Chương 4: Chương 4 Tiểu Huyệt Vị Dâu Tây (H nhẹ)

Tô Điềm đang trợn mắt nhìn anh trai đang cùng mình chơi trò chơi. Trước đây không có ai chơi trò này với mình, nên cô cảm thấy hết sức kì quái.

"Tiểu bức là gì? Sao phải để kẹo que cọ tiểu bức?"

Thanh âm ngọt ngào mang theo hương vị sữa làm một cổ lửa nóng càng dâng cao, gậy thịt cũng vì thế càng cứng rắn.

Cô gái nhỏ ngây thơ không biết gì, nhưng lời này lọt vào tai Lục Minh giống như là cố ý quyến rũ hắn.

Hắn cầm kẹo que cọ lên mặt âm đế, bẻ ra sau đó tìm được cái động bên trong. Cho kẹo que cọ xát ngay cửa động, chỉ trong chốc lát đã có không ít mật dịch lại chảy ra.

Lục Minh chuyện tâm thọc vào rút ra nói.

"Nơi Điềm Điềm đi tiểu gọi là tiểu bức. Anh trai đang chơi tiểu bức của em, được kẹo que cọ thế này thấy sướng không?"

Tô Điềm không hiểu cái gì gọi là sướng, cô chỉ muốn đi tiểu. Bên dưới đã chảy ra rất nhiều nước.

"Điềm Điềm muốn đi tiểu"

Lục Minh nghe thế, nhìn cây kẹo que vốn dĩ rất lớn nhưng bị mật dịch làm tan ra khiến nó nhỏ đi một vòng.

Thật nhiều nước.

Không biết có phải cô vốn là trời sinh vưu vật hay nơi này từ trước đến nay không người khai phá. Chỉ mới bị kẹo que đùa bỡn một chút đã ra nhiều nước đến vậy.

Lục Minh biết tay mình đã tích đầy dâm thuỷ của Điềm Điềm. Nhìn tiểu huyệt kiều diễm ướt át, ánh nước sáng lấp lánh, khiến hắn bỗng chốc muốn liếm.

Hắn tách hai chân Tô Điềm, duỗi đầu lưỡi liếm âm đế nhợt nhạt. Môi âm hộ khi nãy còn chưa khép lại, khiến hắn càng liếm dễ dàng.

Tô Điềm không biết anh trai đang làm gì, sao lại liếm nơi đi tiểu của mình. Cô sợ hãi, thân thể bị liếm không tự chủ run run lùi về sau.

Lục Minh nhìn cô đang lui về sau, ôm lấy mông cô, đặt cô lên sofa, lại tách hai chân nhỏ một lần nữa.

Tư thế này càng khiến hắn nhìn thấy tiểu bức một cách rõ ràng, bên trong phấn nộn, âm mao không nhiều, mật dịch đã chảy xuôi theo cánh mông.

Lục Minh vuốt ve tiểu huyệt một chút rồi trấn an.

"Tiểu bức của Điềm Điềm chảy ra quá nhiều nước, anh giúp em liếm hết"

Nói xong, hắn mở miệng một ngụm ngậm lấy tiểu bức tha hồ liếm láp.

Đầu lưỡi kích thích ấm đế thành ra càng nhiều nước chảy ra. Vì chất lỏng quá nhiều có chiều hướng muốn chảy xuống cả sofa. Hắn đành mút thật mạnh, sau đó uống hết một lượng lớn mật dịch.

Cô gái nhỏ nơi nào cũng mềm, tiểu bức đã mềm lại còn ngọt.

Trước đó còn có kẹo que cọ xát, mật dịch vẫn mang đâu đó hương vị dâu tây. Hắn tiếp tục liếm, thanh âm liếm mút cơ hồ phát ra.

Tô Điềm sợ muốn khóc, không biết anh trai đang làm gì. Cô sợ, nhưng có thể lại thoái mái, cô không biết phản ứng này là gì.

Cuối cùng, cô thật sự đi tiểu, một cổ chất lỏng cứ như vậy phun ra, bắn vào miệng Lục Minh.

Lục Minh vốn dĩ uống không ít mật dịch, trong miệng toàn là vị ngọt của tiểu bức. Đột nhiên bị chất lỏng bắn vào khiến hắn cô cùng sửng sốt.

Cô... đang cao trào.

Lục Minh lần đầu nhìn thấy phụ nữ lên cao trào, hắn sửng sốt một lúc lâu. Trong khi đó, Tô Điềm bỗng bật khóc.

Nghe tiếng khóc của cô gái nhỏ, hắn hoảng sợ, không biết sao lị thế này. Lục Minh luống cuống tay chân hỏi

"Sao em khóc?"

Tô Điềm khóc đến thân thể run lên.

"Điềm Điềm tè ra quần, Điềm Điềm muốn đi tiểu, nhưng anh không cho Điềm Điềm đi tiểu. Mẹ nói Điềm Điềm không phải trẻ con, không được tiểu ở ngoài, mà bây giờ đã tè ra quần mất rồi."

Lục Minh dở khóc dở cười, lúc này hắn mới biết mình khốn kiếp đến cỡ nào. Người ta vẫn mang tâm trí của trẻ nhỏ, không biết cái gì là cao trào, đã phun ra dâm thuỷ mà vẫn nghĩ là mình tiểu.

Hắn cầm khăn giấy, kiên nhẫn lau đi mật dịch trên tiểu bức, giải thích.

"Không phải đi tiểu, Điềm Điềm không phải con nít nên không phải tè ra quần. Đây chính là... trò chơi của người lớn, cứ cùng anh chơi trò này thì tiểu bức sẽ phun ra trông giống như đi tiểu, nhưng đây là biểu hiện cho thấy Điềm Điềm đang thoải mái."

Tô Điềm ngừng khóc, ngước mắt lên nhìn hắn. Lục Minh vừa lau, cất giọng nói.

"Chơi với anh, Điềm Điềm không vui sao?"

Điềm Điềm ngây thơ gật đâu.

"Rất vui."

"Điềm Điềm chỉ được chơi trò này với anh, đây là bí mật của hai ta, em không được nói cho ai biết. Còn nữa, ngày mai anh dẫn Điềm Điềm đi công viên trò chơi."

Tô Điềm đã lâu không ra khỏi nhà, nghe sắp được dẫn đi chơi, cô liền gật đầu đồng ý.

Cô gái nhỏ quả là có bệnh hay quên, vừa biết mình được đi chơi đã quên bén chuyện vừa rồi.

Sau khi lau sạch tiểu bức, Lục Minh đã làm trò tự sướng trước mặt Tô Điềm.

Nhìn thấy cô khóc như khi nãy hắn cũng không dám làm gì thêm, hắn càng ngày càng thấy mình không khác gì cầm thú.

Lục Minh 'ra' rất nhanh, cứ nghĩ cảm giác liếm huyệt lúc nãy, hương thơm ngọt lịm khiến hắn nhanh chóng tước vũ khí đầu hàng.

Cầm lấy khăn giấy tự lau nam căn cho mình, sau đó định lấy quần lót định mặc lại cho Điềm Điềm, nhưng phát hiện quần lót đã ướt đẫm mật dịch.

Thân thể của Tô Điềm thật dâm đãng, nếu tâm trí của cô bé không chỉ mới tám tuổi, chắc chắn thao sẽ rất sướng.

Lục Minh vào phòng Tô Điềm lấy một cái quần lót sạch sẽ mặc vào cho cô, rồi giặc sạch quần lót cũ, giúp cô đem ra ngoài phơi.

Hắn chưa bao giờ làm qua loại chuyện như vậy cho nên không tránh khỏi ngại ngùng, giương mắt nhìn chính mình trong gương, hắn phát hiện mặt mình đã đỏ lên từ lúc nào.

...

Vì cảm giác có lỗi với cô gái, chỉ mới sáng sớm Lục Minh đã thức dậy, muốn dẫn Tô Điềm đến công viên, không nghĩ Tô Điềm dậy sớm hơn cả hắn.

Ngày thường Tô Điềm là người nấu cơm, cô thường nấu cơm sáng, mọi khi đã dậy để nấu chút gì đó cho anh hai.

Thấy Lục Minh, Tô Điềm liền bảo hắn ăn cơm.

Trong suốt thời gian ăn, hắn luôn nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ không rời mắt.

Lúc trước hắn không dám trắng trợn nhìn người ta, hiện tại không có ai ở nhà còn ngại gì mà không nhìn.

Tô Điềm ăn cơm rất ngoan, đầu cô muốn vùi xuống chén cơm.

Lục Minh sợ cô bị phỏng, hấp tấp nắm lấy đuôi ngựa của cô kéo lên.

Tô Điềm trừng mắt nhìn hắn, miệng nhỉ của cô gái đập ngay vào mặt khiến hắn chợt muốn hôn một cái.

Hắn không có bạn gái, không biết hôn lên môi con gái sẽ ra sao, cảm giác như thế nào?

Đúng là gặp quỷ!

Lục Minh cúi đầu nâng cầm Tô Điềm, hôn một cái lên môi cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...