Tia nắng sớm mai luồn vào khe cửa đánh thức Tô Điềm Noãn. Nàng mơ màng mở mắt ra, thấy trời đã sáng tỏ ngoài khung cửa sổ.
Hồng Hi đế nằm bên cạnh vươn tay nhẹ vén lên lọn tóc trước trán nàng, khẽ hỏi:
"Sao nàng không ngủ thêm, đêm qua nàng không ngủ được bao nhiêu."
Tô Điềm Noãn lại đỏ mặt, nhỏ giọng nói:
"Noãn Nhi muốn dậy sớm chuẩn bị điểm tâm cho bệ hạ, nhưng mà lại lười biếng ngủ quên mất, bệ hạ còn dậy sớm hơn thần thiếp nữa..."
Hồng Hi đế khẽ cười, bảo:
"Thuở nhỏ, mỗi ngày, từ khi trời còn chưa sáng, trẫm đã phải thức dậy đi học, sau này đăng cơ thì phải dậy sớm phê tấu chương. Lúc đó, trẫm ngày ngày chỉ mong mình ngã bệnh để có thể trộm lười một buổi. Bây giờ, có thể thảnh thơi một chút, nhưng lại có tuổi rồi, không thể ngủ được nhiều nữa."
Tô Điềm Noãn gối đầu lên cánh tay người, dẩu môi, nói:
"Bệ hạ vẫn còn trẻ, vậy mà lúc nào cũng nói như thể người đã là lão gia gia vậy."
Nàng luôn cảm thấy bệ hạ nhà mình tựa hồ quá quan tâm đến tuổi tác, tuy rằng số tuổi của người gấp đôi nàng, nhưng nàng đã không hề để ý, không hiểu tại sao bệ hạ lại vẫn cứ chấp nhất mãi vấn đề này, còn thường xuyên ăn giấm với những nam nhân trẻ tuổi. Tất nhiên, Tô Điềm Noãn không hiểu, là bởi vì nàng còn rất trẻ, làm sao hiểu được tâm lý của một lão nam nhân có tiểu kiều thê trong nhà.
Hồng Hi đế xoa xoa khuôn mặt nhỏ của nàng, khẽ thở dài, bảo:
"Khi nào nàng ở tuổi của trẫm, nàng sẽ hiểu."
Sau cả buổi nằm cạnh nhau trên giường thủ thỉ rì rầm, Hồng Hi đế thấy thời gian thiết triều cũng sắp đến, liền hôn nhẹ lên trán nàng, nói:
"Trẫm phải lên triều rồi, nàng ngủ thêm đi."
Tô Điềm Noãn không chịu, mỉm cười bảo:
"Để thần thiếp hầu hạ người mặc y bào."
Nàng bước xuống giường, nhận lấy hoàng bào cung nhân vừa dâng lên, sau đó cẩn thận mặc lên người bệ hạ từng lớp một, bàn tay mềm mại tuần tự chỉnh lại cổ áo, rồi lại ngồi quỳ xuống, khéo léo thắt lại đai lưng, cuối cùng là buộc lên đai gấm hai viên ngọc bội.
Chỉ mới mấy ngày, nàng đã thuần thục việc thay bệ hạ mặc vào hoàng bào. So với cung nữ thái giám, từng động tác của nàng đều cẩn thận dịu dàng, trong đôi mắt đen láy chứa đầy nhu tình mật ý, khiến Hoàng thượng cảm thấy việc bình thường hàng ngày này cũng trở thành tình thú.
Khi nếp nhăn trên cổ áo cuối cùng được nàng vuốt phẳng, Hồng Hi đế mới lưu luyến ôm nàng vào lòng, khẽ hôn một cái, nói:
"Trẫm đi đây, nàng ngủ tiếp đi."
Tô Điềm Noãn mỉm cười gật gật đầu, sau đó lại chui lên giường nằm ngủ.
.........
Sau khi Tô Điềm Noãn thức dậy, Xuân Hương mới tiến vào, giúp nàng rửa mặt chải đầu, tiện thể thưa:
Bạn thấy sao?