Chương 13: Chương 11: Hồi môn

Sáng hôm ấy, Tô Điềm Noãn háo hức đến mức tờ mờ sáng đã thức dậy, chỉ mong trời mau sáng để trở về nhà thăm phụ mẫu. Hồng Hi đế ngủ không sâu, ngay khi nàng vừa thức giấc, người đã phát hiện, mở mắt ra, đưa tay xoa đầu nàng, hỏi:

"Thời gian còn sớm, sao không ngủ thêm?"

Tô Điềm Noãn gối đầu lên cánh tay người, thỏ thẻ nói:

"Nghĩ đến sắp được gặp phụ mẫu, Noãn Nhi vui mừng quá, không ngủ được."

Tuy rằng bệ hạ đã cho phép nàng vời Tô phu nhân vào cung trò chuyện, nhưng gần đây mẫu thân nàng lại đột nhiên ngã bệnh, không thể vào được. Tô Điềm Noãn vô cùng lo lắng, cũng chỉ có thể xin Hoàng thượng lệnh Thái y đến Tô phủ chữa cho mẫu thân.

Hồng Hi đế xưa này thân tình rất mỏng, đối với tiên đế cũng không thân cận, càng không cần bàn đến vị mẫu hậu hữu danh vô thực ở Từ Ninh cung kia. Đến khi các hoàng tử, công chúa của người ra đời, người cũng không dám đặc biệt thương yêu một đứa con nào, chỉ sợ rằng sẽ bị kẻ khác lợi dụng làm công cụ tranh sủng. Có thể nói, Hồng Hi đế không thể hiểu được Tô Điềm Noãn vì sao lại quyến luyến không nỡ người thân như vậy, chỉ cảm thấy không vui khi nàng quan tâm người khác hơn mình.

"Nếu Noãn Nhi đã không ngủ được, vậy đừng lãng phí thời gian." Người kề sát tại nàng thì thầm.

Sau đó... Không có sau đó, chỉ biết sau khi Tô Điềm Noãn rời khỏi giường, phải nhờ bệ hạ ôm lên kiệu. Nàng đỏ bừng mặt, suốt đoạn đường đều vùi mặt vào lòng bệ hạ, không dám ngẩng lên nhìn mọi người.

Xưa nay phi tử về thăm nhà thường đã long trọng, lần này Ninh phi hồi môn lại còn được bệ hạ ngự giá đi cùng, quả thực là vinh hiển khó ai sánh bằng. Dọc đường đi, xa giá đi qua đến đâu, mọi người đều phải quỳ rạp xuống, không được phép ngẩng đầu lên nhìn ngó. Tô Điềm Noãn lần đầu thấy nhiều người như vậy quỳ dưới chân mình, có chút lạ lẫm không quen. Có thể đối với kẻ khác, đây là vinh quang tột đỉnh. Nhưng mà, chỉ cần tưởng tượng, cả đời này, mỗi lần nàng ra đường, không ai dám ngẩng đầu lên nhìn nàng, càng không có ai dám nói với nàng một câu, mọi người thấy nàng đều sợ hãi cung kính, nàng cũng không bao giờ còn có thể thoải mái dạo phố như trước đây. Nghĩ cho cùng, vinh quang như vậy, cũng không hẳn là hạnh phúc.

Hồng Hi đế nhẹ kéo nàng ngả vào lòng mình, khẽ bảo:

"Trẫm một mình ở nơi cao giá lạnh này hơn hai mươi năm, cảm thấy có phần cô đơn. May rằng trời cao thương xót, ban Noãn Nhi cho trẫm, cùng trẫm bầu bạn hết kiếp này."

Tô Điềm Noãn mỉm cười, dùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay to lớn của người, nhỏ giọng nói:

"Noãn Nhi đến muộn, không thể ở bên bệ hạ ngay từ lúc đầu, chỉ mong rằng, có thể cùng người đi đến cuối cùng."

Hồng Hi đế xoa xoa đầu nàng, hai người cùng lẳng lặng tựa vào nhau, cùng nhìn nhau mỉm cười.

Chỉ vì khoảnh khắc này, dù đoạn đường có dài đến mấy, gian nan đến mấy, cũng có thể kiên trì sánh vai đi tiếp.

--- ------

Khi xa giá dừng trước Tô phủ, đã thấy trên dưới Tô phủ, trừ Tô phu nhân, đều đứng sẵn ở trước cửa lớn nghênh đón.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...