Lục Minh thấy Tô Điềm có hành động như vậy, thuận theo nhìn vào tiểu huyệt nơi riêng tư bị hắn thao đến sưng đỏ lúc nảy, bây giờ chảy ra chất lỏng sền sệt.
Khó trách người ta nói phụ nữ làm từ nước, cô gái nhỏ quả đúng là một tiểu yêu tinh làm từ nước. Phía dưới bị làm lâu như vậy mà vẫn còn chảy ra rất nhiều nước.
Lục Minh nhìn hình ảnh Tô Điềm đang tách âm hộ của mình, thiếu chút nữa đã bị cô kích thích có phản ứng. Vội vàng cầm vòi sen đưa đến mật huyệt vệ sinh thật sạch sẽ. Lục Minh hỏi.
"Điềm Điềm thoải mái không?"
Tô Điềm ngây ngô giương mắt nhìn hắn mở vòi nước, bàn tay thò vào trong chà xát âm hộ để làm sạch nơi riêng tư của cô.
Một lát sau, tiểu huyệt đã được làm về sinh sạch sẽ, không còn chảy nước nữa, việc này khiến mệt nhọc trong người cũng tan biến.
Lục Minh cũng tắm rửa sạch sẽ sau đó thu dọn bãi chiến trường. Nơi này quả nhiên đã thành bãi lộn xộn. Trong phòng vẫn còn lưu lại mùi hương hoan ái của hai người, quá nồng.
Để Tô Điềm đứng chờ một bên, hắn mở cửa sổ, thay khăn trải giường mới. Vốn dĩ khăn trải giường cũ đã ướt, không còn dùng được nữa.
Đôi mắt Tô Điềm dần dần không mở nổi, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cô rất chuẩn, không giống phần lớn thanh thiếu niên thường thức đêm. Mỗi tối cô hay ngủ sớm, sáng cũng thức dậy sớm.
Sau khi khắn trải giường được thay đổi sạch sẽ, Tô Điềm liền nằm trên giường ngủ thiếp đi. Lục Minh cầm khăn trải giường bỏ vào máy giặt, quần áo cũng cho vào chỉ trừ quần lót.
Hắn nghĩ nếu bỏ vào giặt chung sẽ dễ bị nhiễm khuẩn, nhiều thứ giao nhau chắc sẽ không tốt, thứ này tốt nhất nên giặt riêng sẽ tốt hơn, nghĩ vậy hắn đặt quần lót sang một bên.
Vừa nảy tiểu huyệt của cô gái nhỏ vẫn còn chảy một ít nước cho nên hiện tại vẫn còn ướt, hắn cầm đến đưa lên mũi ngửi mùi vẫn còn nồng.
Hắn từ trước đến nay chưa từng giặt quần lót cho phụ nữ, Lục Minh tìm một cái thao rửa mặt, bỏ một ít nước giặt quần áo rồi hắn vò thật sạch sau đó xả lại bằng nước sạch rồi đem phơi.
...
Sáng hôm sau.
Lục Minh dậy rất sớm hắn nghĩ Tô Điềm vẫn còn đang ngủ. Hắn định sẽ đưa cô ra ngoài đi dạo, định bụng dặn cô giữ bí mật chuyện hôm qua, nhưng người Tô Điềm đang còn đau rất ê ẩm cho nên cô không muốn đi.
Hắn đi ra ngoài mua bánh kem và trà sữa, sau đó quay trở về cho Tô Điềm ăn. Quả là cô bé còn rất trẻ con khi Tô Điềm nhìn thấy mấy thứ này cô lập tức trở nên phấn chấn.
Cô rất thích ăn bánh kem và uống trà sữa, nhưng người nhà vì lo sức khoẻ cho cô nên không cho cô ăn nhiều. Lục Minh cắt bánh kem và đưa trà sữa cho cô uống rồi dặn.
"Điềm Điềm, chuyện hôm qua chỉ có những người yêu nhau mới được làm, em là bạn gái của anh cho nên chúng ta mới làm cùng nhau. Sau này nếu có ai muốn làm cùng em thì e nhớ tuyệt đối không được đồng ý. Em là bạn gái anh chỉ được làm với một mình anh, nhớ chưa?"
Tô Điềm đang uống trà sữa trân châu thì gật đầu tỏ ý đã biết.
"Còn nữa tuyệt đối không được nói cho người nhà em biết, nhất là anh trai em đừng nói cho nó biết. Bởi vì đây là bí mật của hai ta, nhớ không được nói cho bất kì ai, biết không!"
Tô Điềm cũng gật đầu, như cố chứng minh cho anh trai muốn cô làm gì thì làm cái đó. Lục Minh thấy cô nghe lời cũng nhẹ nhõm, rồi lại dặn.
"Việc chúng ta yêu nhau cũng em hãy giữ bí mật. Vì anh vẫn còn đi học, gia đình hai bên sẽ không cho chúng ta đến bên nhau, chờ sau khi anh tốt nghiệp thì hãy cho mọi người biết, được không em?"
Tô Điềm cực kỳ nghe lời, cô ngoan ngoãn gật đầu.
"Được"
Lục Minh chịu không nổi bởi vì cô càng ngoan thì hắn thấy mình như tên cầm thú.
Sau hai ngày, Tô Kiều đã giải quyết mọi thứ ổn thoả, vừa về đến nhà cậu ta đã nhìn Lục Minh. Tô Kiều nhìn cậu bạn xong quay qua nhìn em gái, đột nhiên vỗ vào lưng Lục Minh nói.
"Lục Minh không ngờ mày đối xử tốt với em gái của tao ghê, mua loại bánh kem đắt nhất cho nó. Không như lúc trước chỉ có bỏ tiền mua cái bánh Bulgari mà cũng la ó"
Lục Minh: ...
Hắn chút nữa đã bị Lục Minh hù chết, nhìn cậu ta cười to hắn cũng xấu hổ cười theo.
...
Vào ngày thứ hai.
Lục Minh cùng Tô Kiều đến trường, trước khi đi còn nhìn Tô Kiều, không biết khi nào mới có cơ hội gặp lại. Lần sau nếu tìm cớ chỉ sợ Tô Kiều sinh nghi.
Tô Điềm cũng nhìn Lục Minh, đôi mắt trong trẻo chứa đựng lưu luyến dừng trên người hắn không rời cho đến khi hắn rời đi.
Lục Minh không biết có phải do mình làm chuyện đồi bại với em gái Tô Kiều hay không, mà hiện tại khi hắn nhìn Tô Kiều không kiềm được cảm giác sợ hãi.
Cả ngày đi học không có chút tinh thần, hắn và Tô Kiều ngồi cùng bàn, nhưng vì cảm thấy tội lỗi nên vẫn luôn né tránh. Tô Kiều không hề nhận ra sự thay đổi thái độ của Lục Minh.
Hôm nay, ngồi trong lớp giáo viên phát cho họ một tờ giấy để họ điền nguyện vọng thi đại học.
Các giáo viên muốn tìm hiểu học sinh của họ muốn chọn trường gì, tương lai sẽ thành người như thế nào.
Sau khi tuỳ tiện điền vài chữ, Lục Minh nhìn thoáng qua tờ giấy của Tô Kiều một chút. Khi nhìn thấy nguyện vọng của Tô Kiều, hắn chấn động. Làm bạn nhiều năm với Tô Kiều lâu như vậy mà hắn không biết Tô Kiều muốn làm cảnh sát, còn muốn thi vào Học Viện Cảnh Sát.
"Tao hỏi nghiêm túc, mày muốn thi vào Học Viện Cảnh Sát thiệt hả?"
"Sao lại không? Tao giống như đang giỡn lắm hả? Hay mày vi phạm gì nên sợ tao tóm cổ mày? Thấy tao điền nguyện vọng đi học cảnh sát mà nhìn mặt không ổn tí nào vậy!"
Lục Minh nghe được lời này chỉ yên lặng mà nuốt ngụm nước bọt, hắn không dám nói lời nào, ổn được mới lạ.
Tô Kiều làm cảnh sát, chẳng may nó phát hiện mình đã phá trinh em gái nó, nó sẽ sút mình vào tù không phải sao. Lục Minh chỉ nghĩ đến thôi là toàn thân không kiềm được hơi run lên, hắn cảm thấy mình không ổn tí nào.
Đến ngày thứ sáu, Tô Kiều nhận được tin nhắn, bảo hắn đến trường cảnh sát làm kiểm tra thể lực.
Cậu ta đã chọn được trường, phải vượt qua bài kiểm tra thể lực mới có thể ghi danh.
Lúc này, Tô Kiều ngồi trên giường nhẫn nại suy xét, hắn phải đến thành phố lân cận, có thể phải đến đó ít nhất ba ngày.
Mấy ngày trước Tô Điềm còn bảo Tô Kiều dẫn cô đi du hồ, cậu ta đã đồng ý. Hiện tại không biết nên làm gì mới đúng, nếu bỏ cơ hội này cấp trên sẽ không có ấn tượng tốt với hắn.
Lục Minh Vừa tắm xong, khăn tắm còn quấn quanh eo, thấy Tô Kiều ngồi trên giường mà thất thần như đang suy tư chuyện gì, không nhịn được hỏi.
"Thất tình rồi hả?"
Tô Kiều nhìn hắn một cái, nói ra phiền não của mình. Lục Minh nghe cậu ta kể thì nhướng mày, một lát sau hắn ho khan một tiếng, lộ ra bộ dáng thật thà chính trực nói.
"Mày cứ đi làm kiểm tra thể lực đi, còn lại thì để tao chăm sóc em gái thay mày."
Tô Kiều nghe vậy, giương mắt nhìn hắn, cảm thấy có gì đó không đúng, còn nhiệt tình chăm sóc em gái.
"Mày mà tốt vậy sao? Mày muốn làm gì?"
Lục Minh thấy hắn nói thế chỉ nhún vai nói.
"Mày không tin tao, tao cũng hết cách, thấy mày buồn não ruột nên tao muốn giúp, mày không cần thì thôi!"
Tô Kiều nghĩ hắn biết em gái mình bị bệnh như vậy sẽ không làm gì Tô Điềm mình đâu, với thân phận và gia thế của Lục Minh thì làm sao hắn lại thích em mình.
Cậu ta không phải người xấu thì sao lại làm chuyện đốn mạt với Điềm Điềm, cho nên Tô Kiều đành nhờ hắn.
Ngày đó Lục Minh và Tô Kiều cùng dọn đồ rời khỏi trường học. Vì chuyến xe sắp đến Tô Kiều nhanh chóng đưa cho hắn chìa khoá nhà đi mất.
Trước khi đến tìm Tô Điềm, Lục Minh ghé qua mua bánh và trà sữa, hắn biết Điềm Điềm thích cái này nên ghé mua cho cô.
Tô Điềm đang ở nhà xem phim hoạt hình, khi nhìn thấy Lục Minh, cô không khỏi kinh ngạc, đã lâu cô không gặp hắn.
Lục Minh đi vào, đưa cô bánh và trà sữa, lúc hắn ngồi xuống sofa, Tô Điềm đã vén váy lên, đưa lưng về phía hắn, cởi quần lót xuống nói.
"Anh, bạn gái phải làm thế này!"
Lục Minh: ...
Có gì không đúng, mới một tuần trôi qua sao cô lại trở nên chủ động như vậy.
Trong lúc còn đang nghĩ ngợi, hắn đột nhiên nhìn thấy một đĩa CD trên bàn. Lục Minh nhìn đống đĩa CD quen quen trên bàn, Lục Minh nhìn cực kỳ quen mắt, đây là loại đĩa CD màu vàng bán trên thị trường mấy năm trước phim AV.
Điềm Điềm xem phim AV, hắn muốn chửi chết Tô Kiều, đúng là đầu óc có tật xấu, đã mua loại CD này còn không biết giấu cẩn thận để em gái thấy được
Bạn thấy sao?