Tô Điềm Noãn đang ngồi may xiêm y trong noãn các, bỗng đâu có một thân hình nho nhỏ chạy ù vào trong, sà vào lòng nàng, nhõng nhẽo nói:
"Mẫu phi, phụ hoàng thiên vị, phụ hoàng thiên vị!"
Tô Điềm Noãn ngạc nhiên, dịu dàng xoa xoa đầu con gái, hỏi:
"Cửu Nhi, xảy ra chuyện gì vậy, kể mẫu phi nghe đi."
Bấy giờ, ngoài cửa vang lên một giọng nói uy nghiêm:
"Nha đầu không biết quy củ, mau đi xuống, không được quấy rầy mẫu phi của con!"
"Tham kiến bệ hạ!" Cung nhân bên ngoài nhất tề quỳ xuống hành lễ.
Tô Điềm Noãn đang muốn đứng lên chào, Hồng Hi đế đã nhanh hơn một bước dìu nàng ngồi xuống, nói:
"Noãn Nhi, nàng đang không khỏe, không cần đa lễ."
Triệu Trường Bình vừa thấy phụ hoàng nhà mình, lập tức run run nép sau lưng mẫu thân, ra vẻ tủi thân cáo trạng:
"Mẫu phi, người phải lấy lại công đạo cho Cửu Nhi, phụ hoàng thiên vị ca ca, sắp tới đi du hành cũng chỉ dẫn theo ca ca, không cho Cửu Nhi đi cùng!"
Tô Điềm Noãn ngước mắt nhìn Hoàng thượng, ngạc nhiên hỏi:
"Du hành?"
Hồng Hi đế gật gật đầu, nói:
"Đúng vậy, mùa hạ cũng đã đến, đã tới lúc phải di giá đến Nhiệt Hà hành cung tránh nóng. Mấy lần trước, Thành An hãy còn nhỏ, không thể tùy giá, lần này trẫm muốn mang nó đi theo tới Bắc Trường Thành, đi xem giang sơn của chúng ta rộng lớn đến dường nào. Sức khỏe của nàng còn yếu, không thể đi xa, trẫm sợ nàng buồn nên để Cửu Nhi ở lại làm bạn với nàng."
Câu nói "đi xem giang sơn của chúng ta" khiến Tô Điềm Noãn hơi biến sắc mặt. Nàng cúi đầu, hàng vạn ý nghĩ trong đầu khiến nàng cảm thấy hoảng sợ bất an.
Triệu Trường Bình không biết tâm tư của mẫu thân, vừa nghe phụ hoàng nói vậy liền phụng phịu bảo:
"Mẫu phi, xem kìa, phụ hoàng rõ ràng là thiên vị! Cửu Nhi cũng muốn đi chơi, con cũng muốn tới Nhiệt Hà hành cung!"
Tô Điềm Noãn khẽ thở dài, ôm con gái vào lòng, dỗ:
"Cửu Nhi ngoan, từ đây đi Nhiệt Hà đường sá xa xôi, con là nữ nhi, tuổi lại còn nhỏ, vẫn nên ở lại với mẫu phi thì hơn."
Triệu Trường Bình vẫn đang hờn dỗi không vui, ngoài cửa đã vang lên mấy tiếng hành lễ:
"Tham kiến Bát điện hạ!"
Triệu Thành An bước vào, kính cẩn cúi người hành lễ:
"Hoàng nhi thỉnh an phụ hoàng, thỉnh an mẫu phi."
Tô Điềm Noãn mỉm cười, ngoắc tay, bảo:
"An Nhi tan học rồi sao, đến đây uống trà đi."
Triệu Thành An từ nhỏ được Hồng Hi đế dạy dỗ nghiêm khắc, từng giơ tay nhấc chân đều nghiêm túc quy củ, tuổi nhỏ đã thành thục, không hề vô pháp vô thiên như muội muội. Tô Điềm Noãn nhìn con trai, thầm cảm khái, quả nhiên mẹ hiền sinh con hư, Hoàng thượng dạy An Nhi tốt như vậy, Cửu Nhi lại bị nàng dạy thành tiểu công chúa bướng bỉnh kiêu căng, đôi lúc chính nàng cũng cảm thấy đau đầu vì con bé, nhưng lại không nỡ trách mắng, bệ hạ lại bởi vì thương nàng nên cũng không thể mạnh tay với Cửu Nhi, khiến con bé càng ỷ thế làm tới.
Bạn thấy sao?