Chương 3: Chương 1-2: Tuyển tú

Tô Điềm Noãn nặng nề nhấc lên mí mắt, giật mình thấy mình đang ở trong một gian phòng vô cùng nguy nga rộng lớn, hẳn là thuộc Càn Thanh cung, mà trên người nàng chỉ có một chiếc chăn che phủ, bên trong hoàn toàn không có mảnh vải. Nàng run run đưa mắt sang nhìn người nằm bên cạnh, vừa khi trông thấy người đó, nàng bàng hoàng khẽ gọi:

"Phụ hoàng?"

Ngay lập tức, nàng vội kéo chăn lên che kín người, cảm thấy vừa hổ thẹn vừa nhục nhã.

Người kia mở mắt ra, từ ái đưa tay xoa xoa đầu nàng, nói:

"Vẫn còn sớm, Noãn Nhi ngủ thêm một lúc đi."

Tô Điềm Noãn hơi rụt đầu lại, tránh đi bàn tay của người, ngập ngừng hỏi:

"Phụ hoàng, tại sao Noãn Nhi lại ở đây? Tại sao..."

Nàng muốn hỏi y phục của nàng tại sao lại biến mất, nhưng lại không cách nào hỏi ra miệng.

Người kia không đáp lời nàng, lại kề sát lại gần, khẽ hôn lên cái gáy trắng nõn của nàng, sau đó những nụ hôn chi chít lần lượt rơi xuống cổ, xuống ngực nàng. Tô Điềm Noãn hoảng sợ, vừa cố hết sức đẩy người ra, vừa hét lên:

"Phụ hoàng, người mau tỉnh lại đi! Con là Noãn Nhi, là hoàng tức của người, không phải phi tần trong cung! Người nhận nhầm rồi..."

Người kia khẽ cười, điểm nhẹ lên chóp mũi nàng, nói:

"Từ hôm nay, nàng là Ninh phi của trẫm."

Tô Điềm Noãn sững sờ, mất một lúc nàng mới có thể tiếp thu được thông tin vừa nghe được, vội vàng đẩy người kia ra, quấn chăn chui vào một góc long sàng, cố trấn tĩnh, nói:

"Thần tức là chính phi của điện hạ, không phải tần phi của người!"

Người kia dễ dàng kéo nàng lại gần, áp lên người nàng, cười lạnh bảo:

"Noãn Nhi có lẽ còn chưa biết, chính điện hạ của nàng hai tay dâng nàng cho trẫm, còn phối hợp loan tin với người ngoài là Đại hoàng tử phi đã mất vì bạo bệnh. Vì bảo đảm ngôi vị Thái tử tương lai, hắn tất nhiên lựa chọn hi sinh nàng."

Tô Điềm Noãn chết lặng người, thẫn thờ lẩm bẩm:

"Không thể nào... Điện hạ không đối với ta như thế đâu... Không đâu..."

Người kia vẫn tiếp tục hôn khắp thân thể nàng, sau đó tận tình rong ruổi trên người nàng. Đến khi chôn sâu vào nơi sâu nhất trong nàng, người kia thỏa mãn ôm chặt lấy nàng, khàn khàn nói:

"Bây giờ, người bên ngoài đều biết, Tô Điềm Noãn đã chết. Từ nay trở đi, nàng là Phùng Điềm Noãn, là Ninh phi của trẫm, Noãn Nhi của trẫm. Nhớ chưa?"

Tô Điềm Noãn như người mất hồn, không còn nghe thấy gì nữa. Từ khóe mắt nàng, hai dòng lệ ứa ra.

--- ------ ---

Năm Hồng Hi thứ hai mươi ba, cũng là đợt tuyển tú thứ bảy kể từ khi Hồng Hi đế đăng cơ đến nay.

Hồng Hi đế mười hai tuổi lên ngôi, mười lăm tuổi diệt trừ xong các quyền thần, tự mình chấp chính, mười bảy tuổi thân chinh ra trận, khải hoàn trở về, đem lãnh thổ Đại Lương mở rộng đến chưa từng có trong lịch sử, được xưng tụng là minh quân thiên cổ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...