Chương 117: Tử Tô phát hiện người ba ba thích là khuê mật, rời nhà trốn đi, bị ba ba dụ lên xe thao (h)
Tử Tô mặc áo ngủ, hốc mắt đỏ hồng, mơ mơ màng màng đi vào quán bar trước kia nàng thường đi, ngoài ý muốn thấy được Cố Diệc Chính đang mượn rượu giải sầu.
Chiều nay, ba ba Tử Tô nói công ty có cuộc họp, hắn không thể đón nàng tan học, vì thế Tử Tô liền tự mình về nhà, nhưng chờ nàng đi đến cửa nhà, ngoài ý muốn nghe được ba ba nàng gọi điện thoại cho Đỗ Nhược.
Ngôn ngữ thô tục ái muội, mặc kệ Đỗ Nhược cự tuyệt hắn thế nào, ba ba vẫn ăn nói hạ lưu như cũ, thậm chí còn ảo tưởng muốn cùng Đỗ Dũng trao đổi một lần, nếm thử mùi vị con gái đối phương.
Một khắc kia, mặt Tử Tô trở nên trắng bệch, gần như trong suốt, nàng khó tin che miệng lại, lặng lẽ rời khỏi nhà.
Tử Tô đi lang thang bên ngoài không dám về nhà, chờ tới tối quán bar mở cửa, lúc này mới thất thần bước vào.
Kỳ thật hiện tại nghĩ lại, hết thảy đều có dấu vết.
Ánh mắt ba ba mỗi lần nhìn về phía Đỗ Nhược đều trần trụi như vậy, lúc trước Tử Tô sao lại không phát hiện ra......
Cố Diệc Chính cũng nhìn thấy Tử Tô, nhưng không tiến lên chào hỏi, tựa như người không quen biết.
Tử Tô đi qua, ngồi xuống Cố Diệc Chính bên cạnh, uống một ngụm vang đỏ.
Trong lòng chua xót khó chịu, mỗi một lần hô hấp đều thấy đau.
"Cố Diệc Chính, anh nói xem, vì cái gì người em thích đều không thích em? Em thật sự kém như vậy sao?"
Ban đầu, Tử Tô rất thích Cố Diệc Chính, nhưng sau khi biết Cố Diệc Chính thích Đỗ Nhược, nàng chỉ có thể rời khỏi; sau đó, khi biết cùng Cố Diệc Chính không có khả năng về sau, nàng thử đi ỷ lại người ba ba đã cưỡng gian mình, thậm chí bắt buộc bản thân chậm rãi tiếp nhận hắn, nhưng nàng không nghĩ tới, ngay cả ba ba cũng lừa gạt nàng, xem nàng như công cụ tiết dục mà thôi......
"Em không kém, chính là quá ngốc."
Cố Diệc Chính đoạt lấy ly rượu trong tay Tử Tô, không cho nàng tiếp tục uống nữa, "Chỗ này ngư long hỗn tạp, em đừng uống say, uống say dễ bị người nhặt xác đấy."
Cho dù không còn là bằng hữu, nhưng Cố Diệc Chính cũng không thể trơ mắt nhìn người đã từng là bằng hữu nhảy vào hố lửa.
"Anh vẫn quan tâm em, đúng không?"
Nước mắt trên gương mặt Tử Tô chảy xuống, nàng quật cường không cam lòng nhìn Cố Diệc Chính, tựa như chưa từng nhìn rõ ràng người này.
"Không phải quan tâm, mà là áy náy."
Cố Diệc Chính trầm giọng nói, hắn đem Tử Tô đưa tới một phòng nghỉ, móc ra di động của nàng, gọi cho ba ba Tử Tô, kêu hắn tới đón người.
......
Hai mươi phút sau, khi ba ba Tử Tô từ quán bar đem con gái ôm ra, sắc mặt rất khó coi, "Tử Tô, con muốn bỏ nhà trốn đi sao? Rời khỏi ba ba, con sống sót nổi không cũng là vấn đề, con tốt nhất nghĩ cho kỹ."
Đổi là ngày thường, Tử Tô tính cách yếu đuối, tuyệt đối không dám phản bác, nhưng hôm nay nàng uống quá nhiều rượu, mượn men say, cùng ba ba lớn tiếng đối chất, "Đúng vậy, con chính là muốn bỏ nhà đi bụi đấy, sống hay chết cũng không cần người quản!"
"Ngày hôm qua không phải còn tốt sao? Con phát điên cái gì."
Ba ba Tử Tô nhéo nhéo mũi, hắn không muốn ngoài cửa quán bar bị người khác chế giễu, đem con gái bế lên liền hướng bãi đỗ xe đi thẳng.
Tử Tô cực lực giãy giụa, muốn từ trên người hắn nhảy xuống, nhưng lại bị ba ba gắt gao ôm chặt eo, không tài nào tránh thoát, nàng tức giận hung hăng cắn một ngụm lên vai ba ba, đau đến hắn kêu lên một tiếng, nhưng như cũ vẫn không buông tay.
"Ba ba, ngươi nói cho con biết, người có phải chỉ xem con là thế thân của Tiểu Nhược hay không?"
Nàng giãy giụa một hồi vô dụng, chỉ có thể tùy ý để ba ba đem mình cột vào ghế phụ, trong miệng lẩm bẩm nói, hốc mắt đỏ bừng, tựa hồ đã khóc thật lâu.
Ba ba Tử Tô nghe vậy thân thể ngẩn ra, hắn không phản bác, sau một hồi trầm mặc, lúc này mới trầm thấp mở miệng, "Đúng vậy."
"Vì sao người lại gạt con?! Nếu hôm nay không phải Cố Diệc Chính gọi điện thoại cho người, có phải ngay cả con gái người không thấy cũng không biết, đúng không?!"
Làm gì có ba ba nào vô trách nhiệm như hắn......
Tử Tô cảm xúc dao động phi thường lớn, những lời này cơ hồ là rống ra tiếng, đối mặt với nàng phẫn nộ chất vấn, nước mắt lại lần nữa mất khống chế chảy xuống.
Ba ba Tử Tô đem con gái ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng xoa xoa lưng nàng, giúp nàng thuận khí ——
"Thực xin lỗi, Tô Tô, ba ba không nên hung dữ với con con. Ba ba cũng không phải cố ý lừa gạt con, chỉ là vẫn luôn không biết nên mở miệng với con thế nào."
"Thật không?"
Tử Tô cười nhạt một tiếng, sớm đã nản lòng thoái chí.
"Ba ba biết hành vi của mình rất đáng xấu hổ, nhưng chỉ có con mới có thể làm ta quên được Đỗ Nhược, từ thống khổ đi qua, hãy cho ta một chút thời gian, chờ ta hoàn toàn quên nàng, được không?"
Ba ba Tử Tô hôn môi con gái, đại chưởng vói vào quần ngủ Tử Tô, xoa bóp hạ bộ mềm mại ướt át của nàng.
Tử Tô sức lực quá nhỏ, giãy giụa cũng phí công, chỉ có thể chết lặng mở chân ra, tùy ý để cự vật thô to ba ba cắm vào, ở trên xe ra sức xâm phạm nàng.
"Ân...... A......"
Vài phút sau, cho dù chuyện này rất trơ trẽn, nhưng thân thể nàng dưới sự thành thạo vỗ về chơi đùa của ba ba, dần dần chảy ra dâm thủy, Tử Tô cắn môi khụt khịt ——
"Ba ba, Tô Tô tin người một lần, nếu sau khi thi đại học xong người vẫn không có biện pháp quên được Tiểu Nhược, con nhất định sẽ rời khỏi người."
"...... Được."
Ba ba Tử Tô trong lòng bỗng nhiên run lên, nghe con gái nói lời quyết tuyệt, hắn cưỡng bách chính mình không nên nghĩ nhiều, nhưng một loại cảm xúc lo được lo mất vẫn quanh quẩn bên người hắn, làm hắn chỉ có thể càng dùng sức chịch cắm ra vào trong thân thể kiều nộn dưới thân, gạt đi bất an trong nội tâm.
Cự vật thô dài nóng bỏng bên trong nộn huyệt Tử Tô ướt dầm dề thọc vào rút ra, mang ra từng đợt dâm thủy, làm ướt đệm ghế.
Thân xe không ngừng lay động lên xuống, theo thời gian về sau càng trở nên kịch liệt hơn.
Mà giờ phút này, chỉ cần có người đi qua chiếc xe này, liếc mắt một cái là sẽ minh bạch bên trong hai cha con họ đang làm cái gì.
"Ân a...... Ba ba, người, người về sau không được gạt con, được không?"
Bị ba ba đẩy lên cao trào, gương mặt Tử Tô đỏ bừng, nàng ngước mắt nhìn nam nhân cao lớn tuấn lãng trước mặt, là hắn cho mình cuộc sống sung túc, nhưng cũng chính hắn đem đẩy mình xuống địa ngục.
Tử Tô không biết khi nào đã yêu hắn, cho nên khi biết được ba ba chỉ là đang lừa gạt cảm tình nàng, Tử Tô mới có thể thống khổ như vậy.
Ba ba Tử Tô phóng thích xong, dùng khăn giấy lau sạch sẽ hạ thể lẫn nhau, trấn an muốn đem con gái ôm vào ngực, hắn không trả lời vấn đề Tử Tô, tựa hồ lâm vào trầm tư, muốn suy nghĩ cặn kẽ cảm tình của mình đối với con gái rốt cuộc là loại tình cảm gì.
☀Truyện được đăng bởi Reine☀
Editor: JeffmaterXXX
Bạn thấy sao?