Chương 16: Chương 14: Phong ba

Năm Hồng Hi thứ hai mươi ba này, triều đình đã xảy ra những biến cố trọng đại. Mặc dù Tô Điềm Noãn chỉ quanh quẩn ở hậu cung, vẫn loáng thoáng nghe được tin Hình bộ Thị lang Tả Thiên Minh và Tuần phủ Giang Nam Lâm Tuyên bị tra ra tội tham ô, tước đi mũ ô sa. Cả hai người này đều thuộc vây cánh của Đại hoàng tử Triệu Thành Duệ. Vì việc này, Triệu Thành Duệ cũng bị quở trách một phen, cấm túc một tháng trong phủ. Mọi người đều ngầm đoán, bệ hạ đang muốn hướng về Tam hoàng tử, thế nên cố ý triệt hạ phe phái của Đại hoàng tử.

Lúc Tô Điềm Noãn mang canh bổ đến Càn Thanh cung cho Hồng Hi đế, tình cờ gặp Triệu Thành Duệ đi ra, thần sắc rất kém. Triệu Thành Duệ có lẽ không ngờ sẽ gặp nàng ở đây, một lúc sau mới phản ứng lại, chắp tay hành lễ, nói:

"Ninh phi nương nương kim an."

Tô Điềm Noãn khẽ gật đầu một cái, đáp:

"Điện hạ hữu lễ."

Cảm thấy đứng trước Càn Thanh cung nói chuyện với Đại hoàng tử thật là không hợp quy củ, nàng đang muốn bước đi, phía sau lại vang lên một giọng khe khẽ nói:

"Điềm Noãn, xin lỗi."

Tô Điềm Noãn dừng bước.

"Là ta vô năng." Triệu Thành Duệ nhẹ giọng nói.

Nàng lắc lắc đầu, mỉm cười, nói:

"Bản cung chưa hiểu ý của điện hạ. Có điều, sau này, điện hạ vẫn nên gọi bản cung là Ninh phi nương nương thì tốt hơn."

Dứt lời, nàng bình thản bước đi, bình thản lướt qua hắn, bỏ lại tất thảy những chuyện của trước kia, không hề quay đầu nhìn lại.

Từ đây về sau, Tiêu lang chỉ là khách qua đường [1].

Lúc Tô Điềm Noãn bước vào Ngự Thư phòng, chỉ thấy thần sắc của bệ hạ có vẻ mệt mỏi. Nàng đặt bát canh xuống, tiến đến gần, đặt tay lên vai người, nhẹ nhàng xoa bóp.

Hồng Hi đế thấy nàng đến, sắc mặt nghiêm nghị cũng giãn ra đôi chút, dịu giọng hỏi:

"Sao nàng lại đến đây?"

Tô Điềm Noãn mỉm cười, khom người xuống, tựa cằm lên vai người, đáp:

"Thần thiếp mang canh cho bệ hạ. Người mau uống cho nóng."

Hồng Hi đế đưa tay nhéo nhéo chóp mũi nàng, nói:

"Vẫn là Noãn Nhi ngoan ngoãn, không như đám nghịch tử kia của trẫm, cả đám chỉ biết làm trẫm tức giận."

Tô Điềm Noãn vẫn nhẹ nhàng bóp vai cho người, nhẹ giọng nói:

"Bệ hạ bớt giận, uống chút canh cho hạ hỏa đi."

Nàng với tay bưng lên bát canh, đặt ở trước mặt Hồng Hi đế. Trong lúc đó, mắt nàng vô ý liếc qua chiếu chỉ đang viết dở trên bàn, chỉ thấy một cái tên Lương Hồng. Nếu nàng nhớ không nhầm, Lương Hồng này chính là phụ thân của Đoan phi Lương thị, chỉ là một viên quan Lục phẩm nhỏ bé.

Bên này, Lý công công tiến đến thử độc bát canh, sau đó Hồng Hi đế mới bắt đầu uống. Người đã giải thích với Tô Điềm Noãn, thử độc ở đây không phải là không tin nàng, mà chỉ là sợ có kẻ lợi dụng hãm hại nàng, vì thế Tô Điềm Noãn cũng không cảm thấy buồn. Nàng cũng hiểu rõ, nếu bệ hạ đặc biệt dùng thức ăn do nàng làm mà không cần thử độc, như vậy ngày sau đây sẽ là con đường lý tưởng cho những kẻ muốn ám hại bệ hạ hay vu oan cho nàng. Tóm lại, cẩn tắc vô ưu. [2]

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...