Đêm hôm ấy, Hồng Hi đế đến Trường Xuân cung, thần sắc có vẻ mỏi mệt. Tô Điềm Noãn tuy thường ngày rất bám người, ưa nhõng nhẽo, nhưng những lúc thế này, nàng cũng rất hiểu chuyện, không ồn ào huyên náo, chỉ lẳng lặng kề bên, bưng trà rót nước, xoa trán bóp vai. Nàng biết, bệ hạ không chỉ là phu quân của nàng, mà còn là một đế vương, người không đủ tâm sức để thời thời khắc khắc đều chiều chuộng dỗ dành nàng. Cho nên, nàng phải ngoan ngoãn, khi cần nói thì nói, lúc cần im lặng thì phải im lặng.
Hồng Hi đế thấy nàng ngoan như vậy, trong lòng mềm ra, đưa tay kéo nàng vào lòng, khẽ hỏi:
"Hôm nay Lý quý nhân tới tìm nàng, có quấy rầy gì nàng không?"
Tô Điềm Noãn lắc lắc đầu, đáp:
"Không có, Lý quý nhân chỉ nói vài câu, không hề quấy rầy thần thiếp."
Hồng Hi đế vẫn nhìn vào tấu chương trên tay, nhàn nhạt hỏi:
"Nàng không thay Thư Nhi cầu xin trẫm sao?"
Tô Điềm Noãn lại lắc đầu, khẽ đáp:
"Tuy rằng Noãn Nhi cũng cảm thương cho Tứ công chúa, nhưng thần thiếp biết bệ hạ bắt buộc phải làm như vậy. Nếu thần thiếp cầu xin bệ hạ, đó là không hiểu chuyện, khiến người khó xử. Thần thiếp cũng chỉ là một người ích kỉ, không quan tâm được nhiều người như thế. Đối với thần thiếp, bệ hạ vẫn là quan trọng nhất. Người đừng chê Noãn Nhi nhỏ nhen..."
Những lời này bất kể nam nhân nào nghe thấy cũng mềm lòng, huống gì Hồng Hi đế vốn yêu thương nàng. Người xoa đầu nàng, bảo:
"Nha đầu khờ, trẫm sao lại chê nàng, trẫm chính là thích nàng như vậy, ngoan ngoãn hiểu chuyện, không can dự vào chuyện tiền triều, chỉ một lòng vì trẫm."
Tô Điềm Noãn nghe vậy, nhoẻn miệng cười, tựa đầu vào vai người, lại thỏ thẻ nói:
"Nhưng mà Tứ công chúa vốn sức khỏe không tốt, bây giờ phải đến Mông Cổ xa xôi, e là khó mà thích nghi được. Nếu có thể, thần thiếp chỉ nói là nếu thôi, thì xin bệ hạ hãy viết một phong thư cho khả hãn Mông Cổ, nhờ bọn họ chiếu cố Tứ công chúa nhiều hơn."
Hồng Hi đế khẽ thở dài, nói:
"Nàng cũng cảm thấy trẫm rất tàn nhẫn với con cái mình, đúng không?"
Tô Điềm Noãn vội nói:
"Không phải, không phải, bệ hạ không phải tàn nhẫn, chỉ là trước khi làm một phụ thân, người phải là một hoàng đế, rất nhiều chuyện đều không thể tùy tiện hành xử theo ý mình, phải lấy đại cục làm trọng."
Hồng Hi đế khoát tay, khẽ cười tự giễu, giọng đều đều nói:
"Trẫm quả thực không phải là một phu quân tốt, càng không phải là một phụ thân tốt. Bọn họ đều nói trẫm vốn vô tình, kỳ thực, tuy trẫm không thân cận với chúng, nhưng chúng đều là con cái của trẫm, không được mười phần tình thương, thì ít nhất cũng có một phần. Năm đó, gả Thục Nhi đi Thổ Phồn, chưa bao lâu thì đã ngã bệnh qua đời. Trẫm cũng không được dễ chịu trong lòng, nhưng mà, nếu quay lại một lần nữa, trẫm vẫn sẽ làm như vậy. Đó là vận mệnh, cũng là trách nhiệm của hoàng tộc. Cũng giống như trẫm chỉ muốn cùng nàng bạc đầu giai lão, nhưng mà, trẫm sẽ không vì nàng phế bỏ hậu cung. Hôn nhân trong hoàng thất, không phải là chuyện lưỡng tình tương duyệt, mà chỉ là một tờ giao ước."
Bạn thấy sao?