Chương 15: Chương 13: Ngoại truyện: Nguyên phi cố sự

"Hậu cung giai lệ tam thiên nhân

Tam thiên sủng ái tại nhất thân."[1]

Hồng nhan mệnh đoản tự triêu lộ

Tam xích hoàng thổ bạn vương quân."

--- -------

Những năm cuối của vương triều Đại Sở, triều đình rối ren, thiên hạ đại loạn, Triệu Quân Lâm khởi binh từ phương Bắc, thống nhất Kiến Châu, tự xưng Hoàng đế, định đô tại thành Liêu Dương, đặt niên hiệu Thiên Mệnh, lập nên hoàng triều Đại Lương.

Đại Lương binh hùng tướng mạnh, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi đã đánh chiếm được phân nửa giang sơn Sở quốc, khiến các tiểu quốc lân bang rúng động.

Tháng hai năm Thiên Mệnh thứ sáu, Thục quốc chủ động đề nghị kết minh với Kiến Châu, đem tiểu công chúa gả cho Thiên Mệnh đế, hi vọng việc liên hôn này sẽ trở thành lá bùa hộ mệnh cho mình trước sự bành trướng của Đại Lương.

Mẫu phi của công chúa khóc hết nước mắt, ôm lấy con gái than thở:

"Hoàn Hoàn của ta thật là số khổ, còn nhỏ như vậy đã phải đi đến Kiến Châu đường xa vạn dặm, lần này ra đi, không biết bao giờ mới gặp lại... Nghe nói, người Kiến Châu thô lỗ hung hăng, Hoàng đế Kiến Châu còn hơn con nhiều tuổi, hậu phi thành đàn, con cái thành hàng, tuyệt đối không phải lương xứng."

Tiểu công chúa vỗ vỗ lưng mẫu phi an ủi, dùng giọng nói non nớt nói:

"Mẫu phi, Hoàn Hoàn là công chúa của Đại Thục, từ khi sinh ra đã hưởng vinh quang của một công chúa, thì tất phải làm tròn bổn phận của một công chúa. Đó là vận mệnh của con."

Mẫu phi nghe vậy, chỉ ôm nàng thở dài.

Tháng ba năm Thiên Mệnh thứ sáu, Công chúa Hà Ngọc Hoàn mười hai tuổi, mặc vào triều phục, đội lên mũ phượng, theo đoàn xa giá đến Kiến Châu. Thục quốc ở phía Nam, Kiến Châu ở phương Bắc, đường sá xa xôi vạn dặm, cách trăm sông ngàn núi, xa giá đi suốt bốn tháng ròng mới tới.

Tháng bảy năm Thiên Mệnh thứ sáu, Hà Ngọc Hoàn đến Kiến Châu. Bởi vì chỉ là một công chúa của nước nhỏ, nói trắng ra thì chẳng khác gì một cống phẩm, Đại Lương không quá xem trọng việc liên hôn này, nàng chỉ được phong vị Quý nhân nho nhỏ.

Đêm động phòng hoa chúc, khi chiếc khăn đỏ được vén lên, Hà Ngọc Hoàn ngẩng đầu, mở to đôi mắt đen láy nhìn nam nhân mặc cổn bào trước mặt. Nghe nói Đại Lương hoàng đế tuổi gần bốn mươi, trước khi đến đây, nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nào ngờ người lại trẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng, tuy khóe mắt đã có vài nếp nhăn, vẫn là nam nhân đẹp nhất mà nàng từng gặp.

Hoàng thượng nhìn nàng, nhàn nhạt hỏi:

"Nàng tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?"

Hà Ngọc Hoàn cúi đầu đáp:

"Thần thiếp khuê danh Ngọc Hoàn, vừa đến tuổi cài trâm."

""Ngọc kinh lang hoàn"[2], là một cái tên hay." Người gật đầu, khẽ tán thưởng.

Uống xong rượu giao bôi, Hà Ngọc Hoàn run run hầu hạ Hoàng thượng cởi ra ngoại bào, bước lên giường.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...