Tô Điểm dẩu miệng không muốn nói tiếp. Bởi vì anh hai không thích anh Lục Minh. Nếu nói ra, anh hai sẽ rất tức giận.
Lục Minh nhìn thấy Tô Điềm tỏ ý không muốn nói, hắn tức giận nâng mông cô lên, gậy thịt thúc thật mạnh vào trong mê cung.
"Nói hay không? Điềm Điềm không nói! Anh trai lập tức chịch chết em!"
Tốc độ đâm thọc quá nhanh khiến Tô Điềm bị trượt tay điện thoại bị rơi xuống dưới giường, cô nhỏ giọng nói.
"Nếu em nói! Anh hai sẽ đánh chết anh. Anh là người xấu!"
Lục Minh nghe được lời này, hắn sửng sốt trong chốc lát, cô gái nhỏ đang lo cho hắn sao?
Nếu thật sự là như vậy chứng bệnh hay quên của cô không quá nghiêm trọng, ít nhất cô vẫn còn nhớ chuyện của hắn.
Lục Minh nghĩ đến đây, tâm trạng của hắn liền phấn khởi, hắn cũng không muốn ép Tô Điềm nói ra nữa.
Tô Kiều bên kia cũng treo điện thoại.
Tô Điềm bị đâm thọc quá nhanh, quá mạnh, cảm giác cao trào lại sắp đến liền kêu.
"Aaa... Anh trai... Oooh... chậm chút... uhm... hah... khó chịu quá... ahhh"
Lục Minh bị âm đạo của Tô Điềm siết chặt đến mức hắn không thể kìm chế nữa, hắn càng lúc va chạm càng nhanh mạnh.
Không lâu sau, hắn kịp thời rút ra tinh dịch bắn hết lên người Tô Điềm, vú của cô cũng dính một chút.
Tô Điềm nhìn thứ đang dính nhơ nhóp trên người mình, cô uỷ khuất nói.
"Bẩn"
Lục Minh vừa mới bắn ra, hắn vẫn còn dư vị cao trào, cả người sung sướng khó tả, hắn duỗi tay xoa xoa ngực cô nói.
"Không bẩn! Đây là tinh dịch của anh trai. Về sau anh sẽ dùng thứ này đút no tiểu âm hộ của Điềm Điềm. Em chịu không?"
Hắn chưa thử qua cảm giác bắn vào trong, nếu không phải sợ Điềm Điềm mang thai, hắn rất muốn thử cho tinh dịch vào tận sâu trong tử cung của cô, để hắn cảm thụ được một chút thoải mái.
Hai người họ chưa kết hôn, nếu cô mang thai sẽ tốt, thôi vì cô hắn đành phải nhẫn nhịn chịu đựng.
Tô Điềm bị Lục Minh chịch sung sướng và khoái lạc, phía dưới âm đạo không ngừng tuôn chảy dâm thuỷ.
Lục Minh ôm cô đi vào phòng tắm, hắn cầm vòi sen hướng nói riêng tư của cô rửa sạch.
Vốn hắn chỉ đơn thuần tắm rửa sạch sẽ cho cô, nhưng càng nhìn âm hộ hắn lại càng bị kích thích, hắn lại muốn làm tình với cô thêm lần nữa.
"Điềm Điềm! Phải làm sao em mới chịu chia tay tên bạn trai kia? Gả cho anh được không?"
Tô Điềm lập tức phản bác.
"Không được! Anh hai nói anh đã kết hôn. Anh hai còn nói anh ở nước ngoài đã có vợ con. Cho nên Điềm Điềm không thể kết hôn với anh. Nếu làm như vậy sẽ thành phụ nữ hư hỏng. Trên tv gọi là tiểu tam. Điềm Điềm không thể làm tiểu tam!"
Lục Minh nghe được những lời này, hắn tức giận đến muốn tăng xong.
Tô Kiều vậy mà dám dùng lý do sứt sẹo như thế để làm Tô Điềm ghét bỏ hắn.
Hắn kết hôn khi nào? Bảy năm ở nước ngoài hắn luôn giữ thân trong sạch. Lục Minh tắt vòi sen nghiêm túc nói rõ.
"Anh hai lừa gạt em. Anh không kết hôn với ai hết. Bảy năm qua anh chỉ có mỗi Điềm Điềm. Anh rất nhớ Điềm Điềm"
Tô Điềm uất nghẹn rơi nước mắt.
"Không phải như thế! Anh không có nhớ Điềm Điềm. Anh nói sẽ trở về, nhưng Điềm Điềm lại không thấy. Điềm Điềm cũng đợi anh rất lâu, thật sự rất lâu. Anh trai không cần Điềm Điềm"
Mỗi lần khóc Tô Điềm đều cắn môi dưới, hơn nữa cô cúi đầu không dám nhìn hắn. Cô uỷ khuất cô hít hít hít mũi.
Lục Minh nhìn hình ảnh này, đau lòng vuốt tóc cô, hôn lên môi cô, đầu lưỡi đi vào khoang miệng, cùng lưỡi cô quấn quýt.
Mỗi lần hôn nhau Tô Điềm sẽ nhắm mắt lại, vì trước đây anh trai thường dặn cô nhắm mắt lại. Cảm giác nuốt nước bọt của đối phương cũng không quá tệ.
Lục Minh gặm cắn môi cô, hắn hôn môi cô càng lúc càng mãnh liệt, làm cô hô hấp ngày càng khó khăn cả người cũng mềm nhũn.
Cuối cùng, hắn buông cô ra nói.
"Xin lỗi Điềm Điềm! Từ nay anh trai sẽ không đi đâu nữa. Gả cho anh không?"
Tuy trí tuệ của Tô Điềm khá hạn chế nhưng vẫn hiểu rõ, mẹ hắn không muốn hai người ở bên nhau. Vì thế, cô cúi đầu nói nhỏ.
"Dì không cho!"
Lục Minh tiếp tục tắm rửa sạch sẽ cho cô.
"Không đâu! Anh trai không phải là anh của bảy năm trước. Bà ấy không thể quyết định"
Tô Điềm không đáp lại, tuỳ ý để hắn lau sạch cơ thể của mình.
Lục Minh bảo cô ở lại chỗ hắn, tiếc là Tô Điềm không muốn cô nói.
"Mỗi buổi sáng, anh trai sẽ tan ca trở về. Điềm Điềm phải về nấu bữa sáng cho anh hai"
Lục Minh thừa nhận từ sáng đến bây giờ hắn đã ép Tô Điềm khá nhiều. Cho nên hiện tại hắn để cô mặc đồ mà hắn đã mua tặng cô, sau đó hắn sẽ đưa cô về nhà.
Khi hắn đưa Tô Điềm về đến nhà, Tô Điềm liền hối hắn đi nhanh nhanh. Trái lại Lục Minh không đi, hắn thẳng thắn đi vào nhà.
"Tối nay, anh trai sẽ ở lại đây với Điềm Điềm. Anh có chuyện muốn nói với anh hai em"
Nghe vậy, Tô Điềm không còn đuổi hắn đi nữa, cô đi rửa mặt rồi chuẩn bị đi ngủ.
Lục Minh nhìn Tô Điềm nằm bên cạnh, hắn lại nhìn sang máy gấp thú bông ở góc tường. Điềm Điềm vẫn còn giữ.
Lúc trước Tô Kiều chuyển nhà từng có ý định ném bỏ cái máy này đi, đồ vật 'cầm thú' để lại rất đen đủi. Tuy nhiên, Tô Điềm không cho, nhất định muốn đem nó cùng dọn đến chỗ mới. Bằng không cô sẽ ôm máy gấp thú khóc cho đến vài tiếng đồng hồ, Tô Kiều hết cách, hắn cắn răng đưa máy gấp thú cùng dọn đi theo, rồi hắn quăng nó sang một góc phòng.
Lục Minh nói.
"Bây giờ anh trai chơi trò này rất giỏi"
Tô Điềm nghe được lời này cô liếc nhìn hắn, Lục Minh nổi tính khoe khoang, liền đi đến thể hiện, thành thạo gấp thú nhồi bông ra ngoài.
Nghĩ đến lần trước tên Dung Duệ kia gắp thú bông cho Điềm Điềm, bên cạnh là vẻ ngưỡng mộ của cô, trong lòng hắn càng nghĩ càng cảm thấy chua xót, cho nên hắn muốn khoe tài một chút cho cô biết.
Trước kia, mỗi khi hắn nhàm chán, hắn thường đi gắp thú bông, dần dần khả năng cũng tiến bộ hơn nhiều.
Tô Điềm thấy hắn kẹp gấu bông ra, phản ứng của cô không hề vui mừng như hắn tưởng tượng, ngược lại cô còn tỏ ra khó chịu nước mắt rơi như mưa, Lục Minh đứng ngây ngốc.
"Anh trai! Sao anh lại gắp ra làm gì? Điềm Điềm thấy chúng để ở trong rất đẹp nên mới không lấy ra. Anh đặt về như cũ đi, đang đẹp anh lấy ra trông xấu chết được. Mau thả lại đi!"
Lục Minh: ...
Bạn thấy sao?