Khi Tô Điềm Noãn tỉnh dậy sau cơn say, nàng đã không còn là Đại hoàng tử phi, mà bỗng dưng trở thành Ninh phi nương nương.
Nàng thậm chí còn không biết chuyện gì xảy ra, đã bị chính phu quân của mình dâng lên cho người mà nàng luôn yêu kính như phụ hoàng. Tất cả bọn họ, không ai quan tâm đến suy nghĩ của nàng, cảm nhận của nàng. Nàng cảm thấy bản thân như một thứ lễ vật, một món cống phẩm, thật nhục nhã, thật ti tiện.
Tô Điềm Noãn từ nhỏ đã được dạy tam tòng tứ đức, cho dù Đại hoàng tử bạc tình với nàng, nàng cũng vẫn không oán trách hắn nửa lời, chỉ biết cam chịu, nhưng lại không thể chấp nhận được bản thân thất tiết, lại còn là thất tiết với chính công công [1] của mình. Lúc đầu, nàng chỉ muốn tìm cái chết, nhưng Hồng Hi đế dọa, nếu nàng chết, cả Tô gia sẽ phải chôn cùng. Tô Điềm Noãn đành phải lay lất sống qua ngày.
Mấy ngày này, Hồng Hi đế giữ nàng ở trong Càn Thanh cung, không cho bất kỳ ai thấy mặt, ngay cả cung nhân hầu hạ cũng đều là những kẻ câm điếc, không thể nói chuyện, cũng không thể đem những gì diễn ra ở đây truyền ra ngoài. Người ta chỉ lờ mờ biết, có một vị Ninh phi bí ẩn đang rất đắc sủng, bệ hạ yêu nàng đến mức không muốn để cho ai khác trông thấy dung mạo của nàng, liền giấu nàng trong Càn Thanh cung, kim ốc tàng kiều, từ đó không còn thiết gì đến hậu cung, chỉ trừ khi tảo triều, ngày đêm không rời nàng nửa bước.
Càn Thanh cung vốn là tẩm cung của Hoàng đế, xưa nay chưa từng cho phép phi tần ở lại, vị Ninh phi bí ẩn kia nhất thời trở thành chủ đề bàn tán ở hậu cung, ai cũng hiếu kỳ, không rõ nàng có nhan sắc khuynh thành nhường nào, các vị nương nương thì cắn khăn ghen ghét, luôn muốn trừ khử đi cho hả dạ, chỉ hiềm nỗi bệ hạ bảo vệ nàng quá kín kẽ, không thể ra tay được.
Tô Điềm Noãn bấy giờ ở trong Càn Thanh cung, phảng phất cách biệt với thế gian bên ngoài, làm sao biết được người ta đồn đãi về mình thế nào, suốt ngày nàng chỉ ủ rũ ngồi bên khung cửa nhỏ, thông qua cái ô cửa bé tí ấy để nhìn ra khoảnh vườn ngoài kia. Tuyết đã tan, giá rét đã lùi xa, mùa xuân đang tới, trăm hoa đua nở, nhưng mà nàng chỉ có thể bó gối ngồi trong này, đứng bên lề mùa xuân muôn màu muôn vẻ đó. Thứ duy nhất gắn kết nàng với bên ngoài, chỉ là cái ô cửa nhỏ nhìn ra góc vườn vắng vẻ kia.
Hôm nay, Hồng Hi đế bãi triều sớm, quay về Càn Thanh cung phê duyệt tấu chương. Tô Điềm Noãn lập tức được vời đến hầu hạ. Hoàng thượng gần đây không muốn cung nữ thái giám khác theo hầu, nhất quyết bắt nàng phải túc trực bên cạnh người. Mặt ngoài, nhiệm vụ của nàng chỉ là ngoan ngoãn ngồi trong lòng người, thi thoảng giúp người mài mực, rót trà, phảng phất như là hồng tụ thiêm hương [2]. Nhưng mà, chỉ có nàng biết, những khi cao hứng, bệ hạ liền tiện tay đặt nàng lên ngự án mà sủng hạnh, mặc kệ cho nàng kêu khóc, tủi hổ.
Có lẽ bởi đã phải làm một đế vương đạo mạo nghiệm nghị hơn hai mươi năm trước mặt người khác, Hồng Hi đế trở về Càn Thanh cung cũng lười tiếp tục giả vờ nữa, trực tiếp để lộ con người thật nhất của mình với nàng. Trước kia, người trong mắt nàng luôn là một phụ hoàng đáng kính, từ ái, Tô Điềm Noãn nằm mơ cũng không ngờ đằng sau dáng vẻ đó lại là một nam nhân tràn đầy nghi ngờ, luôn luôn hoài nghi nàng có tư tình với kẻ khác, độc chiếm nàng đến bệnh hoạn, đối với việc trong khuê phòng kia thì lại có ham thích biến thái. Chỉ mới mấy ngày, Tô Điềm Noãn đã từ chỗ cảm thấy ban ngày tuyên dâm là việc đáng xấu hổ cùng cực, trở nên bình thản lạnh nhạt như bây giờ.
Bạn thấy sao?