Tối hôm ấy, Hồng Hi đế đến Trường Xuân cung, sắc mặt vẫn luôn không vui. Sau khi dùng xong bữa tối, đợi cung nữ thái giám lui ra cả, người mới bâng quơ hỏi:
"Nghe nói hôm nay nàng đứng trước Càn Thanh cung nói chuyện với Thành Duệ?"
Nếu là trước đây, Tô Điềm Noãn nghe vậy tất sẽ sợ hãi, nhưng được bệ hạ cưng chiều bấy lâu, nàng cũng lớn gan hơn, tay vẫn không ngừng xoa nhè nhẹ hai bên thái dương cho người, miệng thì thành thật đáp:
"Dạ phải, lúc thần thiếp mang canh đến Càn Thanh cung, đúng lúc gặp Đại điện hạ bước ra, cho nên có chào hỏi vài câu."
Hồng Hi đế nheo mắt, thuận tay kéo nàng vào lòng, hỏi:
"Chỉ là chào hỏi thôi sao?"
Vừa nói dứt lời, người mới nhận ra lời này nghe có vẻ ghen tuông trẻ con. Đường đường là đấng cửu ngũ chí tôn, cũng không còn trẻ nữa, nếu để lộ ra sự đố kỵ với một tiểu tử thì quả là mất mặt, Hồng Hi đế ho nhẹ một tiếng, nói thêm:
"Lúc ấy Thành Duệ vừa bị trẫm trách mắng, trẫm lo rằng nó sẽ vì chuyện ấy mà bất kính trút giận lên nàng."
Tô Điềm Noãn ngước mắt lên nhìn người, khẽ lắc lắc đầu, đáp:
"Đại điện hạ không có nói gì với thần thiếp cả, chỉ xin lỗi thần thiếp về việc ban hôn."
Đôi mắt nàng trong veo như mặt nước hồ thu, thân thể mềm mại tựa xuân thủy, giọng nói êm ái chẳng khác gì đàn ngân, Hoàng thượng dù buồn bực bao nhiêu cũng bị nàng làm cho mềm lòng, cơ hồ quên mất vì sao mình giận.
Người vươn tay nhéo nhéo chóp mũi nàng, khẽ thở dài, nói:
"Trẫm cũng đã lớn tuổi, tần phi nhiều, hài tử đông, quả thật không phải là lương phối của nàng, cũng không phải một phu quân tốt."
Tô Điềm Noãn lần đầu thấy bệ hạ cảm khái như vậy, vội tựa vào lòng người, khẽ nói:
"Thần thiếp tuy không học cao hiểu rộng, nhưng cũng biết chút ít về đạo làm đế vương. Đại Lương khai quốc không lâu, trong nước vẫn còn dư đảng phản tặc của tiền triều, cổ nhân đều nói, sáng nghiệp khó, giữ nghiệp càng khó, bệ hạ thân là một vị đế vương, áp lực nhất định rất lớn, tất nhiên phải cân bằng hậu cung, ban đều mưa móc, khai chi tán nghiệp, để Đại Lương có hậu đại kế thừa cơ nghiệp mà các vị tiên đế đã vất vả gầy dựng. Bệ hạ là một hoàng đế vĩ đại, có thể hầu cận bệ hạ, thần thiếp đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không còn cầu mong gì hơn. Noãn Nhi chỉ lo sợ, bệ hạ quá sủng ái thần thiếp sẽ không tốt, đế vương chuyên sủng nhất định sẽ bất lợi đối với hoàng tự, đến lúc đó, Noãn Nhi tất sẽ thành tội nhân thiên cổ."
Không một nữ nhân nào thích chia sẻ trượng phu với kẻ khác, nhưng mà mấy ngày nay Tô Điềm Noãn được độc sủng, lòng lại luôn nơm nớp lo sợ bản thân sẽ ảnh hưởng đến anh danh một đời của bệ hạ. Huống hồ, sinh ra trong gia đình quyền quý, nàng đã sớm quen với việc nam nhân tam thê tứ thiếp, bệ hạ chuyên nhất với nàng, trái lại làm nàng cảm thấy bất thường mà sinh ra lo lắng.
Nàng càng ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại càng khiến Hồng Hi đế sinh lòng yêu thương, người điểm nhẹ lên chóp mũi nàng, mắng yêu:
Bạn thấy sao?