngồi trên sofa chờ đợi tin nhắn đến, chờ đợi hồi lâu mà không nghe âm thanh thông báo phản hồi.
Chẳng lẽ Tô Điềm ngủ thật rồi? Hắn thì tức đến không ngủ được. Đêm nay xem ra lại thức trắng.
Bạn thấy sao?