Chương 25: Ngoại truyện: Thành Tư cố sự (1)

Ta tên Thành Tư, chữ "tư" trong "tam tư" [1], cũng là chữ "tư" trong "tương tư".

Đối với phụ hoàng, chữ "tư" ấy có nghĩa là "tam tư hậu nhi hành". Nhưng mà, đối với mẫu phi của ta, lại là "tận nhật tư quân bất kiến quân" [2].

Mẫu phi của ta cũng họ Lương, tiếc là, mệnh của bà lại không may mắn như Lương Ý Nương trong giai thoại kia.

Năm Hồng Hi thứ bảy, mẫu phi sinh ra ta. Ta là hoàng tử điện hạ, là con trai của đương kim hoàng đế. Tưởng chừng như cao quý tột cùng, nhưng lại thấp hèn cực điểm.

Bởi vì, mẫu thân của ta vốn chỉ là cung nữ giặt đồ ở Tân Giả khố.

Thuở nhỏ, ta thường không hiểu, vì sao cùng là hoàng tử, cùng là con của phụ hoàng, ta lại không được hạ nhân kính trọng như các huynh đệ khác, tại sao phụ hoàng không hề quan tâm đến ta, tại sao các huynh đệ kia lại khinh thường ta, tại sao đến cả cung nữ thái giám cũng khinh rẻ ta?

Sau khi ta lớn lên một chút, cuối cùng cũng hiểu.

Đó là vì thân phận. Con người, đều phân ra cao thấp, sang hèn. Mà xuất thân của ta, từ đầu đã định sẵn, ta phải thấp kém hơn các huynh đệ khác một bậc.

Lúc sinh ta ra, mẫu phi của ta chỉ là một quý nhân vừa được tấn phong lên Đoan tần, không có tư cách nuôi dưỡng hoàng tử. Ta bị ôm sang Hàm Phúc cung để cho Hiền quý phi nuôi dưỡng. Bấy giờ, Hiền quý phi đã có một hoàng tử, đó là đại hoàng huynh Triệu Thành Duệ. Tuy rằng ở bên ngoài, Hiền quý phi luôn tỏ ra yêu thương ta chẳng khác gì đại hoàng huynh, nhưng tất nhiên, ta làm sao có thể sánh bằng con ruột của bà ấy. Thuở nhỏ, ta vẫn ngây thơ tin rằng Hiền mẫu phi rất thương yêu mình, cho đến một ngày, ta tình cờ nghe được bà ấy trách mắng đại hoàng huynh:

"Ai cho con chơi đùa với nó? Ai cho con ăn cùng bàn với nó? Nó chỉ là con của một tiện tỳ, vốn dĩ chỉ xứng làm nô tài cho con, con có biết không?"

Từ đó, ta hiểu ra thân phận của mình.

Ta không còn ngây thơ xem Hiền quý phi là mẫu thân của mình, cũng không còn vô tri thân cận với đại hoàng huynh. Ta biết, muốn tồn tại ở Hàm Phúc cung, ta tất phải khiến Hiền quý phi hài lòng, an phận làm một nô tài của đại hoàng huynh.

Nhưng mà, trong lòng ta, chưa bao giờ cam tâm sống ti tiện cả đời như thế.

Sinh ra thấp kém, nhưng không có nghĩa sẽ thấp kém vĩnh viễn. Sớm muộn sẽ có một ngày, không còn ai có thể khinh miệt ta nữa.

Ta bắt đầu học cách ẩn giấu tâm tư của chính mình, học cách giả dối ngụy trang, học cách lấy lòng người khác. Rất nhanh chóng, ta trở thành tâm phúc của đại hoàng huynh. Hắn vốn kiêu ngạo, lười suy nghĩ, nhưng lại không muốn bị nhị hoàng huynh áp phía trên, cho nên, tất cả bài tập Thái phó giáo về, hắn đều đưa cho ta làm thay. Nhờ như vậy, lần nào hắn cũng được xếp hạng cao nhất, khiến phụ hoàng rất hài lòng. Phụ hoàng hài lòng, Hiền quý phi cũng hài lòng. Mà Hiền quý phi hài lòng, cuộc sống của ta sẽ tốt hơn một chút.

Một năm ấy, vào một ngày tuyết rơi phủ trắng Tử Cấm thành, khi ta mười hai tuổi, vừa trộm đến Diên Hi cung thăm mẫu thân trở về, chợt nghe thấy một tiếng cười trong như chuông bạc. Ta chưa từng nghe một tiếng cười nào vui vẻ thoải mái đến như vậy. Nữ nhân trong chốn hậu cung, tất cả đều khuôn vàng thước ngọc, đi không nghe tiếng, cười không hé miệng, không có ai cười một cách thoải mái như thế.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...