Chương 17: Chương 15: Tiền kiếp (7)

Đầu năm Hồng Hi thứ hai mươi bảy, Ninh phi mang long thai. Từ khi Thất hoàng tử ra đời, cũng đã nhiều năm hậu cung không có thêm hoàng tử công chúa, Ninh phi chỉ được ân sủng không bao lâu đã có hỉ, thật là may mắn vô cùng.

Có điều, không ai biết rằng, kỳ thực Tô Điềm Noãn lần đầu hoài thai là vào năm Hồng Hi thứ hai mươi sáu.

Bản thân Tô Điềm Noãn cũng không hiểu, nàng gả cho Đại hoàng tử hai năm, lúc nào cũng ngóng trông có con, nhưng vẫn không có động tĩnh gì, sau khi vào cung, nàng ngày ngày cầu mong mình vĩnh viễn vô tử, thì lại nhanh chóng hoài thai.

Tô Điềm Noãn biết rõ vận mệnh của phượng tử long tôn trong cung cấm này chỉ có bi thảm. Đại hoàng tử từng nói với nàng, những đứa trẻ sinh ra trong Tử Cấm thành rất khó nuôi lớn, mười người thì yểu mệnh hết sáu, bảy. Từ cổ sủng phi thường không thọ, hài tử của sủng phi cũng đoản mệnh. Chỉ nhìn trong Đại Lương hoàng triều, Thần phi của Thái Tông được sủng ái tới mức Thái Tông hoàng đế đang đánh trận vừa biết tin bà lâm bệnh đã tức tốc hồi kinh, tình nguyện vì hồng nhan bỏ lỡ giang san, cuối cùng một đời sủng phi vẫn chỉ thọ đến ba mươi ba tuổi, hoàng bát tử do bà sinh ra cũng mất sớm. Còn Hiền phi của Thế Tổ lại càng thê lương hơn, vốn là Vương phi của Tương thân vương, Thế Tổ vì yêu bà mà đoạt thê tử của đệ đệ, bà vừa vào cung đã sơ phong Hiền phi, trong cùng năm đó được tấn phong Hoàng quý phi, một năm sau sinh hạ hoàng tứ tử, tưởng chừng như hưởng trọn ba ngàn sủng ái. Nhưng kết cục, hoàng tứ tử chưa đến một tuổi đã hoăng, Hoàng quý phi cũng đau buồn qua đời không lâu sau đó, năm ấy bà chỉ vừa hai mươi mốt tuổi.

Tô Điềm Noãn vốn đã sớm đoán được vận mệnh của mình sẽ không tốt hơn các vị sủng phi đó. Cho nên, nàng không muốn sinh ra bất cứ hài tử nào. Nàng không nỡ mang một sinh mệnh bé bỏng đến với hoàng cung này, để nó chịu khổ sở. Cho dù không bị chết yểu, hoàng tử hay công chúa trưởng thành rồi vẫn chẳng mấy ai hạnh phúc. Hoàng tử thì sẽ bị cuốn vào cuộc chiến giành ngôi báu khốc liệt, công chúa lại sẽ trở thành công cụ cho hôn nhân chính trị, thậm chí là bị mang đến phương xa hòa thân.

Vì vậy, tháng tư năm Hồng Hi thứ hai mươi sáu, khi biết tin mình có thai, Tô Điềm Noãn không có vui mừng, chỉ có phiền muộn. Nhưng mà, nàng còn hiểu được như vậy, Hồng Hi đế lẽ nào không nghĩ tới. Thế nên, năm đó, người giấu hết thảy tin tức về cái thai của Tô Điềm Noãn, đe dọa thái y không được truyền ra ngoài, người trong cung Càn Thanh cũng thay đổi thêm một lượt. Lúc ấy, người cứ nghĩ, nàng có thể an toàn sinh ra đứa bé trong im lặng. Nào ngờ, tính tới tính lui, vẫn không tính được định mệnh.

Những ngày mang thai đó, Tô Điềm Noãn cứ nghĩ Hoàng thượng sẽ sủng ái người khác. Không ngờ, người vẫn đêm đêm ở lại Càn Thanh cung, yên lặng ở bên nàng. Mỗi đêm, người đều đặt tay lên bụng nàng, lẳng lặng cảm nhận từng cử động của một sinh mạng mới đang hình thành trong đó, ánh mắt đầy vẻ từ ái của một phụ thân.

Tô Điềm Noãn rất ngạc nhiên, không kiềm được hỏi:

"Bệ hạ đã có mười lăm hài tử rồi, sao còn vui mừng như thế?"

Nếu nàng không biết, nhìn vẻ mặt của Hồng Hi đế, nhất định sẽ nghĩ đây là lần đầu người có con.

Hoàng thượng vẫn theo thói quen sờ sờ búi tóc của nàng, nói:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...