Chương 27: Chương 27 Bị Tống Giam

Lục Minh trăm lần không nghĩ đến Tô Điềm lại phản ứng mạnh đến vậy, hắn chưa kịp khoe mẽ đã bị cô doạ. Cô khóc càng lúc càng lớn, trong khi hắn không biết làm bằng cách nào đưa con gấu bông trở lại như cũ.

Lấy ra rất dễ cho vào thì khó, phải có chìa khoá. Có điều máy gắp thú bông mua từ bảy năm trước, ổ khoá đã bị rỉ sắt từ lâu, mấu chốt là anh không biết chìa khoá ở đâu.

Vậy nên mở khoá trả vật về lại chỗ cũ là không có khả năng, Lục Minh nhìn Tô Điềm khóc thảm thương, hắn hốt hoảng vội dỗ dành.

"Lần sau anh trai mua lại cho em một cái máy mới"

Tô Điềm thích mấy chú gấu bông này, cô cho rằng Lục Minh không cần gấp ra, nó ở bên trong vốn đang rất đẹp.

Đang tức muốn chết tự nhiên nghe anh trai nói sẽ mua cho cô một máy gắp thú mới, cô cũng không còn giận nữa.

Đây chính là cách tốt nhất để dỗ dành em gái nhỏ.

"Ngày mai nhất định anh trai phải mua máy gắp thú mới cho Điềm Điềm"

Lục Minh...

"Được"

Một từ đơn giản thành công làm tâm trạng cô dịu lại, còn trở nên vui vẻ.

Đêm nay, Tô Điềm mệt rã rời, sáng nay cô còn bị Lục Minh lăn qua lộn lại trên giường, bây giờ còn khóc một trận, cho nên không lâu sau cô đã ngủ thiếp đi.

Lục Minh nằm bên cạnh nhìn cô ngủ say, nguyên nhân hắn không chịu về chính là vì hắn muốn gặp Tô Kiều nói cho rõ ràng.

Bảy năm trước hắn không có đủ can đảm, hiện tại hắn phải nói hết cho Tô Kiều biết, xin cậu ta cho mìn cơ hội được ở bên cạnh Tô Điềm.

Thế nên, Lục Minh phải ở lại chờ.

Tô Kiều gần đây thường xuyên trực ban, mỗi tối sẽ đến cục cảnh sát, sáng sớm tầm bảy tám giờ mới trở về.

Hôm nay cậu ta tan ca sớm, thuận tiện mua đồ ăn sáng, định gọi điện thoại nói Điềm Điềm không cần chuẩn bị đồ ăn sáng.

Tô Kiều trở về, nhìn trước thềm có đôi giày đàn ông liền cảm thấy kỳ quái, mới sáng sớm làm sao lại có giày đàn ông, trừ phi hắn ở lại qua đêm.

Nghĩ đến đây, Tô Kiều bùng lên lửa giận, không phải Dung Duệ đã hứa sẽ không chạm vào Tô Điềm cho đến khi cả hai kết hôn hay sao? Hơn nữa đã đồng ý với anh là không ở lại qua đêm, vậy mà thừa cơ hội cậu ta trực đêm lại phá bỏ lời hứa. Nghĩ như vậy Tô Kiều bất mãn kêu lên.

"Dung Duệ!"

Lục Minh nghe được tiếng kêu, hắn từ trên giường ngồi dậy đi ra ngoài.

Tô Kiều vừa đi tới cửa phòng Tô Điềm, cậu còn muốn gọi cô ra ngoài, kết quả lại thấy một người đàn ông bước ra, cậu ta không khỏi sửng sốt.

Mới đầu cậu ta còn tưởng mình gặp ác mộng giữa ban ngày, hoặc là hoa mắt nên mới nhìn thấy người cậu không muốn gặp nhất.

Thế nên cậu chớp chớp vài cái xua đi xui xẻo, Tô Kiều thất thần một lúc lâu không phản ứng. Lục Minh biết cảm xúc của Tô Kiều trong lúc này, hắn liền bình tĩnh lên tiếng trước.

"Tô Kiều! Là tôi. Cậu không nhìn lầm, tôi đã trở về"

Vài giây trước, Tô Kiều còn tưởng mình nhìn lầm người, cho đến khi nghe được giọng nói, cậu ta mới vỡ lẽ hoá ra đúng là tên súc sinh này. Tô Kiều mắng một câu rồi đẩy Lục Minh xuống đất.

Quả nhiên là tên súc sinh này, từ trước tới nay Tô Kiều chưa bao giờ gặp ai không biết xấu hổ như vậy. Bảy năm trước hắn cưỡng dâm em gái cậu, bảy năm sau vẫn đi lại đường cũ.

Quá ghê tởm! Da gà trên người đều nổi lên hết.

Lục Minh vốn còn muốn cùng Tô Kiều ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, ai ngờ còn chưa kịp nói gì đã bị cậu ta xô ngã xuống đất, hắn còn bị Tô Kiều đánh túi bụi.

Hắn biết Tô Kiều cực kỳ căm hận mình, thấy hắn ở đâu là đánh hắn tới đó làm cho hắn không kịp trở tay.

Không chịu được nữa, hắn nắm được tay Tô Kiều.

"Con mẹ nó! Tao có chuyện muốn nói với mày. Mày cứ định động tay động chân đánh người như vậy sao?"

Tô Kiều đã tức đến mức gân xanh nổi lên, cả người mang đầy sát khí, cậu ta xách cổ áo Lục Minh lên.

"Tao không đánh người, thứ tao đánh cả heo chó cũng không bằng thằng súc sinh như mày. Mẹ nó! Mày đừng làm tao ghê tởm thứ súc sinh như mày nữa được không? Sao không đi biệt tích luôn đi, còn trở về tìm em gái tao làm gì? Tao hận không thể đánh chết mày. Theo tao đến cục cảnh sát, phải bắt mày vô ngục giam"

Tô Điềm thức dậy, mới rửa mặt xong đã thấy hai người đánh nhau, cô liền chạy đến tách hai người ra.

"Anh hai! Đừng đánh"

Lục Minh nghiêm túc nói rõ.

"Tô Kiều! Tao muốn cưới Điềm Điềm"

Tô Kiều vốn định đánh tiếp, nghe Lục Minh nói cậu ta mới dừng lại, tựa hồ không tin được những gì mình nghe.

"Mày muốn cưới Điềm Điềm"

"Đúng vậy! Tao muốn cưới Điềm Điềm, bảy năm trước tao đã yêu cô ấy, bây giờ cũng thế. Tao muốn cùng Điềm Điềm kết hôn"

...

Nửa giờ sau.

Lục Minh bị Tô Kiều mang vào cục cảnh sát. Cậu nghe súc sinh nói muốn cưới em gái của mình làm vợ, cậu ta liền bắt người đi.

Chức vị hiện tại của Tô Kiều không thấp, cho nên không phải tra khảo phức tạp gì, trực tiếp tống Lục Minh vào ngục.

Lục Minh cũng bất đắc dĩ, thái độ của Tô Kiều rất rõ ràng. Hắn ngồi một góc nhìn Tô Kiều.

Tô Kiều càng nhìn hắn càng ghét, hận không thể đánh thêm, cậu cắn răng nói với đồng nghiệp.

"Lập hồ sơ cho anh ta tội cưỡng gian, phán cho cậu ta tội tử hình hoặc chung thân. Hết!"

Lục Minh phản bác.

"Tô Kiều! Cậu là cảnh sát không phải thẩm phán, cậu không có tư cách. Tôi muốn cưới Điềm Điềm, cậu không thể bình tĩnh cùng tôi nói chuyện sao?"

Tô Kiều càng trở nên mạnh bạo, nhấc chân đạp ghế sang một bên, túm lấy quần áo Lục Minh.

"Bình tĩnh? Tao chỉ muốn giết chết mày. Mày nói muốn chịu trách nhiệm? Ở nước ngoài mày chơi gái chán rồi? Giờ muốn cưới em gái tao. Bảy năm trước mày ở đâu? Lúc cần mày chịu trách nhiệm nhất mày ở đâu? Mày chẳng khác nào đứa bám váy mẹ, mẹ mày bảo đi là đi. Mày còn dám dặn Điềm Điềm đợi mày về! Mày có biết mấy năm nay Điềm Điềm sống như thế nào không?"

"Cả ngày việc gì nó cũng không chịu làm, suốt ngày chỉ ngồi canh trước cửa, tao muốn đóng cửa con bé lại không chịu. Điềm Điềm nói mày sẽ trở về, ngày nào cũng thế, cứ như vậy cho tới một ngày con bé oà khóc hỏi tại sao mày không cần nó?"

"Điềm Điềm biến mình thành hòn vọng phu suốt mấy năm. Đến lúc con bé sắp kết hôn tìm được người đem lại hạnh phúc cho nó thì mày lại quay về. Rốt cuộc mày muốn gì?"

Đọc gì tiếp theo?

Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.

(Edit – Hoàn – Nph) Quy Tắc Đường Cong – Giang Sơn Đa Tiêu – Q1

Truyện: Khúc Tuyến Tiềm Quy Tắc – 曲线潜规则 Tác giả: Giang Sơn Đa Tiêu – 江山多椒 Nguồn: PTYenhi (Mị Sắc Viên), mình (Wasula) beta lại Link gốc: https://misacvien.com/truyen/quy-tac-duong-cong?chapters=1#chapters Thể loại: NP, cao H, hiện đại, đô thị, showbiz, nam cường, nữ nhược, HE, NPE ————————————————————————————————————————————– Văn án: Dịch Dao vì muốn mẹ được một vai […]
5.0 200 Chương

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Ta Tại Thế Giới Naruto Mở Ra Khóa Gien

Lần nữa xuyên qua, đi tới nguy cơ tứ phía, tràn đầy biến thái cùng hack Hokage thế giới! Cũng may, còn mang đến trước thế giới hack —— khóa gien! Nhất giai giải phóng bản năng chiến đấu, nhị giai đột phá nhục thể cực hạn, tam giai hạ bút thành văn các loại […]
0.0 573 Chương

Ta, Lúc Tuổi Già Thánh Địa Lão Tổ, Thu Đồ Liền Có Thể Kéo Dài Tính Mạng

Xuyên việt huyền huyễn thế giới, Trần Huyền nội quyển ròng rã 10 vạn năm, theo một cái thường thường không có gì lạ tạp dịch, một đường cuốn thành vạn cổ vô địch, độc đoán càn khôn chiến lực trần nhà — — Thiên Đế. Vốn cho rằng cuối cùng có thể như vậy […]
0.0 192 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Dựa trên 6 lượt chuyển tiếp của độc giả

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...