Chương 20: Chương 18: Thọ yến

Tô Điềm Noãn đắc sủng, dù ít hay nhiều cũng khiến các hậu phi khác mang lòng đố kị, chuyện xấu về nàng được nhiệt tình quạt đến tai vị Thái hậu đang ở Từ Ninh cung kia. Ai ai cũng biết, Thái hậu năm xưa gả cho Thế Tổ hoàng đế làm chính cung, nhưng trong lòng Thế Tổ chỉ có vị Hoàng quý phi họ Đổng, bao năm vẫn luôn ghẻ lạnh Thái hậu. Chính vì vậy, bà vô cùng không thích hậu phi chuyên sủng. Hồng Hi đế từ lúc đăng cơ đến nay, chưa hề đặc biệt sủng ai một ai, Thái hậu rất hài lòng. Lúc này đây, đột nhiên xuất hiện một Ninh phi, khiến Thái hậu nhớ đến tình cảnh năm đó, cái ngày đầu tiên Hiền phi vừa bước vào hậu cung, tất cả nữ nhân khác, trong ấy có bà, đều linh cảm được số mệnh của mình về sau chỉ còn là bi thảm.

Bấy giờ, chỉ còn nửa tháng nữa là đến đại thọ của Thái hậu. Dù quan hệ giữa hai người có kém tới đâu, Hồng Hi đế vẫn phải làm đủ lễ nghĩa, dành ra một buổi đến Từ Ninh cung bàn bạc việc tổ chức thọ yến với bà.

Thái hậu nhân dịp này, nói xa nói gần:

"Gần đây Ngự Hoa viên chỉ có một sắc hoa duy nhất, ai gia nhìn thấy có phần buồn chán. Hi vọng trong ngày thiên thu tiết [1], có thể trông thấy trăm hoa đua nở, cả vườn xuân sắc."

Hồng Hi đế khẽ cười, nói:

"Nhi thần cũng có tuổi rồi, nhìn cả vườn hoa muôn sắc muôn vẻ chỉ cảm thấy rối mắt đau đầu, chi bằng tùy tâm sở dục, chọn ra một loại ưa thích nhất, hà tất phải miễn cưỡng chính mình?"

Thái hậu nhíu mày, đặt mạnh cốc trà xuống bàn, bảo:

"Tùy tâm sở dục? Hoàng thượng thân là đế vương, sao có thể thích gì làm nấy? Hoàng thượng đừng quên vì sao ban đầu người lại để hậu cung trăm hoa đua nở, chia đều thánh sủng. Chính là vì lo sợ bản thân sẽ giẫm lên vết xe đổ của tiên đế! Lý ra thiếu niên bồng bột, trung niên thành thục mới phải, lúc trẻ Hoàng thượng rất quy củ hiểu chuyện, bây giờ lại để cho tư tình che mờ lý trí sao?"

Hồng Hi đế lạnh nhạt nói:

"Hậu cung của trẫm, trẫm tự hiểu rõ nên làm như thế nào. Mẫu hậu đã có tuổi, vẫn nên buông bỏ chuyện hậu cung, yên tâm ở Từ Ninh cung an hưởng tuổi già thì hơn. Nhi thần còn chính sự chưa giải quyết, xin cáo lui trước."

Nói đoạn, người chắp tay hành lễ một cái, sau đó phất tay áo bước đi.

Thái hậu giận dữ, bất chợt cất tiếng nói với theo:

"Hoàng thượng, gió bão đã nổi lên rồi. Người rốt cuộc là muốn dùng lục mai cản gió cho lê hoa, hay dùng lê hoa chắn bão cho lục mai?"

Hồng Hi đế không hề dừng bước, cũng chưa từng quay đầu lại.

..........

Tối hôm ấy, Tô Điềm Noãn cảm thấy Hoàng thượng có gì đó bất thường. Người cứ quấn lấy nàng, miệt mài đến gần sáng, người mới tha cho nàng, vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, thì thầm:

"Noãn Nhi, những ngày tới trẫm không thể tiếp tục độc sủng nàng, tất cả đều vì tốt cho nàng. Nàng nhất định phải tin tưởng trẫm, không được nghe người khác nói linh tinh, biết không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...