Tháng tám năm Hồng Hi thứ ba mươi ba, Bát hoàng tử hoăng, di hài được mang về kinh thành, đưa vào Cảnh lăng an táng.
Tô Điềm Noãn ngẩn ngơ nhìn linh cữu của con trai, đôi mắt ráo hoảnh không rơi một giọt lệ. Bởi vì, nước mắt đều đã cạn khô.
Nàng nhớ tới một tháng trước, nàng còn đứng ở nơi này đưa tiễn con trai, nó còn rất vui vẻ nói nói cười cười trên lưng ngựa. Vậy mà giờ đây, chỉ có thể nằm im trong quan tài.
Nàng nghĩ, có lẽ tất thảy đều là tội nghiệt của chính nàng. Là bởi vì nàng làm ra chuyện trái ngược luân thường đạo lý với Hoàng thượng, cho nên trời cao mới phạt nàng lần lượt mất đi mẫu thân và con trai mà không thể gặp mặt lần cuối. Tất cả, đều là lỗi của nàng.
Hồng Hi đế mất đi đứa con trai yêu thương nhất, chỉ trong thời gian ngắn mà như già đi mười tuổi. Người nhìn dáng vẻ đờ đẫn ngây dại của Tô Điềm Noãn, trong lòng đau xót, ôm lấy nàng, khẽ nói:
"Noãn Nhi, xin lỗi, trẫm đã không bảo vệ được An Nhi, trẫm có lỗi với mẹ con nàng."
Tô Điềm Noãn vẫn không nói không rằng, trên mặt không hề có bất kỳ phản ứng gì.
An táng Bát hoàng tử xong, Hoàng quý phi cũng ngã bệnh nặng, không xuống nổi giường. Tất cả người trong Thái Y viện đều bó tay, không có cách nào cứu chữa.
Viện trưởng Thái Y viện run run bẩm báo:
"Bẩm bệ hạ, hiện tại Hoàng quý phi đã như đèn cạn dầu, cho dù Hoa Đà tái thế cũng không làm gì được."
Hồng Hi đế tức giận, lạnh lẽo nhìn bọn họ, gằn từng chữ:
"Trẫm chỉ nhìn kết quả, không muốn nghe giải thích. Hãy nhớ, mệnh của Hoàng quý phi, chính là mệnh của các người, Hoàng quý phi sống, các ngươi sống, nếu như... Các ngươi hiểu rồi chứ?"
Toàn bộ thái y ở Thái Y viện hoảng sợ nhìn nhau. Ai cũng hiểu, Hoàng quý phi không thể cứu được nữa rồi.
Mấy ngày ấy, không khí trong cung vô cùng ngột ngạt. Mọi người đều ngầm hiểu, bệnh tình của Hoàng quý phi càng ngày càng nặng, không biết lúc nào sẽ ra đi. Ai cũng sợ hãi bị Hoàng thượng trút giận lên mình, làm gì cũng phải cẩn thận vô cùng, chỉ sợ lỡ sai sót sẽ mất đầu.
Gần đây, Tô Điềm Noãn thường ngủ li bì cả ngày lẫn đêm. Có khi chỉ nằm đó nhìn hoa rơi ngoài hiên, vậy mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc ngủ chập chờn mơ mơ màng màng, nàng dường như đã trông thấy Triệu Thành An. Nàng đang muốn chạy đến về phía con trai, lại bị Hồng Hi đế lay dậy.
"Noãn Nhi, thức dậy uống chút thuốc đi rồi hãy ngủ tiếp." Người bưng một bát thuốc trên tay, khẽ kề lên bên miệng thổi cho nguội bớt, rồi nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi dậy.
Tô Điềm Noãn nặng nề nhấc lên mi mắt, khẽ nói:
"Bệ hạ, lúc nãy thần thiếp mơ thấy An Nhi... An Nhi nói... An Nhi nói, tới đón thần thiếp đến với nó..."
Hồng Hi đế nghiêm mặt, bảo:
"Không được nói linh tinh. An Nhi nhất định là muốn nàng sống thật tốt. Chúng ta vẫn còn Cửu Nhi, Cửu Nhi còn cần nàng chăm sóc, sau này nàng phải cùng trẫm tìm cho Cửu Nhi một phò mã tốt, sau đó còn phải chải tóc cho con gái trong ngày xuất giá. Còn nhiều việc chưa làm như vậy, nàng ít nhất phải sống thêm năm, sáu mươi năm nữa với trẫm. Đó là thánh chỉ, nàng không được kháng chỉ, nếu nàng dám kháng chỉ, trẫm sẽ... trẫm sẽ phán tội cả Tô gia."
Bạn thấy sao?