Sau buổi gặp gỡ tình cờ lần ấy, Triệu Thành Tư và Quách Minh Châu vẫn thường xuyên gặp nhau trong những đợt cung yến. Hoàn toàn không hề hẹn trước, chỉ đơn giản là cả hai đều lẻn ra ngoài giữa lúc yến tiệc đang huyên náo, sau đó không hẹn mà gặp nhau ở góc vườn ngày đó.
Quách Minh Châu là một tiểu cô nương hoạt bát, không hề dịu dàng đoan trang như các quý nữ khác. Nàng thích cười thích nói, có khi cả buổi đều là nàng luyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất, Triệu Thành Tư chỉ lặng im mỉm cười lắng nghe. Hai con người tính tình tưởng chừng như trái ngược hoàn toàn, lại có thể dính lấy nhau một cách kỳ lạ.
Đối với Triệu Thành Tư mà nói, Quách Minh Châu là một cô nương tương phản với chàng về mọi mặt. Nàng chân thành, chàng giả dối. Nàng vụng về ngốc nghếch, chàng khéo léo xảo quyệt. Nàng phóng khoáng tự do, chàng khuôn phép quy củ. Vô hình trung, Triệu Thành Tư bị hấp dẫn bởi một cô nương như vậy, một cô nương dám làm tất cả những gì chàng không dám, một cô nương có thể sống cuộc sống vô ưu vô lo, tự do tự tại mà chàng không thể có được. Chỉ có ở trước mặt nàng, chàng mới cảm thấy niềm vui, sự lạc quan của nàng truyền sang mình, khiến cuộc sống vốn ảm đạm của chàng bỗng trở nên có màu sắc.
Còn đối với Quách Minh Châu, "thần tiên ca ca" của nàng cũng là một sự tồn tại đặc biệt. Chỉ có chàng, toàn tâm toàn ý lắng nghe những câu chuyện vẩn vơ của nàng. Chỉ có chàng, không hề bắt ép nàng phải gò mình trong khuôn phép để làm một thục nữ. Chỉ có chàng, vẫn luôn dịu dàng như nước với nàng, lo lắng cho nàng từng li từng tí. Quách Minh Châu sớm mất mẫu thân, phụ thân suốt ngày chỉ chuyên tâm vào thao luyện binh mã, thường xuyên vắng nhà. Tuy nàng có tất cả vinh hoa phú quý, nhưng lại luôn thiếu một người bầu bạn, một người ở bên chăm sóc, quan tâm nàng. Thần tiên ca ca này xuất hiện, giống như trời ban cho nàng một món quà, khiến nàng vui mừng khôn xiết.
Tháng năm dần trôi, hai người cứ âm thầm làm bạn như thế, đến năm Hồng Hi thứ hai mươi ba. Lúc ấy, Triệu Thành Tư mười lăm tuổi, Quách Minh Châu vừa lên mười ba.
Trong buổi tiệc tất niên, Quách Minh Châu như thường lệ lẻn ra ngoài gặp chàng, nhưng thần sắc của nàng lại luôn ủ rũ không vui.
Triệu Thành Tư tinh ý đến độ nào, sao lại không nhìn ra tâm tư của tiểu cô nương luôn viết hết suy nghĩ lên mặt như nàng chứ. Chàng nhét một cái lò sưởi nhỏ vào tay nàng, vuốt tóc nàng, khẽ hỏi:
"Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Sao muội lại có vẻ không vui?"
Quách Minh Châu thở dài, hai tay chống cằm, đáp:
"Kỳ tuyển tú sắp tới, muội cũng đã đủ tuổi, bắt buộc phải tham gia. Phụ thân muốn nhân dịp này, bảo biểu di cầu Hoàng thượng chỉ hôn cho muội với Chân biểu ca."
Nụ cười thường trực trên khóe môi của Triệu Thành Tư thoáng đông cứng lại, bàn tay giấu dưới ống tay áo nắm chặt đến tứa máu.
Lúc nào cũng vậy, những thứ mà chàng muốn có, luôn bị bọn họ cướp đi như vậy. Đáng lẽ chàng cũng đã tập quen với việc ấy, nhưng mà lần này, không cách nào tiếp tục vờ như dửng dưng.
Chàng gượng cười, bảo:
"Đó là chuyện tốt, tại sao muội lại buồn?"
Quách Minh Châu nhăn mặt, nói:
Bạn thấy sao?