Tô Điềm lần đầu được hôn môi, cô ngẩn ngơ nhìn hắn. Ánh mắt kia vô cùng thuần khiết làm Lục Minh vô cùng ngượng ngùng, như nhắc nhở hắn là cầm thú.
Môi cô gái nhỏ rất mềm, hồng hồng căng mộng, hôn một cái có cảm giác như ăn thạch trái cây.
Lục Minh không khống chế được chính mình, đưa đầu lưỡi vào nút lưỡi của cô gái nhỏ.
Tô Điềm không biết anh trai đang làm gì, để mặc hắn cuốn lấy lưỡi mình, nuốt nước bọt. Cô như con cá nằm trên thớt, không hề phản kháng.
Lục Minh tiếp tục mút đầu lưỡi, uống nước bọt. Hắn thấy mình sắp bùng nổ, càng hôn càng nghiện, cho đến khi môi cô sưng đỏ, hắn mới luyến tiếc buông ra.
Lúc Lục Minh khôi phục lại hô hấp thì đôi mắt Tô Điềm ánh lên vẻ mê ly.
Hắn hơi khựng lại một chút, rồi ngại ngùng ho khan một tiếng xoa đầu cô, vừa định căn dặn cô giữ bí mật chuyện này thì bất chợt nghe thấy Tô Điềm tò mò nhìn hắn, trong mắt hiện lên sự mong chờ.
"Anh trai, em là bạn gái anh sao?"
Lục Minh cứng đờ, không ngờ cô lại biết những chuyện này. Tô Điềm ngượng ngùng cúi đầu đỏ mặt.
"Em xem TV thấy vậy, hai người phải yêu nhau, phải là bạn gái mới có thể hôn. Vừa nảy anh trai hôn em, vậy em là bạn gái của anh phải không?"
Tuy Tô Điềm ngốc, nhưng một năm xem phim thần tượng nhiều đến mức thuộc cả diễn biến cốt truyện. Cảnh hôn nhau, Tô Điềm đã xem qua rất nhiều lần, cũng nhớ kỹ là hai người yêu nhau mới được hôn nhau.
Lục Minh chần chờ vài giây sau đó 'Ừ' một tiếng. Có lẽ... như vậy hắn mới dễ dàng đến gần cô hơn một chút. Nếu không hắn cũng không biết giải thích hành vi cầm thú của mình cho cô gái nhỏ. Bây giờ, hắn đã biết hắn là cầm thú, nhưng chỉ làm vậy với bạn gái của mình.
Tô Điềm nghe vậy cô càng thêm ngại ngùng, mặt đỏ ửng.
Cô không rõ ý nghĩ thật sự trong lòng Lục Minh đang nghĩ gì, nhưng hiện tại cô đã có bạn trai.
Nữ chính trong phim có bạn trai, cô cũng có.
...
Lục Minh nắm tay Tô Điềm trong suốt thời gian đi chơi, cô mà đi lạc hắn sẽ rất có lỗi với Tô Kiều. Để em gái nó đi lạc, nó chém mình chết.
Hắn không dám lơ là, thời thời khắc khắc quan sát Tô Điềm. Hắn không có hứng thú đến công viên giải trí, đối với nơi này hắn không có hứng thú. Những lần trước đều dẫn đám con của họ hàng.
Bây giờ hắn dẫn theo Tô Điềm cũng rất nhẹ nhàng, cô ngoan cực kỳ, không nháo không khóc. Hơn nữa cũng không chơi mấy trò mạo hiểm, vì cô gái nhỏ sợ.
Cô gái nhỏ không dám lên chơi những trò chơi cảm giác mạnh, nhưng lại rất thích rồi trên ngựa gỗ xoay tròn.
Lục Minh không bao giờ nghĩ tới có ngày mình dẫn bạn gái đi chơi công viên giải trí, cô chơi hơn cả buổi chỉ ngồi trên ngựa gỗ, ngồi hồi lâu Tô Điềm vẫn không muốn rời đi vẫn luyến tiếc muốn chơi.
Hắn thật sự quá mệt, còn chán nữa cả ngày chỉ chơi mỗi ngựa gỗ, không chơi trò nào khác, thấy khách đến đã về gần hết, hắn mới đưa cô trở về.
Lục Minh chưa từng mệt đến độ này, vừa về đến nhà hắn đã nằm liệt trên sofa.
Tô Điềm cũng mệt không kém, trên người ướt không ít mồ hôi.
Thường thì những người mập sẽ ra rất nhiều mồ hôi, huống chi cô hơi béo, người thân trong nhà không hề kiểm soát lượng thức ăn, chỉ muốn nuôi cho cô trắng trẻo mập mạp. Cho nên hiện tại cô vừa trắng vừa béo.
Tô Điềm vào phòng chuẩn bị lấy quần áo đi tắm. Do chạy quá nhanh làm cô không phát hiện quần lót rơi mất.
Lục Minh nằm nghỉ một lát đã khoẻ lại được một chút, bỗng nghe thấy tiếng nước chảy, hắn theo bản năng nhìn về phía phòng tắm, vô tình thấy quần lót rơi trên mặt đất.
Hắn cầm quần lót muốn đưa cho Tô Điềm, ngay lúc vừa đẩy cửa ra hắn liền thấy cô đăng tắm bên trong. Trên người không một mảnh vải, da thịt mềm mượt đã ướt.
Tô Điềm thấy hắn bước vào không khỏi xấu hổ.
Lúc tiến vào, Lục Minh có chút ngần ngại nhưng khi nhìn thấy dáng người của cô hắn chợt choàng váng.
Có thể vì cô hơi béo dáng người cô rất đẹp nhất là bộ ngực. Lúc trước hắn chưa sờ ngực cô nên hắn không phát hiện chúng rất đẹp. To và mềm, đỉnh đầu hồng nộn.
Lục Minh nhìn đến ngây người, hắn vốn định đưa quần lót cho cô rồi đi. Nhưng nghĩ đến hiện tại hắn là bạn trai của cô, sờ ngực bạn gái cũng không có gì quá đáng.
Đặt quần lót một bên, đi tới trước mặt Tô Điềm nói.
"Để anh giúp em tắm."
Nói xong, hắn lập tức vươn tay sờ một bên gò bồng mượt mà. Bộ ngực này thật sự rất to, mọi ngày cô thường mặc áo rộng nên nhìn không ra bộ ngực đầy đặn bên trong.
Lục Minh sờ lên đỉnh ngực, lòng bàn tay chạm đỉnh đầu vú, tay hắn dần run rẩy xoa nắn ngực cô, tham lam đùa bỡn.
Tô Điềm không biết tại sao anh trai muốn làm như vậy, cô chỉ cúi đầu ngại ngùng.
Lục Minh càng xoa nắn càng hưng phấn, tay khác cũng vươn tới, đặt lên một bên còn lại, tha hồ nắn bóp.
Bị Lục Minh xoa nhẹ một hồi lâu, Tô Điềm theo bản năng cơ thể mà thở hổn hển. Hắn làm đầu vú của cô cứng lên, còn dùng móng tay nhẹ nhàng khẩy khẩy.
Đôi mắt hắn đỏ lên, hầu kết hắn cũng dần trượt lên trượt xuống.
"Điềm Điềm, cho anh trai ngậm vú của em nha"
Tô Điềm con chưa lên tiếng, Lục Minh đã há miệng ngậm vú cô, đầu lưỡi liếm láp đỉnh phấn hồng. Mút núm vú cô hệt như một đứa trẻ đang bú sữa mẹ.
Tô Điềm không biết mình nên phản ứng như thế nào, cũng chỉ có thể để cho hắn tuỳ ý ngậm mút vú mình.
Bàn tay hư hỏng cũng không nhịn được mò xuống phía dưới của Tô Điềm, xoa nhẹ tiểu bức.
Chắc vì cơ thể này chưa từng được khai phá, cho nên vô cùng mẫn cảm. Chỉ mới mút vú một chút mà tiểu huyệt đã chảy ra không ít mật dịch, ngón tay hắn đã trượt theo cánh âm hộ đã ướt đẫm.
Lục Minh nhìn tiểu bức ướt át, dục vọng cầm thú tăng mạnh cực độ, phát ra thanh âm mang theo sự nôn nóng.
"Điềm Điềm, cho anh trai thao tiểu bức của em được không? Anh trai chịu không nổi muốn thao em!"
Hắn muốn lấy dương vật cắm vào, hắn muốn cùng cô làm tình.
Bạn thấy sao?