Chương 115: Chương 114: Cố Diệc Chính cưỡng hôn, ngón tay cắm bức, em vì anh mà ướt sao? (h)

Chương 114: Cố Diệc Chính cưỡng hôn, ngón tay cắm bức, em vì anh mà ướt sao? (h)

Lần nữa nhìn thấy Cố Diệc Chính và Trần Bỉnh Văn là ở sân thể dục trường học.

Đỗ Nhược cùng Tử Tô trong tay cầm vợt đánh cầu lông, đang chuẩn bị vận động một chút, ai ngờ nửa đường Trần Bỉnh Văn cà lơ phất phơ nhảy xổ ra ——

"Hey hai vị mỹ nữ, để muốn thêm hai người không? Chúng ta cũng lâu rồi không đánh cầu lông."

Đỗ Nhược mím môi, lâu như vậy tới nay, nàng cố tình trốn tránh hai tên ôn thần kia, nhưng ông trời lại thích cùng nàng đùa giỡn, người Đỗ Nhược không muốn gặp lại càng để nàng chạm mặt.

Tử Tô nhìn Đỗ Nhược, chờ nàng quyết định.

Cố Diệc Chính lúc này cũng từ phía sau đi tới, trong tay hắn kẹp điếu thuốc, bộ dáng dù có bị ghi tội cũng không để ý, thấy Đỗ Nhược không nói lời nào, giữa mày dâng lên một cổ lạnh lẽo, trào phúng nói ——

"Không đến mức vậy chứ, đánh cầu lông mà thôi, em cũng sợ?"

Đỗ Nhược xiết trái cầu lông thật chặt trong tay, nhìn Cố Diệc Chính một lát, gật gật đầu, "Được, năm ván ba thắng, theo thứ tự thay phiên."

Nhìn bóng dáng Đỗ Nhược xoay người, Cố Diệc Chính thiếu chút nữa không khống chế được đuổi theo, nhưng lại bị hắn cưỡng chế nhịn xuống.

"Ai thua thì phải đáp ứng người thắng một chuyện."

Cố Diệc Chính từ trong tay Tử Tô tiếp nhận cây vợt, bỏ qua ánh mắt chứa đầy thiên ngôn vạn ngữ của nàng, nhìn Đỗ Nhược đang đứng đối diện hắn ánh mắt thực lãnh.

"Tiền đề là, không thể quá phận."

Đỗ Nhược hết sức chăm chú nhìn Cố Diệc Chính phát cầu, Cố Diệc Chính đánh cầu lông rất lợi hại, nàng không dám phân tâm.

Tuy biết là vậy, thể lực nam nữ hai bên rốt cuộc cũng có khác biệt, cho dù nàng cố gắng đánh tốt đến mấy, nhưng thể lực Cố Diệc Chính có thể đem nàng hao chết, cuối cùng, Cố Diệc Chính thắng ván tiếp theo.

Đỗ Nhược ngước mắt nhìn hắn, dám đánh cuộc thì dám nhận thua, "Nói đi, yêu cầu gì."

"Hôn anh."

Cố Diệc Chính gắt gao nhìn chằm chằm mặt Đỗ Nhược, buột miệng thốt ra hai chữ.

Đỗ Nhược lắc đầu, "Cái này không được, đổi cái khác."

Cố Diệc Chính cười nhạo một tiếng, "Có cái gì không được, yêu cầu này rất khó làm sao?"

Hắn thừa nhận chính mình vì yêu sinh hận, cố ý khó xử nàng, nhưng Đỗ Nhược không cần suy nghĩ đã trực tiếp cự tuyệt, loại tư thái quyết tuyệt này, hung hăng đâm bị thương tâm hắn.

Cố Diệc Chính giữ chặt cổ tay Đỗ Nhược, đem nàng đè lên một bên bồn hoa, ngữ khí hung ác, "Đỗ Nhược, có phải em thật sự cho rằng tôi không dám đem chuyện của em công bố hay không?"

Đỗ Nhược rũ mắt, không nói gì.

Mà Cố Diệc Chính chọn lựa góc độ này, vừa vặn che khuất tầm mắt Trần Bỉnh Văn và Tử Tô, trong phạm vi nho nhỏ, có thể nghe thấy tiếng hai người bọn họ thở dốc.

"Em không nghe thấy sao? Tôi muốn hôn em."

Cố Diệc Chính bóp cằm Đỗ Nhược, cúi đầu hôn lên môi nàng, bị Đỗ Nhược nghiêng đầu ngăn cản, môi mỏng khắc bạc hơi mang chút lạnh băng chạm vào sườn mặt nàng.

Đỗ Nhược muốn đem hắn đẩy ra, nhưng nàng đánh cầu lông một hồi, thật sự cả người vô lực, đẩy cũng đẩy không được, thân thể Cố Diệc Chính giống như tường đồng vách sắt, đem cơ thể nhỏ xinh Đỗ Nhược giam cầm trong đó ——

"Cố Diệc Chính, anh mau buông tay!"

Ngoài dự đoán, Cố Diệc Chính thật sự chậm rãi buông cổ tay nàng ra, chỉ là như cũ che trước mặt nàng, hốc mắt đỏ lên, thân thể khẽ rùng mình, "Trừ bỏ câu này ra, tôi còn muốn nghe câu khác."

"......"

Đỗ Nhược lông mi khẽ run, nàng tựa hồ cảm nhận được hắn mềm yếu, không khỏi nhớ tới trước kia bọn họ từng làm bằng hữu, thời gian đơn thuần tốt đẹp, hốc mắt cũng nóng lên theo ——

"Cố Diệc Chính, đừng hút thuốc, đối thân thể không tốt, cũng đừng trốn học, đừng lấy tiền đồ bản thân đùa giỡn."

Nói xong, đẩy hắn ra liền đi, lại bị chế trụ eo nhỏ, đè lên bồn hoa, "Em để ý sao?"

Đỗ Nhược vô tình lắc đầu, "Không quan tâm."

Một bóng đen áp xuống, Đỗ Nhược có thể cảm giác được đối phương tức giận, mang theo dục vọng mãnh liệt hôn loạn lên môi nàng, hôn tới Đỗ Nhược không tài nào thở nổi.

"Ngô ngô —— Cố Diệc Chính, anh cút ra! Ngô......"

Đỗ Nhược dùng sức đánh lên bả vai Cố Diệc Chính, thậm chí dùng chân dẫm chân hắn, một chút sức lực cũng không lưu, nhưng lại không thay đổi được gì, đối phương một chút phản ứng cũng không có, ngược lại là nàng, dùng sức giãy giụa quá độ, đầu óc một mảnh choáng váng.

"Tiểu Nhược, tối hôm qua tôi lại mơ thấy em...... Tiểu Nhược, sao em lại nhẫn tâm như vậy? Tiểu Nhược......"

Cố Diệc Chính một bên dùng sức mút lưỡi, một bên nỉ non tên Đỗ Nhược trong miệng, phảng phất như đang nói mớ.

Đỗ Nhược bị hôn đến hai chân nhũn ra, trước mặt nam sinh không biết khi nào, bả vai đơn bạc gầy yếu trở nên mạnh mẽ như thế, làm nàng không cách nào tránh thoát, thậm chí càng giãy giụa, thân thể hai người càng dính càng chặt, giữa hai cơ thể không có nửa điểm khe hở.

Cố Diệc Chính hai tròng mắt đỏ đậm, đầu lưỡi dây dưa quấn quýt trong miệng Đỗ Nhược, dùng sức gặm mút cánh môi nàng, cướp lấy nước miếng trong miệng nàng, hận không thể đem toàn bộ nước miếng Đỗ Nhược liếm sạch sẽ.

Mặc dù biết mình làm như vậy hậu quả sẽ đổi lấy một cái tát của Đỗ Nhược, nhưng hắn như cũ không khống chế được bản thân, tựa như trúng ma chú, Đỗ Nhược là mệnh kiếp của hắn.

Tay lửa Cố Diệc Chính nóng bỏng như lửa, theo thứ tự vuốt ve qua cổ Đỗ Nhược, bộ ngực sữa mềm mại, lần xuống chút nữa, sờ qua vòng eo tinh tế, cuối cùng đi vào giữa hai chân, hai ngón tay cắm vào khe thịt mềm, Đỗ Nhược nháy mắt trợn to đôi mắt, phát ra một tiếng rên rỉ.

"Ngô ——"

Cố Diệc Chính không nghĩ tới Đỗ Nhược lại mẫn cảm đến nước này, chỉ mới dùng ngón tay cắm vài cái, âm hộ nàng đã ướt đến rối tinh rối mù, giọng hắn trầm đục, liếm hôn vành tai trắng nõn.

"Tiểu Nhược, em ướt rồi, là vì tôi mà ướt sao?"

"Cút!"

Đỗ Nhược run rẩy xuống tay đánh cho Cố Diệc Chính một bạt tai, ngượng ngùng không thôi, thân thể của nàng mẫn cảm thành như vậy, tự mình cũng cảm thấy cảm xấu hổ, thừa dịp Cố Diệc Chính ngây người, nàng đẩy hắn ra từ đường nhỏ chạy đi.

☀Truyện được đăng bởi Reine☀ Editor: JeffmaterXXX

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...