Tháng hai năm Hồng Hi thứ hai mươi ba, vào một ngày lập xuân ấm áp, đại lễ phong phi diễn ra, Tô Điềm Noãn chính thức được sách phong Ninh phi, hàm chính tam phẩm.
Cũng trong ngày hôm đó, Đoan tần Lương thị được tấn phong Đoan phi. Đoan tần vốn là mẹ đẻ của Tam hoàng tử, trước kia vốn xuất thân từ cung nữ, bởi vì sinh hạ được Tam điện hạ nên mới được phong tần, mười mấy năm vẫn chỉ an vị làm một Đoan tần nho nhỏ. Xưa nay vì thân phận mẹ ruột thấp kém, Tam hoàng tử vẫn bị người ta bỏ quên. Bây giờ, Đoan tần được tấn phong, đồng nghĩa với việc Tam hoàng tử cũng chính thức bước vào cuộc chiến tranh ngôi Thái tử.
Tuy nói cùng được phong phi, Tô Điềm Noãn lại đến sau mà được trước, hơn nữa nàng còn là Ninh phi sơ phong, cao quý hơn người được tấn phong từ cấp thấp hơn như Đoan phi, được đi trước vào nhận phong, cũng được ban kim sách [1] trước. Khoác lên mình bộ triều phục lộng lẫy, hai tay nhận lấy kim sách mạ vàng, sau đó quỳ tạ ân, từ đây, Tô Điềm Noãn đã chính thức là người nhà họ Triệu, chết đi cũng sẽ được táng ở Hoàng lăng, bài vị được mang vào Thái miếu, vĩnh viễn không thể thoát khỏi Tử Cấm thành này.
Nàng nâng kim sách lui ra ngoài, đúng lúc gặp Đoan phi bước vào. Nghe nói Tam hoàng tử bằng tuổi của nàng, hẳn Đoan phi cũng không còn trẻ, nhưng bà vẫn rất đẹp, vẻ đẹp nền nã nhẹ nhàng, tựa như hoa lê trắng muốt, mộc mạc mà thanh khiết. Nếu Tô Điềm Noãn là vị ngọt ngào, thì Đoan phi hẳn là vị nhạt, không phải tẻ nhạt, mà là điềm đạm như nước.
Tô Điềm Noãn khẽ cúi đầu, mỉm cười chào bà. Đoan phi cũng mỉm cười đáp lễ. Sau đó, hai người lẳng lặng lướt qua nhau, không nói một lời.
Tô Điềm Noãn thầm nghĩ, nếu trong hậu cung này, ai ai cũng yên tĩnh như Đoan phi, thì hẳn là thiên hạ thái bình, chẳng còn sóng gió gì nữa.
Tối hôm ấy, Hồng Hi đế lại lật thẻ bài thị tẩm nàng. Mấy ngày này, gần như đêm nào bệ hạ cũng nghỉ ở Trường Xuân cung, Tô Điềm Noãn một mình độc sủng đã phá vỡ cái lệ phân đều mưa móc trước kia, cũng không ít vị nương nương xem nàng như gai trong mắt, chỉ là còn e ngại bệ hạ, chưa dám có động tĩnh gì.
Tô Điềm Noãn cũng vừa vì việc này mà bị Thái hậu gọi đến khiển trách. Nàng thầm nghĩ, đêm nay nhất định phải khuyên bệ hạ chiếu cố đến các cung khác. Không phải là nàng rất rộng lượng, chỉ là được hun đúc tư tưởng hiền thê lương mẫu quá nhiều, đến mức nàng cảm thấy muốn chiếm hữu phu quân cho riêng mình chính là sai trái. Huống hồ, nàng cũng không muốn quan hệ giữa Hoàng thượng và Thái hậu càng tệ hơn.
Lại phải kể đến, Thái hậu được Hồng Hi đế tôn xưng là Đích mẫu Hoàng thái hậu, cũng có nghĩa là không phải mẹ ruột của người. Mẫu phi của Hồng Hi đế sớm qua đời, người được ôm đến chỗ của Thái hậu – lúc đó còn là Hoàng hậu nuôi dưỡng. Không phải ruột thịt, tất nhiên cách lòng. Hồng Hi đế tuổi nhỏ đăng cơ, Thái hậu buông rèm nhiếp chính, lại tham luyến quyền lực, nhất quyết không chịu trao quyền lại cho bệ hạ. Mười lăm tuổi, Hồng Hi đế đoạt chính thành công, tước hết thực quyền của Thái hậu, giam lỏng bà trong Từ Ninh cung, vì sợ mang tiếng không hay, bên ngoài vẫn phải giả vờ mẫu từ tử hiếu. Chính vì vậy, Tô Điềm Noãn không muốn bản thân trở thành cái cớ cho Thái hậu bất hòa với bệ hạ, khiến bệ hạ khó xử.
Bạn thấy sao?