Chương 14: Chương 12: Tiền kiếp (6)

Thời gian như nước chảy trôi vụt qua kẽ tay, thoáng chốc mà Tô Điềm Noãn đã bị giam ở Càn Thanh cung gần một năm. Suốt một năm không thấy mặt trời, suốt một năm sống dưới tên họ của người khác, suốt một năm không được gặp gỡ bất kỳ ai ngoài bệ hạ và những cung nhân bị câm kia, Tô Điềm Noãn tưởng chừng như mình sẽ hóa điên. Nhưng đáng tiếc, nàng vẫn tỉnh táo, vẫn cảm thấy nhục nhã mỗi khi bị Hồng Hi đế cưỡng ép sủng hạnh, vẫn nhớ phụ mẫu da diết mỗi độ trời ngả bóng về chiều, chim mỏi từng đàn bay về tổ.

Có lẽ tình hình hậu cung đã ổn định, lại thấy gần đây Tô Điềm Noãn trở nên ngoan ngoãn phục tùng hơn trước, Hồng Hi đế cho phép nàng nửa tháng một lần được ra hoa viên đi dạo cho khuây khỏa.

Hôm đó, khi nàng đang thơ thẩn ngắm hoa, bất chợt có một bóng người lao tới, nhanh như chớp ôm nàng lùi ra sau mấy bước. Ánh kiếm sáng loáng lóe lên, chỉ thấy một con rắn lớn bị cắt làm đôi rơi xuống đất, cung nhân phía sau đều hoảng sợ xanh mặt.

Tô Điềm Noãn cũng giật mình, ngẩng đầu nhìn lên người vừa cứu nàng kia. Đó là một thiếu niên độ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, căn cứ vào trang phục trên người thì hẳn y chính là thị vệ trong cung. Nàng nhìn y, mỉm cười nói:

"Đa tạ ngươi đã cứu ta."

Nếu nàng có chuyện gì, chưa biết chừng Hồng Hi đế sẽ trút giận lên Tô gia. Nàng thật sự cảm kích thị vệ này, cho nên cũng không xưng "bản cung" với y.

Thiếu niên thấy nụ cười của nàng, chợt đỏ mặt, vội huơ huơ tay, ý bảo không dám nhận lời cảm ơn.

Tô Điềm Noãn thấy dáng vẻ ngây ngô của y rất đáng yêu, bèn bảo đại cung nữ Nguyệt Nhi bên cạnh mình lấy ra vàng bạc, ban thưởng cho y.

Chuyện tưởng chừng chỉ có vậy, nào ngờ duyên phận quả nhiên là thứ rất kỳ diệu, nửa tháng sau, Tô Điềm Noãn lại ra hoa viên dạo chơi, sơ ý làm rơi khăn tay, có một thị vệ nhặt lên cho nàng. Tô Điềm Noãn nhìn lại, ngạc nhiên thốt lên:

"Là ngươi sao?"

Hóa ra y chính là thị vệ đã cứu nàng ngày trước.

Thị vệ kia ngẩng đầu, trông thấy nàng cũng rất kinh hỉ, mặt thoáng chốc ửng đỏ, chân tay luống cuống không biết làm sao.

Tô Điềm Noãn nhìn dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của y, không kiềm được bật cười thành tiếng. Tất cả cung nhân ở sau đều lấy làm kinh ngạc. Phải biết, đây là lần đầu tiên bọn họ trông thấy nương nương cười.

Tối hôm ấy, Tô Điềm Noãn đến hầu hạ Hồng Hi đế. Như thường lệ, người vẫn ôm nàng vào lòng, hỏi:

"Hôm nay Noãn Nhi đã làm gì?"

Tô Điềm Noãn đáp:

"Thần thiếp thức dậy, chải đầu rửa mặt, ra hoa viên dạo một lúc, sau đó trở về làm điểm tâm cho bệ hạ."

Hồng Hi đế cầm lên ngự bút, vừa phê tấu chương, vừa hỏi:

"Có gặp ai không? Nói những gì?"

Tô Điềm Noãn hơi chột dạ, linh cảm cho nàng biết không nên kể chuyện tiểu thị vệ kia cho bệ hạ nghe, liền cúi đầu nói:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...