Chương 3: Chương 3 Kẹo Que Cọ Xát (H Nhẹ)

Không biết có phải lần đầu tiên nhìn thấy tiểu huyệt hay không cho nên ký ức vẫn còn khắc sâu.

Hắn muốn nhìn thấy Tô Điềm lần nữa nhưng hắn không thể nói cho Tô Kiều biết việc này.

Nếu trắng trợn nói thẳng muốn nhìn thấy em gái của Tô Kiều, cậu ta nhất định sẽ hoài nghi. Vừa vặn sắp đến cuối tuần, Tô Kiều phải dọn đồ về nhà.

Ngày thường cậu ta thường ở lại ký túc xá, nhưng cuối tuần sẽ về trông em gái.

Tô Điềm trước đây còn sống chung với ba mẹ, nhưng khi cô lên mười sáu tuổi, trưởng bối muốn rèn cho cô tính tự lập. Dù sao thì ba mẹ không thể chăm sóc cho cô cả đời, một lúc nào đó sẽ mất chỉ sợ khi đó cô không thể sống một mình.

Cho nên họ thuê một căn nhà cho Tô Kiều và Tô Điềm sống ở đó.

Tuy tâm trí Tô Điềm chỉ mới tám tuổi nhưng cực kỳ ngoan ngoãn. Ngày thường tự mình có thể nấu cơm, cuối tuần có anh trai chăm sóc cô.

Lục Minh cũng về nhà, hắn đang dọn một ít đồ dùng, nhìn Tô Kiều  sắp rời khỏi liền ho khan một tiếng, mở miệng hỏi.

"Tô Kiều, tao qua nhà mày ở được không?"

Gương mặt của Tô Kiều hiện lên vẻ cảnh giác nhìn hắn.

"Mày đến nhà tao làm gì? Không phải mày đang ở biệt thự sao? Ba mẹ đã mua cho biệt thự còn muốn ở trong căn nhà nhỏ xíu của tao làm gì? Lục Minh! Một tuần nay tao thấy mày nhìn tao rất kỳ. Mày có ý gì với tao?"

Lục Minh trợn trắng mắt.

"Đại ca! Em đây không có hứng thú gì với anh hết, em đây không có nơi để đi. Đại ca cũng biết em có thói quen thích sạch sẽ không thích ở khách sạn. Nhà em đang tu sửa, không có chỗ về cũng không muốn ở trường học. Chúng ta làm anh em nhiều năm như vậy cho tao ở nhờ một chút sẽ chết sao?"

Tô Kiều không nghĩ nhiều, cậu ta đồng ý dẫn hắn về nhà chủ yếu là hai ngày nay phải có chuyện ra ngoài.

Sau khi dẫn Lục Minh về nhà, cậu ta liền nói.

"Hai ngày nay tao không có ở nhà, mày để ý em gái tao một chút. Ngày thường con bé không ra cửa, chỉ cuối tuần mới có thể ra ngoài. Dẫn nó đi dạo thì được, nhưng đừng để lạc mất."

Cậu ta thường khoá kín cửa, mua đồ ăn đặt tròn tủ lạnh, vì sợ Tô Điềm ra ngoài không tìm được đường về nhà. Cho nên thường vào những ngày cuối tuần, Tô Kiều sẽ về nhà dù không có chuyện gì cũng sẽ về dẫn Tô Điềm ra ngoài chơi.

Tô Kiều và cậu ta là bạn đã nhiều năm, biết rõ nhân phẩm của hắn không xấu mới dẫn về nhà, dặn hắn chăm sóc em gái.

...

Thế nên, Lục Minh lại đến ở nhờ nhà Tô Kiều lần nữa.

Vừa về đến nhà, Tô Điềm đã chạy đến, sau đó đưa cho Tô Kiều đôi dép lê. Lúc nhìn sang Lục Minh, cô chỉ giương mắt một cái, không nói gì.

Trẻ nhỏ có bệnh hay quên, không biết cô còn nhớ hắn không?

Tô Điểm lúc sau cũng đưa cho hắn một đôi dép lê, rồi xoay người đi xem TV.

Lục Minh nhìn chăm chú cô gái nhỏ, đôi mắt vẫn luôn dừng lại trên người cô.

Tô Kiều vào nhà lấy chút đồ rồi đi, trước khi đi còn vỗ đầu Tô Điềm.

"Điềm Điềm, anh hai có việc nên vắng nhà mấy ngày. Thay vào đó sẽ có anh trai này chăm sóc em, em phải nghe lời anh trai nói biết không?"

Tô Điềm đang ăn kẹo que, nghe anh hai dặn dò thì gật đầu.

Lục Minh sau khi tiễn người đi thì liền ngồi trên sofa, nhìn bé béo béo xem TV.

TV bây giờ đang chiếu một nhân vật hoạt hình. Quả nhiên là một đứa trẻ, đến giờ vẫn còn xem phim hoạt hình.

Lục Minh nhìn cô ăn kẹo que, lưỡi hồng nhạt đang liếm lấy hương vị ngọt ngào.

Hắn bỗng thấy miệng đắng lưỡi khô, nuốt một ngụm nước bọt, ngửi được mùi hương trên người cô gái nhỏ, hắn phát hiện mình lại có phản ứng.

"Tiểu Điềm Điềm thích ăn kẹo que?"

Tô Điềm quay sang gật đầu nhìn hắn nói thích, sau đó cho hắn một cây kẹo que vị dâu.

"Cho anh trai này"

Lục Minh nhận kẹo que, khi chạm tay cô gái nhỏ, dương vật của hắn càng cứng rắn, làm hắn nhớ đến giấc mộng xuân.

Hắn chịu không nổi nhìn đũng quần nói.

"Anh cũng có kẹo que, em muốn nếm thử không?"

Tô Điềm rất thích ăn đồ ngọt, nên vừa nghe nhắc đến đồ ngọt, cô gật đầu ngay lập tức.

Lục Minh cởi quần lót nhìn gậy thịt của mình, gậy thịt khi cương lên là 18cm.

Hiện tại, trông nó cực kỳ dữ tợn, Lục Minh nhìn Tô Điềm nói.

"Liếm kẹo que của anh đi, lấy đầu lưỡi liếm lên đỉnh"

Tô Điềm nhìn gậy thịt, cô thấy nó thật xấu, nhìn thế nào cũng không có vị dâu tây. Vì thế, cô cau mày.

"Ăn ngon không?"

Lục Minh: "Em liếm một chút thì sẽ biết, ăn rất ngon"

Tô Điềm nghe thế, trong đầu hiện lên ý định muốn ăn kẹo que. Cô thò đầu lại gần, cô lại gần liếm đỉnh quy đầu. Giống như có một dòng điện chạy qua, người hắn tê dại không thôi.

Tô Điềm liếm một chút, cảm thấy hương vị này rất kỳ quái, không ngọt như kẹo que, còn hơi mặn, cô không thích.

"Không ăn được, không ngọt"

Tô Kiều thấy ăn không được liền từ bỏ. Lục Minh vốn đang hưng phấn, nhìn cô không muốn liếm, hắn mở cây kẹo que ra cọ xát lên đỉnh gậy thịt.

"Điềm Điềm liếm lại xem sao"

Tô Điềm vươn lưỡi liếm, lần này có vị ngọt, cô thích.

Lục Minh thấy cô liếm thích ý, liền nhét gậy thịt vào miệng cô.

"Liếm toàn bộ đi"

Cô gái nhỏ mặc dù liếm cho hắn, nhưng chỉ liếm chỗ có vị ngọt.

Tuy Tô Điềm chỉ ngậm lấy đỉnh quy đầu, nhưng gậy thịt sung sướng đến mức càng ngày càng sưng to.

Lục Minh nhìn Tô Điềm đang nghiêm túc liếm gậy thịt, nhịn không được đưa tay vuốt ve mông cô. Tô Điềm mặc váy, điều này rất dễ cho hắn hành động, ngón tay sờ soạng cọ xát quần lót một phen.

Cơ thể cô đã trưởng thành, cho nên chỉ sờ vài cái đã chảy ra mật dịch, cả quần lót đều ướt đẫm.

Tuy Tô Điềm chưa nhận thức được, nhưng cũng phát hiện quần lót mình ướt, cô cau mày phun gậy thịt, khó chịu nói.

"Anh! Em tè ra quần rồi"

Lục Minh nghe thanh âm uỷ khuất như thế làm sao hắn chịu được, hắn cởi quần lót đang ướt, sau đó tách tiểu huyệt ra kiểm tra.

Quả nhiên ướt rất nhiều.

Không biết hắn lấy ý tưởng từ đâu, mà lấy cây kẹo que lúc nãy, kề sát tiểu huyệt cò xát âm đế.

"Điềm Điềm không tiểu ra quần, tiểu bức của em ngứa, nó cần làm gì đó để hết ngứa"

Tô Điềm mông lung, cô không hiểu những gì hắn nói, chỉ cúi đầu nhìn anh trai đang cầm kẹo que cọ cọ nơi riêng tư của mình. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...